Nhìn từ xa chẳng khác nào một cục bột nếp mềm mềm hồng hồng.
Dù có chút tính khí.
Nhưng cũng rất khó khiến người khác chán ghét.
Đây chính là lợi thế của người đẹp.
Nàng bỏ hòn đá xuống.
Nhưng chẳng định tha cho Chu công công.
Nàng bịt mũi lùi lại.
Làm ra vẻ ghét bỏ vô cùng khoa trương.
“Không cần.”
“Người ngươi vừa hôi vừa bẩn.”
Chu công công ngày thường cậy mình là quản sự.
Bắt nạt người khác không ít.
Những kẻ ấy còn thường xuyên mang quà tới nịnh nọt.
Được nâng đỡ quen rồi.
Bỗng nhiên bị một nha đầu nhỏ mắng cho một trận.
Sắc mặt lập tức khó coi.
“Sở nhị tiểu thư. Nô tài tuy là nô tài. Nhưng những năm qua trong cung vẫn luôn tận tâm tận lực. Các vị chủ t.ử hậu cung cũng chưa từng bắt bẻ nô tài. Người vừa tới đã chế nhạo nô tài như vậy, có phải hơi quá đáng không?”
Sở Dao tuy còn nhỏ, nhưng cực kỳ thông minh. Không hề tự làm khó bản thân, nàng cười tươi rói đáp:
“Ngươi cũng nói rồi. Ngươi là nô tài. Ta là chủ t.ử.”
“Chủ t.ử nói ngươi vài câu, ngươi đã không nhịn được mà cãi lại.”
“Được thôi.”
“Chắc là thân phận của ta chưa đủ, ngươi không phục.”
“Ta hiểu mà.”
“Hay thế này nhé.”
“Chúng ta cùng tới chỗ cô cô ta nói chuyện.”
“Hoàng hậu nương nương chắc đủ tư cách rồi chứ?”
Nàng còn bày ra vẻ mặt u oán.
Bắt chước đám người lớn y như thật.
Chu công công sợ đến mặt trắng bệch.
Vội vàng nói không dám.
Ánh mắt của Tư Mã Phục đứng bên cạnh từ đầu tới cuối không nói gì.
Lúc này nhìn Sở Dao lại có thêm vài phần hứng thú.
Giọng nàng mềm mại như kẹo.
Đến cả lúc phạt người cũng giống như đang khen ngợi.
Nàng chỉ vào hồ cá chép đầy ắp phía trước.
“Công công lát nữa còn phải hầu hạ các vị chủ t.ử.”
“Trên người nặng mùi như vậy sao được?”
“Hay là xuống đó tắm tạm đi.”
Mí mắt Chu công công giật liên tục.
“Chuyện này... không thích hợp lắm thì phải?”
Thấy gã không chịu đi.
Sở Dao hừ một tiếng.
Dậm chân chạy tới bên hồ.
Còn làm bộ muốn cởi áo.
“Vậy cũng được.”
“Lát nữa ta sẽ nói với cô cô.”
“Là công công đẩy ta xuống hồ.”
“Dù sao ta mới năm tuổi.”
“Trẻ con năm tuổi sẽ không nói dối.”
Thấy nàng thật sự làm tới.
Chu công công cuối cùng cũng sợ.
“Ta tắm!”
“Ta tắm!”
Nói xong liền “ùm” một tiếng nhảy xuống hồ.
Làm đàn cá kinh hãi bơi tán loạn.
Gã béo trắng mập mạp.
Vùng vẫy trong nước.
Sở Dao chậc chậc lắc đầu.
Cảm thấy gã rất giống một tảng thịt heo trắng đang bị luộc trong nồi nước sôi.
Xấu không chịu nổi.
Nàng quay đầu lại.
Cười rạng rỡ.
“Ngươi không sao chứ?”
Tư Mã Phục gật đầu.
Đang định rời đi.
Thì bé gái phía sau đã tự chạy tới.
Không nói không rằng nắm lấy tay hắn.
“Nếu không sao thì đưa ta tới thư phòng đi.”
“Ta bị lạc rồi.”
Đúng là tự nhiên như ở nhà.
Tư Mã Phục thử hất tay ra.
Nhưng bàn tay nhỏ ấy cứ như dính mật.
Hất thế nào cũng không rời.
Nàng còn tưởng hắn đang chơi đùa với mình.
Cũng vui vẻ lắc tay theo.
“Dù hành động này rất ngốc, nhưng nếu ngươi thích thì ta miễn cưỡng chơi với ngươi một lát.”
Tư Mã Phục kéo nàng đứng lại.
