Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 148



Sắc mặt Hằng Thân vương tự nhiên là khó coi hơn mức bình thường: “Tiệm Hành, đã lâu không tới phủ hoàng thúc làm khách, sao vừa mới tới đã vội vàng muốn đi vậy?”

 

Đại hoàng t.ử nói: “Nếu hoàng thúc có lòng nhớ thương cháu trai, ngày mai trời sáng, cháu sẽ lại mang lễ vật tới bái phỏng, đêm nay thực sự không phải lúc thích hợp.”

 

Đại hoàng t.ử nói xong, chẳng màng đến sắc mặt của Hằng Thân vương, trực tiếp bảo Vương thủ lĩnh: “Vương thủ lĩnh còn không mau ch.óng làm việc? Cả một đám người đứng ngây ra đây, làm phiền đến sự thanh tĩnh của hoàng thúc, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

 

Vương thủ lĩnh có được lời của Đại hoàng t.ử, mặc cho người của phủ Hằng Thân vương ngăn cản, tất cả đều bắt đầu hành động.

 

Hằng Thân vương ngồi trên ghế, nhìn phủ đệ lộn xộn, sắc mặt u ám, nếu tiến lại gần còn thấy trên trán hắn rịn ra mồ hôi lạnh.

 

Theo đà khám xét, tất cả giáp trụ của phủ binh vương phủ đều được mang ra ngoài, Vương thủ lĩnh kiểm kê số lượng, không thừa không thiếu, cộng thêm số giáp trụ mà phủ binh đang mặc trên người vừa vặn đủ hai trăm bộ, không hề trái quy chế.

 

Chuyện này khó giải quyết rồi.

 

Vương thủ lĩnh lén nhìn Ngu An Ca một cái, chuyện đã náo loạn đến mức này, ai cũng khó mà kết thúc êm đẹp, vị Ngu tước chủ này là người đứng mũi chịu sào, chắc chắn sẽ phải gánh tội lớn.

 

Nhưng Ngu An Ca trông vẫn thong dong tự tại, đứng đó lau chùi bao kiếm, chẳng có chút thấp thỏm nào của kẻ vừa gây ra họa lớn.

 

Theo sau khi Long Dực vệ khám xét không có kết quả, tất cả đều trở về bên cạnh Vương thủ lĩnh, kết quả khám xét đã rõ mười mươi.

 

Hằng Thân vương trước hết cười lớn mấy tiếng, sau đó nhìn Vương thủ lĩnh nghiến răng nghiến lợi nói: “Vương thủ lĩnh đã xét xong chưa?”

 

Hằng Thân vương không phải kẻ ngốc, ngay từ lần đầu tiên Ngu An Ca dẫn binh tới, ép hắn phải gọi phủ binh ra, hắn đã nhận ra Hoàng thượng sẽ nảy sinh lòng nghi ngờ với mình.

 

Thế nên những bộ giáp trụ trái quy chế kia đều đã được hắn cất giấu từ trước.

 

Thực ra nói một cách chân thực, giáp trụ trong vương phủ có vượt quá vài chục bộ cũng là chuyện thường tình, lúc Tiên đế còn tại thế, trong vương phủ của Hoàng thượng hiện nay cũng có tới năm trăm phủ binh.

 

Nhưng Tiên đế khoan hậu, không chấp nhặt với Hoàng thượng, cuối cùng lại gây ra đại họa, Hoàng thượng hiện nay nhạy cảm đa nghi, nên muốn dùng những vật trái quy chế này để bắt lỗi hắn.

 

Vương thủ lĩnh nhất thời lúng túng không nói nên lời, chẳng biết phải đáp thế nào, kết quả như vậy, Hoàng thượng nhất định sẽ không hài lòng.

 

Vương thủ lĩnh không khỏi một lần nữa đặt ánh mắt lên người Ngu An Ca, mong đợi nàng có thể nói ra điều gì đó để hóa giải tình cảnh khốn đốn lúc này.

