Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 138



Ngu An Ca tai trái nghe tai phải ra.

 

Phụ thân nàng rời thành Vong Xuyên mười mấy năm, nhưng năm nào cũng gửi lễ nghĩa về cho các bậc cha chú trong tộc không ít, thậm chí cả học đường trong tộc cũng là do phụ thân nàng hằng năm bỏ tiền ra gây dựng, chỉ mong họ Ngu có thêm nhiều nhân tài trẻ tuổi, làm rạng rỡ dòng họ.

 

Nhưng nếu luận về tình cảm qua lại với người trong tộc, quả thực không bằng Ngu lão phu nhân ở lại kinh thành.

 

Ngu lão phu nhân vốn giỏi làm bộ làm tịch bên ngoài, mượn danh tiếng và ơn huệ của phụ thân nàng để lấy lòng người khác, khiến kẻ không biết chuyện còn tưởng đây là một phụ nhân hiền đức nhường nào.

 

Hôm nay đám người họ Ngu được Ngu lão phu nhân gọi đến, phần lớn đều hướng về phía bà ta. Ngu An Ca nếu cho bọn họ sắc mặt tốt thì bọn họ sẽ càng được đà lấn tới, nên nàng dứt khoát bày ra bộ dạng của kẻ ngang ngược vô lại.

 

Lão tộc gia gia kia mắng xong liền ngồi trên ghế thở dốc: “Dù ngươi có gì không vừa lòng với nhị thúc của ngươi thì chúng ta cũng là người một nhà, đóng cửa bảo nhau là được, cớ sao phải đưa hắn lên công đường để cho người ngoài xem cười cho được!”

 

Ngu An Ca thấy mình bước vào đã lâu mà chẳng có ai mang ghế cho nàng, liền tự mình tìm một chiếc ghế ngồi xuống.

 

Hành động này khiến lão già càng thêm tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, Ngu lão phu nhân nhân cơ hội nói: “Tộc lão, ngài thấy rồi đó, trước mặt ngài mà hắn còn như vậy. Ngài không biết đâu, từ khi hắn trở về kinh thành đã làm cho trong nhà đảo lộn, gà ch.ó không yên. Còn xin tộc lão làm chủ cho lão thân.”

 

Tộc lão đập bàn một cái, giận dữ quát: “Ngu An Hòa, nể tình ngươi là đích trưởng tôn của phủ họ Ngu, lão phu giữ thể diện cho ngươi, không muốn làm chuyện to chuyện lớn. Nhưng ngươi cũng đừng quá coi thường tông tộc, ngay cả phụ thân ngươi đứng trước mặt lão phu cũng phải cung kính!”

 

Ngu An Ca bỗng nhiên nói: “Phân gia đi.”

 

"Cái gì?" Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

 

Người lên tiếng trước nhất lại là Ngu tam gia: “An Hòa! Ngươi có biết mình đang nói gì không? Cha mẹ còn sống thì không được phân gia, lão thái thái thân thể khỏe mạnh mà ngươi đã nghĩ đến chuyện chia gia tài, thật là bất hiếu!”

 

Ngu An Ca miễn cưỡng liếc nhìn Ngu tam gia một cái: “Tam thúc chắc là quên rồi, lão phu nhân là vợ kế của tổ phụ, phụ thân ta với nhị thúc và tam thúc không phải cùng một mẫu thân sinh ra.”

 

Ngu lão phu nhân lại gào lên khóc lớn hơn, bà ta đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân nói: “Trời cao đất dày ơi, ta coi phòng lớn như con đẻ, coi An Hòa, An Ca như cháu ruột của mình, không ngờ đến lúc cuối đời, hắn lại nói ra những lời đ.â.m vào tim gan thế này, ta thà c.h.ế.t đi cho xong.”

 

Ngu tam gia nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa, chỉ tay vào mũi Ngu An Ca nói: “An Hòa, lời này của ngươi làm tổn thương lòng người quá!”

 

Nhất thời trong nhà thờ họ toàn là tiếng chỉ trích Ngu An Ca.

 

Ngu An Ca chỉ coi bọn họ như một trò cười, trái tim nàng đã nguội lạnh đến mức cực điểm.

 

Trong mắt nàng, cái gọi là người trong tộc hay thân thích, dù có gộp tất cả lại cũng chẳng bằng một ngón tay của ca ca và phụ thân nàng.

 

Kiếp trước bọn họ nếu không bỏ đá xuống giếng thì cũng khoanh tay đứng nhìn, ngày thường không việc gì thì mượn danh hiệu Thần Uy đại tướng quân để vơ vét tiền của, vừa gặp chuyện là kẻ nào kẻ nấy chạy nhanh hơn ai hết.

 

Ngu An Ca nói đầy ẩn ý: “Bất kể các bậc cha chú trong tộc nói gì, ta cũng chỉ có một câu, nhà này ta nhất định phải chia. Dù phụ thân ta có ở đây, người cũng nhất định sẽ đồng ý.”

 

Đừng nhìn Ngu tam gia và Ngu lão phu nhân ngày thường hay xúi giục làm hại danh tiếng của phòng lớn, nhưng bọn họ chẳng hề muốn phân gia chút nào.

 

Một khi phân gia nghĩa là chỗ dựa lớn nhất của bọn họ sẽ mất đi, vả lại bây giờ Ngu Nghênh còn đang ở trong lao, còn đang trông chờ vào việc cấp trên nể mặt Ngu Đình mà tha cho hắn một con đường sống.

