Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 153



Tân Thục phi không biết Hoàng Thượng đã mơ thấy gì, vội vàng biện bạch: “Đứa nhỏ Thanh Yến kia tướng mạo giống thần thiếp, hơn nữa nó vốn không màng công danh, ngài muốn nó vào triều làm quan để rèn luyện, nó đều từ chối cả, tâm trí nó chỉ đặt vào chốn non bộ nước biếc mà thôi... Điểm duy nhất nó giống tiên đế, có chăng cũng chỉ là thân thể yếu ớt.”

 

Tân Thục phi hoảng hốt giải thích, lời nói cũng chẳng còn vẹn tròn.

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Nhìn bộ dạng kinh sợ của Tân Thục phi, Hoàng Thượng đưa tay xoa đầu nàng ta, trấn an: “Được rồi, trẫm cũng đâu có nói gì thêm.”

 

Tân Thục phi quỳ trên giường rồng, vẫn chưa chịu đứng dậy.

 

Hoàng Thượng thở dài một tiếng: “Trẫm đã hứa với nàng, sẽ không bạc đãi nó.”

 

Trái tim Tân Thục phi vẫn đập thình thịch, Hoàng Thượng xác thực đã hứa với nàng ta, nhưng mùa hạ năm nay, chẳng phải người vẫn ra tay với Thanh Yến đó sao?

 

Hoàng Thượng hiện giờ nhấn mạnh lại câu này chính là muốn chặn miệng nàng ta, nếu còn tiếp tục không chịu thôi, chỉ sợ sẽ phản tác dụng.

 

Lúc này Tân Thục phi mới ngồi thẳng dậy.

 

Hoàng Thượng ngoắc tay với nàng ta, để nàng ta tựa vào vai mình, cảm thán: “Nàng không biết đâu, trẫm vừa tỉnh lại đã có thể ôm nàng vào lòng, trong lòng vui sướng biết bao.”

 

Tân Thục phi vùi đầu bên cổ Hoàng Thượng, không để người nhìn thấy gương mặt mình: “Thần thiếp cũng rất vui.”

 

Thời gian mặn nồng có hạn, Phan Đức ở bên ngoài nhỏ giọng nhắc nhở: “Hoàng Thượng, giờ lành đã đến.”

 

Hoàng Thượng lúc này mới đứng dậy, nói với Tân Thục phi: “Nàng cứ ngủ tiếp đi, để người hầu hạ trẫm thay y phục là được.”

 

Tân Thục phi nghe lời nằm lại trên giường, nhìn Hoàng Thượng mặc xong quần áo, rời khỏi cung Phi Hương.

 

Vương thống lĩnh đã đợi sẵn ở điện Tuyên Đức từ lâu, đợi Hoàng Thượng vừa tới, liền đem những chuyện xảy ra ở phủ Hằng Thân Vương kể lại rành mạch từ đầu đến cuối.

 

Hoàng Thượng u uất nói: “Trẫm vốn muốn hậu đãi hắn, hiềm nỗi hắn không biết cầu tiến, suốt ngày tụ tập với đám quan viên, làm cho triều đình một phen chướng khí mù mịt.”

 

Vương thống lĩnh nói: “Là Hằng Thân Vương phụ lòng ơn thánh.”

 

Hoàng Thượng phán: “Giáng làm thường dân, giam lỏng trong phủ Hằng Thân Vương đi.”

 

Kết quả này xem như cũng giữ lại chút thể diện cho Hằng Thân Vương, tuy mất đi tự do nhưng dù sao vẫn giữ được mạng sống.

 

Hoàng Thượng lại hỏi: “Vụ án Ngu Nghênh tra xét đến đâu rồi?”

 

Phan Đức tiến lại gần, thấp giọng nói: “Phủ Kinh Triệu đang khẩn trương làm rồi ạ.”

 

Hoàng Thượng nói: “Chỉ để phủ Kinh Triệu làm sao mà được, bảo Ngự Sử Đài, Bộ Hình, Đại Lý Tự cùng vào cuộc, đẩy nhanh tốc độ lên.”

 

Một Ngu Nghênh nhỏ bé không đáng để huy động nhiều người như vậy, chỉ là Hằng Thân Vương đã đổ, Hoàng Thượng định mượn chuyện của Ngu Nghênh để nhổ tận gốc vây cánh của Hằng Thân Vương mà thôi.

