Quân đen rơi khỏi đầu ngón tay Ngu An Ca, nàng đột nhiên đứng phắt dậy: “Chuyện là thế nào?”
Nhạn Bạch chắc hẳn đã tìm Ngu An Ca rất lâu, hơi thở có chút dồn dập: “Lúc dùng bữa tối, người của chúng ta nói thức ăn từ nhà bếp gửi đến viện của Uyển Vân tiểu thư nàng ấy một miếng cũng không động vào. Nô tỳ thấy có điều không ổn, bèn lặng lẽ lẻn vào viện của Uyển Vân tiểu thư thì phát hiện nàng ấy không có ở đó. Nô tỳ đã tìm khắp phủ họ Ngu cũng không thấy bóng dáng nàng ấy đâu.”
Ngu An Ca rất nhanh đã nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, Uyển Vân chính là mạng sống của Hướng Di, nếu có kẻ lấy Uyển Vân ra đe dọa, yêu cầu Hướng Di lật lại lời khai, Hướng Di nhất định sẽ nghe theo.
Trước đó Ngu An Ca luôn cho người ngầm lưu tâm đến viện của Uyển Vân, nay nàng ấy bỗng dưng mất tích, chỉ có thể giải thích là do người quen ra tay.
Ngu An Ca vội vàng hỏi: “Hôm nay có những ai từng đến chỗ Uyển Vân?”
Nhạn Bạch đáp: “Chỉ có những người hầu hạ hằng ngày bên cạnh Uyển Vân tiểu thư thôi ạ.”
Uyển Vân mất tích, trong lòng Ngu An Ca tự nhiên lo lắng, nàng không màng đến việc đ.á.n.h cờ với Thương Thanh Yến nữa, định cáo từ.
Thương Thanh Yến nói: “Ngu công t.ử mau đi tìm muội muội đi, đừng để lỡ mất thời giờ.”
Ngu An Ca chắp tay với Thương Thanh Yến, sau đó dẫn theo Nhạn Bạch rời đi nhanh như một cơn gió.
Thương Thanh Yến nhận ra sự coi trọng của Ngu An Ca đối với người em họ đó, liền vội vàng dặn dò Trúc Ảnh: “Giúp đỡ tìm người.”
Trúc Ảnh nhận lệnh, bước ra khỏi cửa rồi biến mất vào màn đêm.
Ngu An Ca sau khi trở về phủ họ Ngu, bên trong phủ yên tĩnh đến lạ thường.
Mấy ngày nay Ngu lão phu nhân vì gia sản và phủ đệ mà hận không thể làm cho nhà họ Ngu đảo lộn, hôm nay hiếm khi thấy im hơi lặng tiếng, vậy mà lại bị Ngu An Ca phá vỡ.
Ngu An Ca trước hết mặc kệ sự ngăn cản, đi thẳng đến viện của Uyển Vân, bắt tất cả hạ nhân trong viện phải ra mặt.
Hướng Di và Uyển Vân ở trong viện vốn luôn khiêm nhường, toàn bộ hạ nhân trong viện của hai mẹ con cộng lại cũng chỉ có tám người, thiếu ai liền nhìn ra ngay.
Ngu An Ca liếc mắt nhìn qua, lạnh giọng hỏi: “Mạnh ma ma trong viện của các ngươi đâu?”
Mấy kẻ hạ nhân nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu tại sao người của phòng lớn lại tới đây chất vấn.
Có lẽ vì khí chất trên người Ngu An Ca quá đỗi lạnh lẽo, tì nữ thân cận của Uyển Vân run rẩy đáp: “Bẩm đại công t.ử, nghe nói con trai của Mạnh ma ma bị ngã gãy chân, lúc chập tối bà ấy đã xin nghỉ để về nhà rồi ạ.”
Ngu An Ca hỏi: “Ai biết nhà của Mạnh ma ma ở đâu?”
Một ma ma hằng ngày hay làm chung với Mạnh ma ma dường như định trả lời, thì bên ngoài truyền đến tiếng của Ngu lão phu nhân: “Càn rỡ! Thật là càn rỡ!”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Mọi người nhìn theo tiếng động, chỉ thấy Ngu lão phu nhân được ma ma dìu tới, giận dữ nói: “Ngu An Hòa, phòng lớn và phòng nhị gia đã phân gia rồi, ngươi tới chỗ của phòng nhị gia làm cái gì!”
Ngu lão phu nhân không tới còn đỡ, bà ta vừa tới, ngọn lửa giận trong lòng Ngu An Ca liền có chỗ để trút ra.
