Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 116



Phương nội thị cúi đầu, đem cuốn sổ sách trong tay dâng lên đại hoàng t.ử: “đại hoàng t.ử, đây là món lợi thu được từ vùng Giang Nam trong quý này.”

 

đại hoàng t.ử nằm ngửa trên sập gụ, mái tóc đen nhánh xõa tung, rủ xuống mặt đất, trông thật ma mị quyến rũ. hắn đưa tay lật mở sổ sách, xem qua vài lần rồi đưa lại vào tay Phương nội thị, hờ hững bảo: “gửi năm vạn lượng bạc trắng vào cung, ngươi đích thân đi một chuyến.”

 

Thôi hoàng hậu tuy xuất thân không hiển hách, nhưng được cái hiền lương cung kính, nắm giữ phượng ấn nhiều năm, hậu cung vẫn luôn yên ổn không xảy ra sơ suất gì, điểm này rất được Hoàng thượng kính trọng. mẫu thân của đại hoàng t.ử là Chu quý phi, tuy được thánh quyến ưu ái, nhưng bị Thôi hoàng hậu ép phía trên, khó tránh khỏi mang tiếng kiêu căng. bao nhiêu năm qua, Chu quý phi mấy bận muốn nhúng tay vào quyền cai quản hậu cung, đều bị Hoàng thượng khéo léo bác bỏ. không có phượng quyền nơi mặt sáng, Chu quý phi liền muốn có uy tín ở bên trong, thế nên trong hậu cung, cung điện Trọng Hoa nhận được ban thưởng nhiều nhất, đám cung nhân ai nấy đều thích làm việc cho Chu quý phi. vì vậy đại hoàng t.ử hễ dư dả tiền bạc là lại gửi cho Chu quý phi không ít.

 

đây vốn là chuyện thường tình, Phương nội thị nên vâng lệnh, nhưng hắn lại trưng ra bộ mặt mướp đắng thưa rằng: “đại hoàng t.ử, nô tài không dám tới cung Trọng Hoa nữa đâu.”

 

đại hoàng t.ử nheo mắt nhìn hắn: “đồ nô tài thối, cung Trọng Hoa làm gì ngươi sao?”

 

Phương nội thị thưa: “mỗi lần nô tài tới cung Trọng Hoa, Chu quý phi đều ép hỏi nô tài rằng, đã sắp xếp tì nữ ấm giường cho chủ t.ử của ngươi chưa? Đã hối thúc chủ t.ử của ngươi đi xem mắt các quý nữ chưa?”

 

trong mắt đại hoàng t.ử hiện lên ý cười: “ngươi đáp thế nào?”

 

vẻ khổ sở trên mặt Phương nội thị càng đậm thêm: “nô tài còn có thể đáp thế nào? Tự nhiên là có sao nói vậy. đại hoàng t.ử ngài không ghé hậu viện, quý phi nương nương liền muốn quở trách nô tài, hỏi có phải tì nữ ấm giường nô tài sắp xếp không vừa ý ngài không, có phải nô tài không để tâm đến lời nương nương dặn dò không, có phải đồ nô tài này bằng mặt không bằng lòng không?”

 

hậu viện của đại hoàng t.ử không phải không có nữ nhân, nhưng đại hoàng t.ử dường như có phần thờ ơ với chuyện nam nữ, không mấy khi ghé qua hậu viện, có khó khăn lắm mới ghé một lần thì sau đó cũng sai người đưa tới một chén canh tránh thai. Chu quý phi nôn nóng muốn bế cháu, tự nhiên là hối thúc hết lần này đến lần khác, áp lực đè nặng lên đầu Phương nội thị, khiến hắn phải vất vả đối phó giữa hai vị chủ t.ử.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

đại hoàng t.ử thích xem múa rối bóng, Phương nội thị ở bên cạnh hắn lâu ngày, tai nghe mắt thấy cũng học được cách nói chuyện của Chu quý phi, bắt chước giống đến mức sống động vô cùng. đại hoàng t.ử bị điệu bộ của hắn làm cho vui vẻ, không thấy phiền mà trái lại còn nhắm mắt, nhàn nhã bảo: “chính phi chưa vào cửa, không gấp.”