 

Ngu tam gia và Ngu lão phu nhân liếc mắt nhìn nhau, Ngu tam gia bày ra bộ dạng khoan dung độ lượng nói: “An Hòa, ta biết ngươi chỉ là nhất thời tính khí trẻ con, nói ra những lời trong lúc nóng giận. Thế này đi, cho ngươi hai ngày, ngươi mang nhị thúc về nhà, cả nhà chúng ta lại đoàn viên bên nhau, những hiềm khích trước kia cứ để nó trôi qua đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngu An Ca như nghe thấy chuyện cười, nàng cười rộ lên đầy phóng túng.

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Nhà thờ họ u tối, khuôn mặt nàng dưới ánh nến chập chờn cũng lúc sáng lúc tối, khiến người ta không khỏi thấy lạnh sống lưng.

 

“Tam thúc e là quá đề cao điệt nhi rồi, bắt giữ Ngu Nghênh là ý chỉ của Hoàng thượng, người là do phủ Kinh Triệu giam giữ, trong đó Ngu Nghênh còn dính líu đến việc cấu kết với Hằng Thân vương, có ý đồ làm loạn, ta chỉ là một Vân kỵ úy ngũ phẩm nhỏ bé, lấy đâu ra thể diện lớn như thế mà dám đối đầu với Hoàng thượng.”

 

Những người có mặt ở đó đều biến sắc, một khi dính đến chuyện mưu phản thì đó là tội tịch thu gia sản, diệt cả họ, tộc lão không khỏi nhìn về phía Ngu lão phu nhân, muốn tìm hiểu thực hư: “Chuyện này là thế nào, sao lại dính dáng đến Hằng Thân vương rồi?”

 

Ngu lão phu nhân nghe thấy lời này, trong phút chốc hoảng loạn đến mức luống cuống tay chân, bà ta rít lên: “Làm sao có thể! Lão nhị cùng lắm chỉ nhận chút tiền biếu xén, sao có thể dính vào chuyện mưu phản của Hằng Thân vương được!”

 

Ngu An Ca tựa vào ghế, vắt chân chữ ngũ nói: “Có dính dáng hay không chẳng phải do ta nói là được, càng không phải do tổ mẫu ngài nói là được.”

 

Tộc lão vốn đang đầy bụng căm phẫn muốn dạy bảo Ngu An Ca, nay bắt đầu chất vấn Ngu lão phu nhân: “Bà nói thật đi, lão nhị rốt cuộc có dây dưa gì với Hằng Thân vương không?”

 

Ngu lão phu nhân cả ngày hôm nay đều lo lắng cho Ngu Nghênh, tự nhiên là đi khắp nơi dò hỏi tin tức, điều duy nhất có thể xác nhận chính là hai tội danh mua quan bán tước và tham ô hối lộ.

 

Hai tội danh này có thể nặng cũng có thể nhẹ, ai làm quan mà chẳng dính chút ít những thứ này?

 

Chưa kể sổ sách của Ngu Nghênh còn lôi ra bao nhiêu quan viên khác, đến lúc đó che chở cho nhau, kéo theo những mối quan hệ thông gia chằng chịt, quan lại bao che cho nhau, Ngu Nghênh nặng nhất cũng chỉ bị giáng chức điều tra mà thôi.

 

Nhưng Ngu An Ca lại khẳng định chắc chắn rằng hắn cùng Hằng Thân vương mưu phản!

 

Đó là tội c.h.ế.t tịch thu gia sản, diệt môn đấy!

 

Tim Ngu tam gia đập thình thịch, thời gian qua hắn cũng biết chút ít nội tình, dù là năm ngàn lượng vàng hay là Uyển Vân thì đều coi như đã buộc c.h.ặ.t với Hằng Thân vương rồi, nếu Hằng Thân vương có lòng mưu nghịch thì Ngu Nghênh không thể thoát khỏi liên can.

 

Nhưng nếu nói là có lòng tham gia mưu nghịch thì bọn họ đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt, có nỗi khổ mà không nói ra được.

 

Ngu tam gia liên tục phủ nhận.

 

Ngu An Ca chỉnh lại y phục, cười lạnh một tiếng.

 

Tộc lão lúc này mới chú ý đến vết thương trên người Ngu An Ca: “Hôm nay ngươi đã đến phủ Hằng Thân vương?”

 

Ngu An Ca nói: “Hoàng thượng lệnh cho ta tra xét vụ án của Ngu Nghênh, trên sổ sách ghi rõ ràng việc giao dịch của hắn với Hằng Thân vương, ta chỉ có thể đi một chuyến, nào ngờ Hằng Thân vương công nhiên kháng chỉ không tuân, huy động vô số phủ binh, ngay cả Long Dực vệ cũng bị kinh động mà kéo đến.”

 

Nói xong câu này, ánh mắt Ngu An Ca lướt qua đám người đang mang sắc mặt khác nhau, thấp giọng nói: “Chính vì ta nghĩ đến việc chúng ta đều mang họ Ngu nên mới báo tin cho các người, các vị cha chú cứ để bụng là được.”

 

Ngu lão phu nhân chỉ tay vào Ngu An Ca, run giọng nói: “Ngươi đúng là ăn nói gieo rắc kinh hoàng!”

 

Ngu An Ca nhìn về phía Ngu tam gia, cười rất không đúng lúc: “Ta có phải gieo rắc kinh hoàng hay không thì tam thúc là người rõ nhất. Dù sao thì ta nhất định phải phân gia, ta vốn dĩ là một đứa con bất hiếu ngang ngược, chẳng sợ mang tiếng xấu. Còn về phần các bậc cha chú trong tộc, ai có bản lĩnh, muốn giúp Ngu Nghênh một tay thì cứ giúp, ta tuyệt đối không ngăn cản.”

 

Nói đoạn, Ngu An Ca mặc kệ sắc mặt khó coi của mọi người, cười lớn mà rời đi.