Sắc mặt nàng lạnh căm: “Nói như vậy, việc Uyển Vân mất tích cũng có nhúng tay của lão phu nhân.”
Phòng lớn đã phân gia, trở mặt hoàn toàn, Ngu An Ca đến một tiếng tổ mẫu cũng chẳng thèm gọi nữa.
Ngu lão phu nhân bị nàng chất vấn như vậy liền nhìn dáo dác xung quanh, lộ vẻ chột dạ: “Mất tích cái gì! Uyển Vân chẳng qua là ham chơi, giờ này chắc đang nán lại ở cửa hiệu nào đó của nhà họ Hướng thôi, một lát nữa là về ngay ấy mà.”
Uyển Vân cũng giống như Hướng Di, tính tình hiền thục ôn hòa, ở phủ họ Ngu chỉ lui về giữ mình trong viện, cửa chính không ra cửa sau không đến, căn bản sẽ không có chuyện trời đã tối hẳn mà còn nán lại bên ngoài.
Ngu An Ca chỉ thấy bộ mặt của Ngu lão phu nhân càng thêm đáng ghét: “Ta và muội muội ta thì thôi đi, Uyển Vân dầu gì cũng là nữ nhi của nhị thúc, ngài thân là tổ mẫu của nàng ấy, vậy mà cũng chẳng màng đến sống c.h.ế.t của nàng ấy.”
Những năm nàng và ca ca ở kinh thành, mẫu thân mất sớm, phụ thân không có nhà, chính là lúc cần người lớn quan tâm yêu thương nhất, Ngu lão phu nhân đối với hai anh em nàng kẻ thì tâng bốc kẻ thì chèn ép.
Ngu An Ca vẫn nhớ như in lúc nhỏ, Ngu lão phu nhân đối với ca ca thì hỏi han ân cần, đối với nàng thì chỉ có những lời lẽ lạnh nhạt, khinh miệt hạ thấp, không phải trong lòng nàng không buồn.
Nếu không phải ca ca tính tình tốt, đối đãi với nàng như viên ngọc quý trên tay, chỉ sợ hai anh em nàng đã sớm trở mặt thành thù dưới những thủ đoạn của Ngu lão phu nhân.
Theo tuổi tác lớn dần, Ngu An Ca hiểu ra sự thâm độc của Ngu lão phu nhân, nhưng nàng chỉ nghĩ rằng vì nàng và ca ca không phải cháu ruột của bà ta nên mới bị đối xử như thế.
Giờ đây Uyển Vân gặp chuyện, khiến Ngu An Ca nhìn rõ mồn một sự bạc bẽo tận xương tủy của Ngu lão phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Ngu An Ca, trong lòng Ngu lão phu nhân bỗng thấy sờ sợ, khí thế trên người đứa cháu này quá mạnh mẽ, khiến bà ta không dám nhìn thẳng.
Ngu lão phu nhân lẩm bẩm nhỏ giọng: “Chẳng qua cũng chỉ là một đứa con gái.”
Sao có thể so được với đứa con trai ruột thịt của bà ta?
Nếu hy sinh một mình Uyển Vân mà đổi được cho Ngu Nghênh sống sót trở ra, thì đó là một vụ làm ăn không thể tốt hơn.
Gân xanh trên tay Ngu An Ca nổi lên cuồn cuộn, giới hạn của đám người phủ họ Ngu một lần nữa làm mới nhận thức của nàng.
Lúc này Ngu tam gia từ bên ngoài bước vào, tỏ vẻ cứng cỏi nhưng trong lòng run sợ quát: “Ngu An Hòa! Nam nữ bảy tuổi không ngồi cùng bàn, ngươi là một người anh họ đã phân gia đi rồi, chạy tới viện của muội muội mà thị uy, còn có quy củ gì không, còn có giáo dưỡng gì không!”
Ngu An Ca nhìn bộ dạng vô liêm sỉ của Ngu tam gia mà cười lạnh: “Ta có quy củ hay không, có giáo dưỡng hay không, các người chẳng phải đã sớm biết rồi sao?”
Nói đoạn, Ngu An Ca cầm thanh kiếm sắc trong tay, chỉ thẳng vào Ngu tam gia: “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao Uyển Vân ra đây, nếu không, hậu quả tự gánh lấy!”