 

Hoàng Thượng ngẫm nghĩ một lát, lại bổ sung: “Tiểu t.ử nhà họ Ngu kia, quan hệ với người trong nhà thế nào rồi?”

 

Phan Đức nói: “Hoàng Thượng yên tâm, Ngu Vân Kỵ úy mấy ngày trước đã chia gia sản với nhị phòng và tam phòng phủ họ Ngu, chuyện này ầm ĩ không nhỏ đâu ạ.”

 

Hoàng Thượng hừ hừ hai tiếng: “Tiểu t.ử thối này, phản ứng cũng thật nhanh, so với tên Ngu Đình kia chẳng giống chút nào.”

 

Thần Uy đại tướng quân trung hậu, năm đó lão tướng quân mất sớm, hắn sống gian nan dưới tay đích mẫu là Ngu lão phu nhân, sau khi công thành danh toại, vì vướng bận đạo hiếu mà chưa từng nói một câu không phải về Ngu lão phu nhân. Nếu không phải Ngu lão phu nhân làm việc quá đáng, suýt chút nữa hại c.h.ế.t Ngu An Ca, thì Thần Uy đại tướng quân cũng không đến mức đưa hai con đi xa tận biên ải, bao năm không về kinh.

 

Còn Ngu An Hòa lại vô cùng xảo quyệt, trực tiếp gạt đạo hiếu sang một bên, ra tay đại nghĩa diệt thân, dồn nhị thúc của mình vào đường cùng.

 

Nhưng chính cái vẻ tàn nhẫn này lại lọt vào mắt Hoàng Thượng, kịp thời san sẻ cho Hoàng Thượng bớt chút tiếng xấu tàn hại cốt nhục.

 

Hoàng Thượng không nhịn được nhớ lại hai bức thư mật tối qua, một bức lời lẽ đường hoàng, nói gì mà Hằng Thân Vương tư tàng giáp trụ, dàn quân ở ngoại ô, xin chỉ thị dẹp loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bức còn lại thì nói ra sự thật, nhắc nhở Hoàng Thượng rằng, đêm nay Hằng Thân Vương dám vì che đậy tội tham ô hối lộ mà tàn sát bao nhiêu người vô tội, thì ngày mai, Hằng Thân Vương sẽ dám tập kết bè đảng, làm loạn triều chính. Nếu không phòng bệnh hơn chữa bệnh thì hậu quả sẽ khôn lường, mà lúc này chính là thời cơ tốt nhất để thu dọn Hằng Thân Vương, chớ để mất bò mới lo làm chuồng, lúc đó đã muộn.

 

Ngu An Ca còn bổ sung trong thư mật rằng, nếu việc thành, vạn sự tốt đẹp, Hoàng Thượng có thể kê cao gối mà ngủ. Nếu việc không thành, hắn sẽ tự mình gánh lấy tội danh bất kính, phạm thượng.

 

Lời lẽ của Ngu An Ca khẩn thiết, Hoàng Thượng lúc này mới hạ quyết tâm, để Ngu An Ca buông tay mà làm.

 

Hoàng Thượng nói: “Tiểu t.ử đó đại nghĩa diệt thân, cũng là lập công, trẫm phải nâng cao thân phận cho hắn.”

 

Hoàng Thượng cầm b.út lông, viết lên giấy mấy chữ: Kỵ Đô úy.

 

Hoàng Thượng chỉ tay bảo Phan Đức: “Ngươi đi đi, đích thân đến phủ họ Ngu truyền chỉ, cũng đốc thúc hắn mau ch.óng phối hợp với tam ty định đoạt xong chuyện này.”

 

Giải quyết xong kẻ phiền phức là Hằng Thân Vương một cách nhẹ nhàng khiến tâm trạng Hoàng Thượng khá tốt.

 

Phan Đức bưng thánh chỉ nói: “Nô tài đi ngay đây ạ.”

 

Phan Đức đi thẳng một mạch đến phủ họ Ngu truyền chỉ, bên trong vẫn là một mảnh hỗn loạn. Đợi sau khi Phan Đức truyền chỉ xong, Ngu lão phu nhân quỳ dưới đất tiếp chỉ chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, vỗ đùi khóc rống: “Trời cao đất dày ơi, sao ngài không giáng xuống một đạo sấm sét, đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con cháu bất hiếu này đi.”