 

Hằng Thân vương lại nhìn về phía Ngu An Ca nói: “Ngu An Hòa, cái thứ khéo mồm khéo miệng, gian nịnh tiểu nhân làm loạn triều cương như ngươi, bản vương đêm nay chịu nhục, giờ sẽ đi tới cửa cung thỉnh chỉ, ta không tin đến mức này rồi mà Hoàng thượng vẫn còn thiên vị ngươi!”

 

Nói đoạn, Hằng Thân vương định đứng dậy, làm bộ muốn ra khỏi vương phủ để đi tới cửa cung.

 

Đại hoàng t.ử biết rõ Ngu An Ca chắc chắn còn có chiêu sau, bèn ngăn Hằng Thân vương lại nói: “Hoàng thúc bớt giận, lúc này cửa cung đã khóa c.h.ặ.t, ngài tới đó giữa đêm chỉ sợ phải đợi đến tận sáng sớm, chi bằng cứ nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai lúc bãi triều rồi thỉnh chỉ sau.”

 

Hằng Thân vương hừ một tiếng từ lỗ mũi, hắn cố ý đi tới gần Ngu An Ca, thấp giọng mỉa mai: “Chiêu cũ rích thì vẫn là chiêu cũ rích thôi, không bắt được lỗi của bản vương, thì dù là Hoàng thượng cũng không thể xử lý được bản vương đâu.”

 

Lúc này, Ngu An Ca thấy Ngư Thư đang trói tên nội thị của Hằng Thân vương đi tới.

 

Ngu An Ca cười nói: “Hằng Thân vương đã bao giờ nghe qua một câu chưa?”

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Hằng Thân vương nheo mắt nói: “Câu gì?”

 

Ngu An Ca đáp: “Giấu đầu lòi đuôi.”

 

Hằng Thân vương đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy tên nội thị bị Ngư Thư trói mang tới liền quát: “Ngu An Hòa, ngươi to gan thật! Dám bắt người của bản vương!”

 

Trên mặt tên nội thị kia đầy m.á.u, dường như đã bị dùng tư hình, trong miệng hắn bị nhét một nắm giẻ, vừa chảy nước mắt vừa phát ra những tiếng kêu ư ử.

 

Ngu An Ca cười nói: “Gan của ta từ trước đến nay vẫn luôn rất lớn, vương gia chẳng phải đã sớm được thấy rồi sao?”

 

Nói đoạn, khóe miệng Ngu An Ca mang theo một nụ cười châm chọc, đi tới bên cạnh Ngư Thư, nghe Ngư Thư rỉ tai vài lời.

 

Đại hoàng t.ử và Vương thủ lĩnh đều nhìn về phía Ngu An Ca, nàng nói: “Nội thị của vương gia đã khai rồi, biết rõ những bộ giáp trụ trái quy chế được giấu ở đâu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sao có thể như vậy được?

 

Tên nội thị đó trung thành tận tụy với hắn, vả lại người nhà đều nằm trong tay hắn, dù c.h.ế.t cũng sẽ không khai ra mới đúng.

 

Trong cơn căng thẳng, Hằng Thân vương vội vàng nhìn về hướng tây nam của vương phủ.

 

Hành động này rơi vào mắt Ngu An Ca, nàng khẽ cười một tiếng: “Ta đã nói rồi, có một câu gọi là giấu đầu lòi đuôi.”

 

Hằng Thân vương có quay đầu lại nhìn thì cũng đã không kịp nữa rồi.

 

Ngu An Ca nói: “Dám hỏi Vương thủ lĩnh, góc tây nam của vương phủ là nơi nào, đã khám xét qua chưa?”

 

Vương thủ lĩnh hiểu ra: “Góc tây nam của vương phủ là nơi ở của mấy vị quận chúa, quả thực không tiện khám xét.”

 

Ngu An Ca nói: “Vậy thì làm phiền Vương thủ lĩnh đi xét lại lần nữa, giáp trụ trái quy chế chắc chắn nằm ở trong đó.”

