Nghịch Đạo Hành

Chương 7: PHẾ THIẾT LINH ĐỊA — NƠI KIM LOẠI GÀO THÉT



Nếu Vạn Uế Đầm Lầy ở phương Bắc là một vũng bùn hôi thối nuốt chửng sinh mạng một cách âm thầm, thì Phế Thiết Linh Địa ở phương Tây lại là một lò mổ khổng lồ đầy những răng cưa rỉ sét. Vừa bước qua ranh giới, khứu giác của Tiểu Tử lập tức bị tấn công bởi một mùi mặn chát, cay nồng đến xộc óc của oxit sắt. Không khí ở đây không còn độ ẩm của hơi nước, mà khô khốc và chứa đầy bụi kim loại mịn như cát. Mỗi lần hít thở, phổi hắn lại nhói lên như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang đâm xuyên qua phế quản.

Tiểu Tử và Lôi Yên lầm lũi tiến bước. Cảnh tượng trước mắt họ thực sự là một cơn ác mộng của binh khí.

Dưới chân không còn đất mềm, mà là lớp lớp vụn sắt vụn vỡ, sắc lẹm đến mức có thể cứa nát đế giày da thú chỉ sau vài dặm. Những ngọn núi ở đây không được cấu thành từ đá, mà là hàng vạn thanh kiếm gãy, những mảnh vỡ của khiên giáp, và xác của những phi thuyền tu tiên khổng lồ dài hàng trăm trượng, nằm phơi mình như bộ xương của những con quái vật thời thượng cổ.

"Nghe thấy không?" - Lôi Yên đột ngột dừng lại, tay siết chặt chuôi đao rỉ, đôi mắt hoang dại quét nhìn xung quanh.

Tiểu Tử im lặng lắng nghe. Trong gió không có tiếng chim muông, chỉ có tiếng "u u" rợn người khi luồng khí thổi qua những khe hở của các núi sắt. Đôi khi, một thanh kiếm gãy trên đỉnh cao không chịu nổi sức gió mà rớt xuống, tạo nên những tiếng "keng... choang" vang động cả một vùng, kéo theo một cơn lở sắt vụn khô khốc.

"Đó là tiếng gào của đám binh khí bị bỏ rơi." - Tiểu Tử trầm giọng.

Trong ba tháng ở đầm lầy, giác quan của hắn đã nhạy bén đến mức đáng sợ. Hắn có thể cảm nhận được một luồng "oán khí" âm trầm bao phủ lấy vùng đất này. Những vũ khí này từng thuộc về những tu sĩ cao ngạo, từng uống máu hàng ngàn người, để rồi khi sứt mẻ, chúng bị quăng vào cái hố rác Man Hoang này như những món đồ chơi hỏng. Sự kiêu hãnh bị chà đạp tạo nên một loại từ trường hỗn loạn, khiến tâm trí kẻ yếu rất dễ bị điên loạn.

Hành trình ngao du của họ diễn ra trong sự cẩn trọng tối đa. Tiểu Tử dạy Lôi Yên cách dùng sợi dây xích để dò đường trước mặt, tránh những hố sâu được lấp đầy bởi vụn thép sắc như dao cạo - thứ mà họ gọi là "Bẫy Sắt". Có lần, một trận bão điện bất ngờ ập đến. Những tia sét tím rạch ngang trời, đánh thẳng vào những thanh kiếm khổng lồ trên đỉnh núi. Kim loại dẫn điện, biến cả vùng bình nguyên thành một lưới điện khổng lồ.

"Vào trong nhanh!" - Tiểu Tử gầm lên, chộp lấy tay Lôi Yên lao vào bên trong khoang động cơ của một chiếc phi thuyền vỡ nát.

Họ ngồi co quắp trong bóng tối, nghe tiếng sấm sét nổ oành oành bên ngoài và tiếng những mảnh kim loại bị gió cuốn đi, đập vào thành phi thuyền như muốn xé toạc lớp vỏ thép dày. Trong khoảnh khắc đó, sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Tiểu Tử siết chặt tay, ánh mắt hắn rực lên sự căm hận nhìn về phía trung tâm của vùng linh địa.

Tại sao những kẻ trên cao kia lại có quyền vứt bỏ tất cả những thứ bẩn thỉu này xuống đầu chúng ta? Tại sao mạng sống của những đứa trẻ Man Hoang lại phải phụ thuộc vào những thứ rác thải này?

Một tháng sau khi trận bão qua đi, họ tiến sâu vào khu vực trung tâm của phương Tây, nơi được gọi là "Thâm U". Đây là nơi tập trung nhiều binh khí có phẩm cấp cao nhất bị phế bỏ. Theo lời kể của những kẻ bới rác lâu năm, đôi khi trong đống rỉ sét này vẫn còn sót lại những mẩu Linh Thạch hoặc những mảnh vụn của Pháp Bảo.

Nhưng "đồ ngon" thì luôn có kẻ canh giữ.

Họ đang di chuyển qua một hẻm núi hẹp cấu thành từ hai vách phi thuyền đổ nát thì Tiểu Tử đột nhiên đứng khựng lại. Sợi dây xích trên tay hắn run lên bần bật. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng - không phải cái lạnh của gió, mà là cái lạnh của sát khí thực thụ.

"Lôi Yên, lùi lại!" - Hắn gằn giọng.

Từ phía sau một đống khiên đồng rỉ sét, một bóng người cao lớn lừng lững bước ra. Kẻ đó không giống con người. Hắn cao gần hai mét, toàn thân trần trụi nhưng làn da không có màu vàng của thịt mà xám xịt như sắt nguội. Kinh tởm hơn, dọc theo hai cánh tay và cột sống của hắn, hàng chục mảnh vỡ của lưỡi kiếm rỉ sét được khảm sâu vào da thịt, máu khô đóng vảy đen kịt quanh những vết thương không bao giờ lành.

Đôi mắt kẻ đó đỏ ngầu, hơi thở ra mang theo mùi gỉ sắt nồng nặc. Mỗi bước đi của hắn nặng nề đến mức khiến mặt đất đầy vụn thép phát ra tiếng "răng rắc" ghê người.

"Thiết... Nhân..." - Lôi Yên rít qua kẽ răng, giọng nói lần đầu tiên mang theo sự run rẩy rõ rệt.

Thiết Nhân - những kẻ tu luyện tà môn điên cuồng nhất ở Man Hoang. Chúng tin rằng bằng cách khảm kim loại vào cơ thể, chúng có thể đạt được sự bất tử và sức mạnh của binh khí. Những kẻ này không còn nhân tính, chúng chỉ còn lại bản năng chiếm hữu và sự cuồng sát.

Gã Thiết Nhân dừng lại cách họ mười bước chân. Hắn từ từ nâng cánh tay đầy những lưỡi kiếm khảm sâu lên, một âm thanh khàn đặc như tiếng hai miếng sắt cọ vào nhau phát ra từ cuống họng:

"Thịt... tươi... Máu... nóng... Cút... hoặc... chết!"

Tiểu Tử đứng chắn trước mặt Lôi Yên, đôi nắm đấm chai sạn siết chặt, sợi dây xích rỉ sét bắt đầu rung động theo nhịp tim của hắn. Đây không còn là lũ chó hoang hay đàn chuột đầm lầy. Đây là kẻ thù thực sự đầu tiên trên con đường tu luyện của hắn.

Gã Thiết Nhân gầm lên một tiếng xé lòng, lao tới như một khối sắt khổng lồ, những lưỡi kiếm trên người hắn phản chiếu ánh sáng mờ đục, hứa hẹn một cuộc thảm sát kinh hoàng sắp bắt đầu.