Giữa khoảng không gian tĩnh mịch của lòng đất sâu thẳm, tiếng kẽo kẹt nặng nề từ hai cánh cổng đá khổng lồ vạn năm dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng tịch mịch đến rợn người. Ba bóng người chậm rãi bước qua ngưỡng cửa đá cổ xưa, chính thức đặt chân vào bên trong khu vực cốt lõi của Ma Tôn Mộ.
Trái ngược hoàn toàn với những dự đoán ban đầu của bọn họ về một hầm mộ chật hẹp, ngột ngạt và ẩm thấp, không gian mở ra trước mắt lại là một đại điện nguy nga, tráng lệ và rộng lớn đến mức không tưởng, dường như không có điểm dừng. Nhìn từ xa, trần nhà cao vời vợi chìm khuất hoàn toàn trong bóng tối vĩnh hằng, tạo cho những kẻ đứng bên dưới một cảm giác nhỏ bé, cô độc hệt như đang đứng dưới một bầu trời đêm huyền bí không có các vì sao.
Những cây cột đá khổng lồ đứng sừng sững bên trong đại điện chính là minh chứng rõ ràng nhất cho kiến trúc vạn năm cấu thành nên nơi này. Chu vi của mỗi cây cột lớn đến mức phải mười người đàn ông trưởng thành dang rộng vòng tay mới ôm xuể, chúng chạy dài tít tắp thành hai hàng thẳng tắp vào sâu trong khoảng không vô tận.
Trên bề mặt thô ráp, xám xịt của các cột đá, người xưa đã chạm khắc một cách vô cùng tàn nhẫn và điên cuồng hình ảnh của vạn vạn ác quỷ thời viễn cổ. Những hình thù quỷ dị đó có răng nanh dài nhọn, thân hình vặn vẹo dị hợm, đôi mắt lồi ra đang gào thét giãy giụa như muốn bứt phá ra khỏi lớp đá phong ấn để vồ lấy những kẻ sống giáo điều vừa mới bước vào.
Ma khí ở nơi này đậm đặc đến mức kinh hoàng, chúng không còn tồn tại dưới dạng những làn khói mờ ảo lượn lờ nữa mà đã cô đặc lại thành những giọt sương nhỏ màu đen kịt, lơ lửng dày đặc trong không trung hệt như một cơn mưa đen đang bị ngưng đọng giữa chừng bởi một thứ phép thuật vô hình. Mỗi khi một hạt sương đen vô tình chạm vào làn da, cảm giác lạnh lẽo buốt giá lập tức len lỏi qua các lỗ chân lông, thấm sâu vào tận xương tủy khiến người ta phải rùng mình kinh hãi.
Thanh Phong lúc này gương mặt đã hoàn toàn biến sắc, gã không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến đống linh thạch hay bảo vật vừa lột được từ nhẫn trữ vật nữa, bàn tay gã bấu chặt lấy một góc áo rách của Tiểu Tử như một đứa trẻ bám mẹ. Miệng gã mím chặt, thỉnh thoảng lại mấp máy lầm bầm những câu thần chú cầu nguyện lộn xộn của cả đạo môn lẫn phật môn, từ Thái Thượng Lão Quân cho đến Như Lai Phật Tổ đều được gã gọi tên một lượt với hy vọng cái mạng nhỏ này có thể toàn vẹn trở ra.
"Đại ca, huynh có ngửi thấy mùi gì không," Thanh Phong khẽ kéo kéo vạt áo của Tiểu Tử, giọng gã run rẩy đến mức răng đánh vào nhau lập cập, "Cái mùi này không giống mùi lăng mộ thông thường, nó giống như mùi của một thế giới đã chết từ lâu vậy, những bức điêu khắc trên cột đá kia cứ như đang nhìn chằm chằm vào gáy ta, ta thề là vừa thấy một con quỷ đá khẽ chớp mắt gầm gừ với ta đấy."
