Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 75



Vệ Nguyên Minh nghe xong lời này, mặt mũi suýt chút nữa thì tức đến vặn vẹo: “Hay lắm, thúc cháu các người bây giờ lại đồng lòng một giuộc để hãm hại ta! Ta...”

 

Hắn ta còn chưa dứt lời, Ngu nhị gia bỗng nhiên nghiêm giọng quát: “Nguyên Minh! Ngươi đừng quên ngươi đến Ngu phủ là để làm gì!”

 

Vệ Nguyên Minh được Vệ Thủy Mai gọi đến Ngu phủ có hai mục đích: thứ nhất là làm hư Ngu An Hòa, thứ hai là tìm cách vấy bẩn Ngu An Ca. Hai điều này dù là điều nào đi nữa cũng đủ để người đời chỉ trỏ mắng nhiếc Tam phòng, nhưng những việc Nhị phòng làm còn ghê tởm hơn thế này nhiều.

 

Trong cơn cực kỳ căng thẳng, ánh mắt Ngu nhị gia nhìn vô cùng hung ác, như thể nếu Vệ Nguyên Minh không nhận đứa trẻ này, lão sẽ sẵn sàng cá c.h.ế.t lưới rách. Bây giờ lão đã hoàn toàn thông suốt, bấy lâu nay lão luôn xem thường tên tiểu t.ử thối kia. Có thể bày ra cục diện thế này, nàng ta chắc chắn vẫn còn hậu chiêu, cách duy nhất để bảo toàn danh tiếng cho mình mà vẫn giữ được đứa trẻ là ép Vệ Nguyên Minh nhận lấy. Bằng không, chẳng phải lão sẽ trở thành kẻ cầm thú như tên tiểu t.ử kia vừa mắng sao?

 

Có lẽ cảm nhận được sự thất thố của mình, Ngu nhị gia khẽ hắng giọng: “Ý ta là, Nguyên Minh, ngươi đến Ngu phủ thăm cô mẫu, sao có thể cùng thị nữ trong viện của biểu đệ dây dưa với nhau như thế!”

 

Vệ Nguyên Minh và Vệ Thủy Mai dĩ nhiên là tức đến nổ phổi. Vệ Nguyên Minh là hạng chân trần không sợ xỏ giày, nhưng Vệ Thủy Mai tuyệt đối không thể trở mặt, để Ngu nhị gia nói ra toan tính nàng ta đưa Vệ Nguyên Minh đến đây. Cho nên dù trong lòng Vệ Thủy Mai có căm phẫn đến đâu, trước khi Vệ Nguyên Minh nổi lôi đình, nàng ta đã kịp thời ngăn hắn lại, còn giả bộ làm bậc trưởng bối mà quở trách: “Phải đó Nguyên Minh, sao ngươi có thể hồ đồ đến thế!”

 

“Các người, các người...”

 

Vệ Nguyên Minh chỉ tay vào Vệ Thủy Mai, rồi lại chỉ vào Ngu nhị gia, nhất thời bị bộ mặt xấu xa của bọn họ làm cho ghê tởm đến mức không nói nên lời.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Vệ Thủy Mai thấy vậy liền vội vàng tiến tới, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay Vệ Nguyên Minh nói: “Sự đã rồi, ngươi hãy tạm nhận lấy nỗi uất ức này, sau này cô mẫu sẽ bù đắp cho ngươi!”

 

Vệ Nguyên Minh thừa hiểu nhận đứa trẻ này đồng nghĩa với việc gì. Từ nay về sau, hắn ta chính là kẻ đội mũ xanh, danh nghĩa đích trưởng t.ử của mình lại trao cho đứa con thứ của Nhị thúc nhà họ Ngu, đã vậy còn là con của một tiện tỳ, bảo hắn làm sao nuốt trôi cơn giận này.

 

Nhưng ngay khi hắn định vùng ra khỏi sự kìm kẹp của Vệ Thủy Mai để làm loạn lên, móng tay nàng ta xuyên qua lớp y phục, găm c.h.ặ.t vào da thịt hắn: “Nguyên Minh! Nếu ngươi nhất quyết làm lớn chuyện, sau này đừng mong cô mẫu toan tính cho ngươi nữa!”