 

Ngu An Ca có thể khẳng định, giáp trụ của vương phủ chắc chắn trái quy chế, lần trước ép hắn lộ diện, Hoàng thượng chắc chắn cũng sẽ phái Long Dực vệ ngầm điều tra.

 

Thế nên số giáp trụ dư ra này nhất định vẫn còn giấu trong vương phủ.

 

Ngu An Ca vừa vạch trần điểm này, nhìn thấy Long Dực vệ do Vương thủ lĩnh dẫn đầu đang nóng lòng muốn tiến về phía tây nam, Hằng Thân vương rốt cuộc không giữ được bình tĩnh nữa: “Bản vương xem ai dám!”

 

Mọi người dừng bước.

 

Hằng Thân vương nói: “Hậu viện là nơi con gái bản vương ở, một đám đàn ông các ngươi xông vào lục soát phòng của bọn họ, chính là dẫm đạp lên mặt mũi của bản vương!”

 

Ngu An Ca nói: “Vừa rồi Long Dực vệ khám xét, vương gia đâu có kháng cự như thế này, lẽ nào vương gia thấy chột dạ rồi sao?”

 

Hằng Thân vương lập tức mắng nhiếc Ngu An Ca thậm tệ, cuối cùng còn vung kiếm đe dọa: “Danh tiết nữ nhi lớn hơn trời! Các ngươi ai dám bôi nhọ danh tiết con gái bản vương, bản vương sẽ g.i.ế.c kẻ đó!”

 

Cái dáng vẻ đó, ai không biết chắc chắn sẽ tưởng hắn là một người cha hết mực yêu thương con cái.

 

Ngu An Ca đứng ra nói: “Lúc vương gia hạ lệnh cho người giấu giáp trụ, đã bao giờ nghĩ đến danh tiết của bọn họ chưa?”

 

Ánh mắt Hằng Thân vương nhìn Ngu An Ca dường như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

 

Vương thủ lĩnh ánh mắt thâm trầm, lão cũng là vì nể nang điểm này nên mới không cho người đặt chân tới góc tây nam.

 

Thứ nhất là một người cha bình thường căn bản không thể làm ra chuyện giấu giáp trụ vào viện của con gái, trong quá trình vận chuyển qua lại, khó tránh khỏi việc khiến những đứa con gái vàng ngọc của mình tiếp xúc với đàn ông bên ngoài.

 

Thứ hai là nếu trong viện của quận chúa không có giáp trụ, thì những kẻ tham gia khám xét, cứ một người tính một người, đều khó tránh khỏi tội c.h.ế.t, quận chúa cũng buộc phải tuẫn tiết.

 

Một bên là Ngu An Ca hùng hổ dọa người, mỉa mai châm chọc, một bên là Hằng Thân vương một lòng bảo vệ con, không nhường nửa bước.

 

Mọi chuyện bỗng chốc rơi vào thế bế tắc.

 

Lúc này, Ngu An Ca liếc nhìn Đại hoàng t.ử một cái.

 

Khóe miệng Đại hoàng t.ử nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, xem bộ dạng này, người trước mắt này là định lợi dụng hắn đến cùng rồi.

 

Nhưng ai bảo đêm nay hắn vừa nghe thấy động tĩnh đã chạy ra ngoài cơ chứ?

 

Ai bảo hắn đã đoán định rõ mồn một tâm tư của phụ hoàng, biết rõ phụ hoàng xác thực có ý định thu dọn Hằng Thân vương cơ chứ?

 

Đại hoàng t.ử hít một hơi thật sâu, chủ động đứng ra nói: “Hoàng thúc hà tất phải nổi lôi đình vì hạng tiểu t.ử vô lễ này? Cách mà hắn ta đề ra đúng là không thỏa đáng.”

 

Hằng Thân vương biết đứa cháu này của hắn không phải hạng vừa, liền cảnh giác nhìn hắn.

 

Quả nhiên, Đại hoàng t.ử nói tiếp: “Chi bằng thế này, ta làm ca ca, đích thân tới viện của các biểu muội xem qua một chút, coi như cũng không phải điều gì quá kiêng kị.”