 

đại hoàng t.ử tuy là trưởng t.ử của Hoàng thượng, nhưng đã chịu đủ thiệt thòi vì không phải là đích xuất, ngay cả khi Thôi hoàng hậu và nhị hoàng t.ử không được thánh sủng, thì về mặt lễ pháp, hắn và Chu quý phi bao giờ cũng thấp hơn một bậc. thế nên đại hoàng t.ử hạ quyết tâm, đích t.ử của hắn nhất định phải do đích thê sinh ra.

 

Phương nội thị thưa: “quý phi nương nương đang nôn nóng bế cháu lắm rồi, tự nhiên là mong ngài sớm ngày cưới chính phi, nhưng mà mắt nhìn của ngài cũng quá cao đi.”

 

đại hoàng t.ử là vị hoàng t.ử lớn lên trong gấm vóc lụa là, xương m.á.u được đắp bồi từ vàng bạc thực thụ, mắt nhìn tự nhiên không phải hạng tầm thường. hắn là trưởng t.ử được Hoàng thượng sủng ái nhất, nhà ngoại cũng là hàng công khanh quý tộc bậc nhất, căn bản không cần dựa vào việc liên hôn để tìm kiếm trợ lực. các quý nữ đến tuổi cập kê ở Thịnh Kinh đều bị hắn kén chọn qua một lượt mà vẫn chưa gặp được ai thuận mắt, thế nên mới trì hoãn đến tận bây giờ vẫn chưa định đoạt được nơi nào.

 

đại hoàng t.ử không nói gì, Phương nội thị tiếp tục lầm bầm: “cũng chẳng biết nữ chủ t.ử sau này của nô tài rốt cuộc phải tôn quý đến nhường nào, sắc nước hương trời đến thế nào mới lọt được vào mắt ngài đây.”

 

đại hoàng t.ử khẽ cười: “tôn quý? Sắc nước hương trời?”

 

trong đầu đại hoàng t.ử bỗng hiện lên một bóng hình, thế mà lại là dáng vẻ Ngu công t.ử thúc ngựa vung roi đuổi theo Nam Xuyên Vương lúc ở buổi săn mùa thu. hắn nheo mắt, đôi mắt phượng dài hẹp càng thêm phần yêu mị. nhìn khắp triều Đại Ân, kẻ duy nhất có thể lọt vào mắt hắn, họa chăng chỉ có nữ nhi của Thần Uy đại tướng quân là Ngu An Ca, bởi lẽ Thần Uy đại tướng quân đang nắm giữ binh quyền, đó là thứ hắn còn thiếu trong tay. nhưng cũng chính vì Thần Uy đại tướng quân nắm binh quyền trong tay nên hắn mới không dám thực sự bày tỏ chút tâm tư thèm muốn đối với nữ nhi nhà tướng đó, để tránh phụ hoàng sinh lòng ngờ vực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

nghĩ đến đây, đại hoàng t.ử không nhịn được lại thầm c.h.ử.i rủa Sầm Gia Thụ bỏ ngọc quý mà chọn lấy mắt cá. Ngu An Hòa đã mang phong thái tuấn tú như thế, vậy thì muội muội song sinh của hắn còn sắc nước hương trời đến mức nào? đại hoàng t.ử gạt bỏ những suy nghĩ không thực tế đó, nước đầy tất sẽ tràn, hiện tại hắn đã nhận đủ thánh sủng rồi, thực sự không cần thiết phải tự tìm việc cho mình khiến phụ hoàng không hài lòng.

 

đại hoàng t.ử nhắc đến một chuyện khác: “còn cái mắt cá kia thì sao?”

 

Phương nội thị phản ứng một lát rồi mới thử thăm dò: “ngài đang nói tới Tống tam tiểu thư?”

 

đại hoàng t.ử gật đầu, Phương nội thị thưa: “sau khi đón từ nhà thờ họ Tống về đã sắp xếp nàng ta ở biệt viện rồi.”