Ngu tam gia nhìn lưỡi kiếm đang hướng về phía mình, lập tức sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy, nhưng hắn liền nghĩ thông một chuyện, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta nói sao mọi chuyện lại trùng hợp đến thế, Hướng Di vừa mới tới phủ Kinh Triệu tố cáo thì ngươi đã bắt nhị ca, hóa ra ngươi và Hướng Di căn bản là cùng một giuộc!”
Ngu An Ca không trả lời, tiến lên một bước, lập tức làm Ngu tam gia sợ hãi lùi lại liên tục.
Ngu An Ca biết rằng, nếu đêm nay Uyển Vân không trở về, một nữ t.ử trói gà không c.h.ặ.t ở bên ngoài cả đêm, cho dù có bình an vô sự, không mảy may thương tích, thì cũng sẽ mang tiếng xấu đồn xa.
Ngu An Ca thân là nữ nhi, nên nàng biết đối với nữ nhi mà nói, cái gọi là trinh tiết chính là một thanh đao g.i.ế.c người không thấy m.á.u.
Ngu An Ca nắm c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng, nghiêm giọng quát: “Uyển Vân ở đâu, nói mau!”
Nhìn ánh mắt đáng sợ của Ngu An Ca, người Ngu tam gia không khỏi rùng mình một cái.
Qua những biến cố của nhà họ Ngu thời gian này, Ngu tam gia cuối cùng đã hiểu ra, đứa cháu lớn này của hắn hoàn toàn không giống người cha trung nghĩa của hắn chút nào.
Ngu An Ca chính là một kẻ điên triệt để, nàng điên lên thì dám bất chấp tiếng xấu, đưa chính nhị thúc ruột của mình vào lao.
Ngu tam gia không chịu nổi sự kinh hãi như vậy, định nói ra thì Ngu lão phu nhân lại đứng chắn trước mặt Ngu tam gia: “Ngu An Hòa, ngươi dùng đao kiếm với tam thúc của ngươi, không sợ bị báo ứng sao!”
Kiên nhẫn của Ngu An Ca hoàn toàn bị bọn họ mài sạch: “Báo ứng? Hôm nay ta cho các người xem, thế nào mới là báo ứng.”
Nói đoạn, Ngu An Ca phóng thanh kiếm trong tay ra, lướt qua sát b.úi tóc của Ngu lão phu nhân.
Khiến mái tóc muối tiêu bỗng chốc xõa tung ra, rũ rượi trên vai Ngu lão phu nhân, màn đêm quá tối, nếu không thì Ngu tam gia đứng gần bà ta nhất đã có thể thấy được vài lọn tóc đang từ từ rơi xuống.
Ai cũng không ngờ tới, lời Ngu An Ca vừa nói không phải là đe dọa, nàng thực sự dám động đao kiếm, hơn nữa còn đối với bậc tiền bối như Ngu lão phu nhân.
Thanh kiếm kia tuy không làm Ngu lão phu nhân bị thương, nhưng đã làm bà ta sợ mất mật.
Trong tiếng kêu thảng thốt của mọi người, cơ thể cứng đờ của Ngu lão phu nhân run rẩy kịch liệt, khuôn mặt già nua của bà ta theo đó mà vặn vẹo, giọng nói khàn khàn phát ra tiếng hét thất thanh "A a a".
“G.i.ế.c người rồi! G.i.ế.c người rồi!”
Hét xong hai tiếng này, Ngu lão phu nhân bỗng nhiên đảo mắt trắng dã, ngất lịm đi.
Ma ma bên cạnh hoàn hồn, hét lớn một tiếng: “Lão phu nhân!”
Một đám người vây quanh đó, Ngu tam gia hồn vía lên mây nhìn Ngu An Ca, trong miệng có rất nhiều lời muốn trách mắng nàng, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của Ngu An Ca, một chữ cũng không thốt ra nổi.
Ngu An Ca thu tay lại, đôi mắt đen lánh nhìn chằm chằm Ngu tam gia: “Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, Uyển Vân ở đâu.”
Đến tận lúc này, Ngu tam gia mới thực sự hiểu ra một chuyện, tuy Ngu An Ca mới mười bảy tuổi, nhưng cả phủ họ Ngu không một ai có thể trấn áp được nàng.
Ngay cả người anh trai tung hoành sa trường của hắn cũng chưa chắc làm được.
Bên tai lại vang lên giọng nói của Ngu An Ca: “Nói!”
Người Ngu tam gia run b.ắ.n lên, run giọng đáp: “Ở trang trại Nam Hồ ngoại thành kinh.”