 

Ngu Tam thúc đêm qua chịu kinh hãi, hiện giờ vẫn còn đang phát sốt, phản ứng có chút chậm chạp, đợi Ngu lão phu nhân nói xong hắn mới sực tỉnh, vội vàng bịt miệng bà ta lại: “Mẫu thân! Không được nói bừa!”

 

Phan Đức là thái giám, giọng nói vừa cao vừa mảnh, lúc mỉa mai châm chọc khiến người ta không dưng mà nổi da gà: “Chà, xem ra Ngu lão phu nhân không hài lòng với ý chỉ của Hoàng Thượng rồi.”

 

Ngu Tam thúc vội vàng nhét cho Phan Đức một thỏi vàng: “Mẫu thân ta là vì lo lắng cho nhị ca, nhất thời bị kích động nên mắc chứng mất trí phát điên, Phan công công đừng chấp nhặt với bà lão.”

 

Phan Đức không nhận, tiểu nội thị đứng sau hắn có chút không hiểu chuyện, đang định đưa tay ra thì Phan Đức hắng giọng một tiếng "khục", tên nội thị kia vội vàng rụt tay lại, để mặc Ngu Tam thúc cầm tiền đứng đó đầy lúng túng, thu tay lại cũng không xong mà nhét qua cũng chẳng được.

 

Phan Đức phớt lờ Ngu Tam thúc, cung kính chắp tay với Ngu An Ca ở bên cạnh: “Chúc mừng Ngu tước gia lại thăng thêm một bậc.”

 

Ngu An Ca ra hiệu cho Ngư Thư đưa tiền thưởng: “Vẫn là đa tạ Phan công công đã nói đỡ cho ta trước mặt Hoàng Thượng.”

 

Phan Đức ước lượng sức nặng của túi tiền, ý cười trên mặt càng đậm hơn, chẳng màng đến việc Ngu lão phu nhân và Ngu Tam thúc còn ở bên cạnh, trực tiếp nói: “Hoàng Thượng coi trọng ngài lắm đấy, còn bảo nô tài thúc giục ngài mau ch.óng phối hợp với tam ty, tra ra cho rõ vụ án Ngu Nghênh.”

 

Ngu lão phu nhân nghe thấy lời này, lại một lần nữa ngất lịm đi.

 

Ngu Tam thúc cũng thấy đầu óc kêu ong ong.

 

Ngu An Ca nói: “Làm phiền công công chuyển lời tới Hoàng Thượng giúp ta, Ngu An Hòa nhất định không phụ sự ủy thác của người.”

 

Phan Đức cười rời đi, lên xe ngựa, nhìn thỏi vàng trong túi tiền, lắc đầu cảm thán: “Cái thế gian này, đúng là kẻ gan lớn thì no bụng, kẻ gan bé thì c.h.ế.t đói.”

 

Cả triều văn võ, ai mà không nhìn thấu Hoàng Thượng chẳng ưa gì Hằng Thân Vương?

 

Nhưng kẻ dám xông vào phủ Hằng Thân Vương, đại nghĩa diệt thân gánh vác tiếng xấu thay cho Hoàng Thượng, từ đầu đến cuối chỉ có mỗi mình vị Ngu tước gia này.

 

Phan Đức nhớ lại lúc mình đi cùng Nam Xuyên Vương đón Ngu tước gia về kinh, chỉ coi hắn là một tên công t.ử bột chẳng học hành gì, là con tin mà Hoàng Thượng dùng để kiềm chế Thần Uy đại tướng quân.

 

Ai mà ngờ được, chính một con người như vậy lại lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng, mới được bao lâu mà đã từ Vân Kỵ úy hàm ngũ phẩm thăng lên Kỵ Đô úy hàm tứ phẩm, nhảy vọt hẳn một cấp.

 

Tiểu nội thị bên cạnh Phan Đức hỏi: “Cha nuôi, câu này có ý nghĩa gì ạ?”

 

Phan Đức dùng sức gõ vào đầu tiểu nội thị một cái: “Sau này đôi mắt phải mở cho sáng vào, cái gì nên nhận thì nhận, cái gì không nên nhận thì đừng có đưa tay ra.”

 

Tiểu nội thị cười hì hì: “Con hiểu rồi, Ngu tước gia mới là người có tiền đồ rộng mở.”

 

Phan Đức hừ lạnh: “Cũng chưa đến mức quá ngu xuẩn.”