 

đại hoàng t.ử bảo: “đi, tới thăm nàng ta xem sao.”

 

Sầm Gia Thụ bỏ ngọc quý chọn mắt cá, hắn nhất định phải xem thử cái mắt cá này rốt cuộc có bản lĩnh gì.

 

xe ngựa đi rất lặng lẽ đến biệt viện, dỡ bỏ ngưỡng cửa rồi đi thẳng vào trong sân, đại hoàng t.ử mới từ trên xe bước xuống. người trong viện thảy đều là người của đại hoàng t.ử, bọn họ coi như không nhìn thấy đại hoàng t.ử, cứ cúi đầu làm việc của mình. đại hoàng t.ử trực tiếp đẩy cửa bước vào, trong phòng cũng coi như ngăn nắp, trên sập gụ bên cạnh có một bóng người đang co rắm lại, dường như đang ngủ gật.

 

đại hoàng t.ử nhìn kỹ, suýt chút nữa không nhận ra. thực sự là Tống Cẩm Nhi lúc này so với thiếu nữ cài đầy hoa tươi ở Không Sơn Nhã Tập khác biệt quá lớn. nàng ta chịu cúi đả kích chí mạng, lại bị hành hạ khổ sở ở nhà thờ họ Tống, dù được đón về biệt viện thì lòng vẫn u uất, ăn không ngon ngủ không yên, thế nên gầy đi trông thấy, sắc mặt vàng vọt. nhưng đại hoàng t.ử không hiểu sao lại thấy dáng vẻ tiều tụy u ám của nàng ta lúc này còn thuận mắt hơn vẻ ngây ngô mà không biết tự lượng sức mình như trước kia.

 

ánh nắng ngoài phòng lọt vào chiếu lên mặt Tống Cẩm Nhi, nàng ta mới nhận ra có người đến. nàng ta cứng đờ ngẩng đầu lên, nhìn thấy đại hoàng t.ử trong bộ y phục đỏ rực rỡ, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh diễm. đại hoàng t.ử thừa hưởng vẻ đẹp rạng rỡ động lòng người của Chu quý phi, dung mạo nam thân mà mang nét nữ nhi, đôi mắt đan phụng hơi nhếch lên vô cùng mê hoặc, khóe miệng đỏ thắm nở nụ cười hờ hững, khiến lòng người vô cớ run rẩy.

 

Phương nội thị quát: “nữ nhi họ Tống, thấy đại hoàng t.ử còn không mau quỳ xuống hành lễ!”

 

Tống Cẩm Nhi nghe thấy thân phận của hắn thì như bừng tỉnh khỏi mộng, trong đôi mắt khô héo kia rốt cuộc cũng hiện lên vài phần sống động và hy vọng, nàng ta vội vàng đứng dậy, quỳ xuống hành lễ với đại hoàng t.ử. sau khi trải qua sự "dạy dỗ" của Tề ma ma và ở nhà thờ họ Tống, dù cơ thể Tống Cẩm Nhi có suy nhược, chân tay rã rời, thì cái lễ này hành cũng khá ra dáng ra hình.

 

Phương nội thị bê một chiếc ghế đến cho đại hoàng t.ử ngồi xuống. đại hoàng t.ử nhìn xuống nàng ta mà hỏi: “nghe Sầm Gia Thụ nói, cách làm muối tinh là do ngươi nghĩ ra?”

 

Tống Cẩm Nhi thưa: “bẩm đại hoàng t.ử, là do thần nữ nghĩ ra.”

 

trong mắt đại hoàng t.ử hiện lên vài phần hứng thú: “ngươi còn biết những gì nữa?”

 

Tống Cẩm Nhi biết rõ, người trước mắt chính là mấu chốt để nàng ta thay đổi vận mệnh, nàng ta hít sâu một hơi, nói ra những lời đã lặp đi lặp lại vô số lần trong lòng: “những điều thần nữ biết còn rất nhiều, đủ để phò tá đại hoàng t.ử bước lên ngôi báu.”