 

Vệ Thủy Mai cũng căng thẳng không kém, tuyệt đối không thể để Ngu nhị gia nói ra toan tính của Tam phòng! Nàng ta đoạn thời gian trước vừa đắc tội Nhị hoàng t.ử và Hoàng hậu, đã khiến Ngu tam gia chán ghét, giờ đây Ngu tam gia trên quan trường bước đi gian nan, nếu nàng ta tự ý gọi Vệ Nguyên Minh đến, chẳng những không làm hư được Ngu An Hòa mà còn để lộ toan tính Nhị phòng Tam phòng hợp sức bắt nạt hậu bối, đến lúc đó mặt mũi mất sạch, sau này Ngu tam gia làm sao đứng vững ở triều đình được nữa?

 

Một kẻ hậu bối nhà họ Vệ có khốn nạn một chút thì cũng chỉ là khốn nạn, một câu "không hiểu chuyện" là có thể bỏ qua, cùng lắm sau này nàng ta tiếp tế cho nhà ngoại nhiều hơn một chút, nhưng tiền đồ của Tam phòng không thể vì thế mà đứt đoạn!

 

Vệ Nguyên Minh trong lòng vừa giận vừa oán, một mặt là nhà họ Vệ phải nương nhờ Ngu phủ mà sống, hắn cũng phải nhìn sắc mặt Vệ Thủy Mai, mặt khác lại là lòng tự tôn của nam nhân. Trong lúc muôn vàn rối ren, Vệ Thủy Mai lại một lần nữa hạ giọng khẩn cầu: “Coi như cô mẫu cầu xin ngươi đấy!”

 

Vệ Nguyên Minh không còn cách nào khác, chỉ có thể nghiến c.h.ặ.t răng, nén xuống nỗi nhục nhã trong lòng, bước ra với gương mặt vặn vẹo: “Phải, mẹ kiếp, đều là lỗi của ta! Ta không nên chạm vào người trong viện của biểu đệ, đều tại ta hết! Được chưa!”

 

Ai nấy đều nghe ra được sự nghiến răng nghiến lợi trong lời nói của hắn, nhưng Nhị phòng và Tam phòng nhà họ Ngu đều thở phào nhẹ nhõm. Dù sao đi nữa, đứa trẻ này đã có chỗ để đổ thừa rồi.

 

Ánh mắt Ngu An Ca mang theo ý cười, đứng một bên xem bọn họ tự làm tự chịu, còn không quên đổ thêm dầu vào lửa vào lúc mấu chốt: “Nhị thúc vừa rồi còn nói muốn nâng Xá T.ử làm thiếp, dẫu sao cũng là thị nữ trong viện của con, con xin nghe theo lời Nhị thúc, chuẩn bị cho nàng ta một khoản của hồi môn, để khi nàng ta vào Vệ phủ cũng thêm phần thể diện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xá T.ử hiểu ý liền quỳ xuống dập đầu với Ngu An Ca: “Đa tạ Đại công t.ử!”

 

Sắc mặt người của Nhị phòng và Tam phòng khó coi đến cực điểm, vậy mà vẫn phải gượng cười phụ họa. Vệ Nguyên Minh phổi sắp nổ tung vì tức, hắn thấy uất ức trong lòng, lườm Vệ Thủy Mai một cái cháy mắt, ngay cả thọ lễ cũng không tặng nữa mà phẫn nộ phất tay áo rời đi. Lúc này Nhị phòng và Tam phòng không ai dám chỉ trích sự vô lễ của hắn, Ngu lão phu nhân vừa chịu một phen mất mặt lớn như vậy, thọ yến dĩ nhiên không thể tiếp tục được nữa.

 

Cũng may lúc này vở kịch "Ma Cô hiến thọ" trên sân khấu cũng vừa diễn xong, đám phường chèo biết trong phủ xảy ra chuyện xấu hổ nên cũng không dám đòi thưởng, lẳng lặng lui xuống. Các vị khách khứa biểu cảm khác nhau, không một ai là không xem Nhị phòng Tam phòng như một trò cười, Ngu lão phu nhân trong lòng phiền muộn tột cùng, bà ta lấy cớ đau đầu, để ma ma dìu xuống nghỉ ngơi.

 

Thọ yến kết thúc đột ngột, những vị khách tinh ý sớm đã nhìn ra tâm địa hiểm độc của Nhị phòng Tam phòng đối với Đại phòng, lại càng thấy rõ con trai của Thần Uy đại tướng quân chẳng phải hạng bù nhìn như lời đồn. Đại phòng có Thần Uy tướng quân chống lưng mới là đối tượng bọn họ cần nịnh bợ, bọn họ chẳng thèm chào hỏi Ngu nhị gia và Ngu tam gia – vốn là con ruột của thọ tinh – mà trái lại còn vây quanh Ngu An Ca để cáo từ.

