"Sáng nay Lục Đại Sơn dẫn theo hai gã lưu manh đến thôn trang, trưng ra tờ giấy hộ tịch cũ, nói bà nhà vẫn là vợ hợp pháp của hắn. Hắn đòi đưa bà về!"
"Quản sự thôn trang ngăn lại thì hắn làm ầm lên ngoài cổng, c.h.ử.i Thẩm gia cậy thế cướp vợ dân thường."
Gã gia đinh lấy từ trong túi ra một mảnh giấy nhàu nhĩ:
"Hắn ra hạn trước sáng mai Thẩm gia phải đưa năm mươi lượng bạc. Nếu không hắn sẽ lên nha môn kiện Thẩm gia bắt giữ dân phụ, chia cắt vợ chồng!"
Năm mươi lượng bạc.
Lần trước hắn dùng mẹ ép nàng bán thân. Lần này hắn dùng tờ giấy hôn thư để tiếp tục tống tiền.
Chung quản sự nhíu mày bước lên:
"Đại phu nhân, hay là cho hắn vài chục lượng bạc đuổi đi cho xong chuyện? Tránh để hắn làm ảnh hưởng đến danh tiếng Thẩm gia."
"Ngươi muốn ta đưa bạc cho hắn?" Tần Như Ý quay sang hỏi Vãn Ninh.
Vãn Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người đối diện phải giật mình.
"Không."
Nàng cất giọng sắc như d.a.o cắt:
"Đưa một lần, hắn sẽ đến lần thứ hai."
"Lần này, thiếp muốn đoạn tuyệt."
Chung quản sự giật mình:
"Lục cô nương, cô nương là nô tỳ, theo luật không được phép kiện cha! Người làm con mà đưa cha lên công đường là tội đại bất hiếu!"
Vãn Ninh không nhìn Chung quản sự, nàng nhìn thẳng vào Tần Như Ý:
"Nô tỳ không có tư cách đứng đơn."
"Nhưng mẹ thiếp có tư cách xin hòa ly và đoạn tuyệt với kẻ muốn bán bà ấy!"
Tần Như Ý nhìn cô gái mười tám tuổi đứng trước mặt mình.
Bà thấy ở Vãn Ninh thứ mà cả đời bà chưa từng có: Sự quyết liệt chống trả đến cùng khi bị dồn vào đường c.h.ế.t.
Bà không chần chừ, lập tức quay sang dặn Phương Cầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chuẩn bị xe ngựa. Ta và Lục cô nương đến thôn trang ngay bây giờ."
Cỗ xe rời khỏi Thẩm phủ khi trời vừa tối.
Tần Như Ý ngồi trong xe đối diện nàng.
Bà không hỏi Lục Vãn Ninh có sợ hay không.
Bởi cả hai đều biết.
Một nô tỳ muốn kiện cha.
Một người vợ muốn rời chồng.
Trong mắt người đời—
Đều là chuyện trái luân thường.
Lục Vãn Ninh siết c.h.ặ.t bức thư báo tin từ thôn trang.
Lần trước, cha nàng dùng mẹ ép nàng bước vào biệt viện.
Lần này, hắn lại muốn dùng mẹ đổi lấy năm mươi lượng bạc.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nàng nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa, đáy mắt đã không còn do dự.
"Đại phu nhân."
"Thiếp muốn đưa hắn lên công đường."
Tần Như Ý nhìn nàng.
Rất lâu sau mới đáp:
"Vậy thì trước khi trời sáng…"
"Chúng ta phải giữ được mẹ ngươi lại."
Ngoài cửa xe, mưa đêm rơi xuống đường đá.
Mà phía trước—
Lục Đại Sơn đã đứng chờ bên giường bệnh của mẹ nàng.
9.
Xe ngựa dừng lại trước cổng thôn trang khi trời đã gần sang canh hai.
Từ ngoài sân, tiếng Lục Đại Sơn đập bàn quát tháo đã vọng ra rõ mùng một một:
"Thẩm gia các người cậy thế ép người vừa thôi! Ta là chồng hợp pháp của bà ấy, mang giấy hộ tịch đàng hoàng đây! Mau trả vợ cho ta!"
Trong phòng, Lâm Tú Lan co rúm ở góc giường.
Bà ôm c.h.ặ.t chiếc chăn thô, tiếng ho sù sụ đứt quãng. Môi bà run rẩy, mắt trố ra vì sợ hãi nhưng tuyệt đối không dám nhắm mắt.