"Thương gia có vị Đích nữ mang Phượng cốt thế này, thật là vinh quang."
Quan viên bá quan vây quanh, ai nấy đều cung kính.
Có người muốn tìm cách kết giao thế lực.
Có người muốn thiết lập quan hệ lâu dài để cầu phong thủy bình an.
Có người lại muốn xin nàng chỉ giáo huyền thuật giải sát cục.
Thương Lục ngồi ở vị trí gia chủ, thần sắc bình đạm, không chút kiêu ngạo.
Nàng khẽ xua tay, từ chối toàn bộ vàng bạc châu báu, chỉ tiếp đón những người có lòng chân thành thực sự.
Địa vị của nàng giờ đây đã hoàn toàn đảo chiều, hô phong hoán vũ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Các gia chủ nhìn khí độ của nàng, thầm nghĩ trong lòng:
"Đại cục kinh thành đã hoàn toàn thay đổi rồi."
Bịch.
Ngoài cổng phủ Trấn Quốc, một tiếng động trầm đục đột ngột vang lên.
Một người đàn bà ăn mặc rách rưới, cải trang thành người hầu đang ngã sõng soài dưới đất, toàn thân run rẩy.
Mẹ kế.
Bà ta lén lút trốn khỏi tai mắt Đại Lý Tự, muốn âm thầm lẻn vào phủ đệ này.
Ý định của bà ta rất rõ ràng: đ.á.n.h cắp chiếc chuông đồng pháp khí huyền thuật của Thương Lục để tìm đường sống.
Nhưng bà ta vừa mới chạm ngón tay vào ranh giới trận pháp hộ phủ do Thương Lục bài bố.
Oàng——
Một luồng linh khí hộ vệ cực mạnh bộc phát, đ.á.n.h bật bà ta văng ngược ra xa, ngã ngay trước cổng lớn.
Hắn dừng lại một chút, thanh âm trầm ổn vang lên giữa sân viện vắng lặng:
"Đã âm thầm điều tra vụ án gia tộc Trấn Quốc năm xưa, chờ ngày nàng trở về..."
"Suốt mười lăm năm qua rồi."
Nói xong câu đó, hắn không chần chừ thêm một giây, xoay người bước một bước liền biến mất hoàn toàn vào màn đêm tăm tối như chưa từng xuất hiện.
Để lại Thương Lục đứng lặng yên một mình giữa ánh trăng, lòng đầy nghi hoặc.
"Người này..."
"Rốt cuộc là đồng minh bí ẩn..."
"Hay là một kẻ địch đáng sợ hơn?"
Nàng thong thả ngồi xuống, đưa tay cầm lấy mảnh bản đồ mới ghép khít vào mảnh cũ trên bàn đá.
Oàng——
Ngay khi hai nửa bản đồ cổ hợp nhất làm một, một đường sáng màu vàng mờ nhạt đột ngột từ các đường rãnh da dê hiện lên, chỉ thẳng hướng chính xác về phương Bắc xa xôi.
Vị trí của Phong Ấn Phượng Mạch đã hoàn toàn lộ diện rõ ràng.