 

Ngu An Ca không từ chối ai, mỉm cười đáp lễ. Hướng Di có lẽ là người có tâm trạng vui sướng nhất trong số người của Nhị phòng Tam phòng, đây là lần đầu tiên nàng thấy Ngu nhị gia vốn tính tình bỉ ổi lại bị ngã một vố đau như vậy. Tiếc là gương mặt Ngu nhị gia u ám, Hướng Di dù trong lòng có vui cũng không dám lộ ra, chỉ dùng khăn tay che miệng, ngồi một bên không nói một lời.

 

Ngu Uyển Vân tâm tư đơn thuần, không hiểu hết được những lắt léo trong trò hề này, nhưng nhìn gương mặt của mẫu thân, nàng biết là Đại ca ca đã thắng. Ngu Uyển Vân không khỏi hướng ánh mắt khâm phục về phía Ngu An Ca, Đại ca ca của nàng thật tài giỏi, vậy mà có thể khiến phụ thân phải nếm mùi thất bại. Ngu An Ca nhận ra ánh mắt nhìn về phía hai mẫu t.ử Hướng Di, liền nở một nụ cười như nắm chắc phần thắng.

 

Đợi mọi người đi hết, Ngu An Ca mới dẫn Xá T.ử rời đi. Trở về Sâm Vi Viện, Xá T.ử thần sắc hoang mang, đứng đó bồn chồn lo lắng. Ngu An Ca ngồi bên cạnh bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, Xá T.ử liền vội vàng tiến lên rót trà cho nàng. Ngu An Ca vừa uống trà vừa đợi Xá T.ử mở lời, mãi đến khi chén trà đã cạn một nửa, Xá T.ử mới quỳ xuống nói: “Đại công t.ử, nô tỳ đã làm theo lời ngài dặn, ngài...”

 

Ngu An Ca đặt chén trà xuống: “Ngươi yên tâm, những gì ta đã hứa với ngươi dĩ nhiên sẽ không nuốt lời.”

 

Nàng từ trong ống tay áo lấy ra một tờ văn tự bán thân, đưa cho Xá Tử: “Đây là văn tự bán thân của muội muội ngươi, ngươi cầm lấy trước, đợi sau khi xong việc, ta sẽ sai người đưa văn tự của ngươi cho ngươi.”

 

Xá T.ử nhận lấy văn tự bán thân, lo lắng nói: “Đa tạ công t.ử.”

 

Ngu An Ca nói: “Ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một phần của hồi môn, ngươi mang tới Vệ phủ mà giữ lấy cho kỹ. Nếu sau này đứa trẻ này có thể sinh ra, ngươi muốn mang đi, ta sẽ giúp ngươi mang đi, nếu không muốn mang đi thì cứ để lại Vệ phủ hoặc Ngu phủ.”

 

Tay Xá T.ử vuốt lên bụng mình: “Đứa trẻ này... sẽ không sinh ra được sao?”

 

Ngu An Ca nói: “Điều này còn phải xem tâm ý của phụ thân đứa trẻ, hoặc là kẻ mang danh phụ thân của nó rồi.”

 

Xá T.ử mím môi, trông vô cùng bất an. Ngu An Ca đem chút lòng tốt cuối cùng dành cho nàng ta: “Được rồi, nể tình ngươi và muội muội tình thâm nghĩa trọng, ngươi tự mình quyết định có muốn giữ đứa trẻ này hay không đi, ta sẽ giúp ngươi giữ lại hoặc không giữ.”

 

Xá T.ử quỳ ở đó trăn trở hồi lâu: “Công t.ử, nô tỳ không muốn giữ.”

 

Nếu là trước kia, đứa trẻ này có lẽ sẽ giúp nàng từ một tỳ nữ một bước trở thành di nương, nhưng bây giờ đứa trẻ này bị đẩy qua đẩy lại, dẫu có sinh ra được cũng chẳng được phụ thân yêu thương, nàng sau khi bỏ trốn cũng không đủ sức nuôi dưỡng, thay vì để nó sinh ra trong tiếng mắng nhiếc, thà rằng dứt khoát không sinh, dù sao nàng cũng chẳng yêu thích gì Ngu nhị gia.

 

Ngu An Ca nhấp một ngụm trà, không hề bất ngờ trước lựa chọn của nàng ta: “Được.”