Nàng chớp mắt:
“Không chơi nữa à?”
Hắn đi trước nửa bước.
Lạnh lùng nói:
“Ta không chơi với đồ ngốc.”
Sở Dao: ???
Dám sỉ nhục nàng?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Quá đáng!
Đám ám vệ núp trong góc thấy chủ t.ử không có việc gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đang chuẩn bị thu đao rời đi.
Thì nghe tiểu nha đầu kia buột miệng:
“Mỹ nhân tỷ tỷ?”
Mặt Tư Mã Phục lập tức tối sầm.
Dùng ngón tay chọc lên trán nàng.
“Ta không phải. Ta là nam t.ử.”
Nhưng tiểu Sở Dao lại có cách hiểu riêng.
“Nhưng ngươi đẹp thế này. Vừa cao vừa trắng. Eo còn nhỏ nữa.”
“Nếu ngươi không phải mỹ nhân tỷ tỷ… Vậy tại sao Chu công công lại sờ ngươi?”
Mặt Tư Mã Phục càng đen hơn.
Muốn bóp c.h.ế.t nàng.
Ở hoàng cung Tề quốc trước kia.
Chuyện nam nhân thích nam nhân cũng chẳng hiếm.
Nhưng hắn phải giải thích với một đứa trẻ năm tuổi thế nào đây?
Thật quá vô sỉ.
Tiểu Sở Dao không hiểu sự rối rắm ấy.
Nàng lắc lắc tay hắn.
“Mỹ nhân tỷ tỷ, ngươi sao thế?”
Tiểu thiếu niên hít sâu một hơi.
Lạnh mặt sửa lại:
“Không được gọi tỷ tỷ!”
Nàng lập tức buông tay.
Mắt mở to.
Hai tay che miệng.
Vẻ mặt khoa trương như vừa phát hiện chuyện động trời.
“Ngươi dám hung dữ với ta?”
Ta còn muốn đ.á.n.h ngươi nữa kia!
Tư Mã Phục không muốn dây vào phiền phức.
Đành nhịn.
Cứng mặt nói:
“Xin lỗi.”
Nàng vốn chỉ giả vờ.
Lập tức thuận thế xuống thang.
Cười hì hì nắm tay hắn lần nữa.
“Được được được.”
“Vậy ta tha thứ cho ngươi.”
Sự hào phóng được nàng thể hiện vô cùng trọn vẹn.
Đúng là một nha đầu lanh lợi cổ quái.
Người nàng thấp.
Chân cũng ngắn.
Gặp một bậc thềm nhỏ cũng phải nín thở lấy sức mới nhảy qua được.
Búi tóc trên đầu theo động tác mà lắc qua lắc lại.
Tư Mã Phục cúi đầu nhìn.
Bất giác bật cười.
Khiến hắn nhớ tới mấy muội muội đã c.h.ế.t của mình.
Cũng lanh mồm lanh miệng.
Tinh nghịch như thế.
Tối hôm đó.
Ám vệ tới gần.
“Chủ t.ử.”
“Tên thái giám kia cứ thế bỏ qua sao?”
Tư Mã Phục nhìn bàn tay mình.
Trong mắt thoáng hiện ý cười lạnh nhạt.
“Vốn hôm nay ta định một đao g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.”
“Nhưng lời của tiểu nha đầu kia nhắc nhở ta.”
“Đây là hoàng cung.”
“G.i.ế.c người thì dễ.”
“Giấu xác mới khó.”
“Thay vì g.i.ế.c thẳng.”
“Chơi đùa hắn chẳng phải thú vị hơn sao?”
Hắn ngẩng đầu lên.
Bóng người kéo dài trên mặt đất.
Sáng tối đan xen.
“Đi đi.”
“Rõ!”
...
Đêm yến Trung thu.
Các vương gia, tông thất ở khắp nơi đều tới.
Cực kỳ náo nhiệt.
Nhưng chưa tới một khắc.
Đã có người nôn mửa.
Rồi người thứ hai.
Người thứ ba...
Tổng cộng hơn mười người.
Đồ ăn có độc.
Tuy không c.h.ế.t người.
Nhưng ảnh hưởng rất lớn.
Lại còn xảy ra ngay trong hoàng cung.
Hoàng đế nổi trận lôi đình.
Ra lệnh điều tra triệt để.
Điều tra suốt một đêm.
Cuối cùng tra tới Chu công công quản sự Ngự Thiện Phòng.
Chu công công c.ắ.n răng khẳng định mình vô tội.
Nhưng lúc khám xét phòng.
Người ta lại tìm thấy thư từ có b.út tích của quốc quân Trần quốc.