Tiểu Tử không thèm quay đầu lại nhìn gã đạo sĩ dỏm, ánh mắt đen sâu thẳm của hắn vẫn lẳng lặng quan sát xung quanh, thanh âm lạnh nhạt vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
"Nếu ngươi còn lảm nhảm thêm một câu nữa, ta sẽ dem ngươi treo lên cây cột đá đó để ngươi được trò chuyện cùng đám quỷ dữ kia cho thỏa thích."
Lời đe dọa lạnh lùng của Tiểu Tử lập tức có hiệu quả tuyệt đối, Thanh Phong vội vàng dùng hai tay tự bịt chặt miệng mình, mắt trợn tròn lên lắc đầu quầy quậy nhưng bước chân vẫn bám sát sau lưng hắn không rời một phân.
Trái ngược với sự hoảng loạn của Thanh Phong, Lôi Yên lúc này lại mang một biểu cảm hoàn toàn khác biệt. Nàng không hề lộ ra một chút sợ hãi nào trước sự uy nghiêm quỷ dị của đại điện, đôi mắt màu tím đen của nàng mở to, không có tiêu cự, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lùng vô cảm hệt như một con rối gỗ đang bị điều khiển bởi những sợi dây vô hình từ trên không trung. Nàng chậm rãi bước lên phía trước, đôi chân trần nhỏ bé giẫm lên nền đá hoa cương đen bóng, mỗi bước đi của nàng đều tạo ra những tiếng cốp cốp thanh thúy vang vọng rất xa vào trong lòng cung điện.
Ở vị trí trung tâm cao nhất của đại điện, nằm trên một đống bậc thang đá cao ngất ngưỡng dẫn thẳng lên chín tầng mây đen, một chiếc ngai vàng khổng lồ sừng sững hiện ra dưới ánh sáng u ám. Chiếc ngai vương tọa này được kết hợp một cách tàn nhẫn và khéo léo từ hàng ngàn, hàng vạn chiếc sọ người trắng hếu, những hốc mắt trống rỗng của các bộ xương khô đều hướng về một phía, tạo nên một áp lực tinh thần khủng khiếp đối với bất kỳ ai dám ngước nhìn lên.
Lôi Yên tựa như một người đang mộng du giữa ban ngày, nàng không hề do dự mà bước từng bước vững chãi lên các bậc thang đá lạnh lẽo, tà áo rách khẽ bay phấp phới theo từng luồng gió âm ty thổi qua từ hai bên vách tường. Khi bước đến bậc thềm cuối cùng, nàng quay người lại, chậm rãi an tọa ngay ngắn trên chiếc ngai vàng sọ người khổng lồ đó, thân hình nhỏ nhắn của nàng lọt thỏm giữa đống xương trắng bạt ngàn tạo nên một sự tương phản vô cùng quỷ quái và tráng lệ.
Ngay khoảnh khắc da thịt nàng tiếp xúc với bề mặt vương tọa, một chấn động kinh hoàng đột ngột bộc phát. Luồng nghịch lôi tím đen tiềm ẩn sâu trong cơ thể Lôi Yên bấy lâu nay bỗng chốc như tìm được suối nguồn bản nguyên, chúng điên cuồng gào thét lao ra ngoài, đan kết chặt chẽ với lượng ma khí đậm đặc của đại điện.
Một quả cầu ánh sáng khổng lồ có màu đỏ rực của máu pha lẫn với những tia chớp tím đen bạo liệt đột ngột bùng nổ ngay tại vị trí ngai vàng. Năng lượng xung kích từ quả cầu mạnh mẽ đến mức tạo thành một màng kết giới bán cầu khổng lồ, bao bọc chặt chẽ lấy toàn bộ khu vực ngai vàng sọ người vào bên trong.
Lực đẩy cực đại từ vụ nổ năng lượng này càn quét khắp đại điện, tạo ra một trận cuồng phong mang theo uy áp ngập trời hất văng Tiểu Tử và Thanh Phong lùi lại phía sau. Hai người bọn họ không kịp đề phòng, thân hình bị thổi bay như những chiếc lá khô trước bão lớn, gót chân của Tiểu Tử giẫm mạnh xuống nền đá hoa cương kéo lê thành hai đường rãnh dài nứt nẻ sâu hoắm, lùi lại phía sau hàng chục trượng mới có thể miễn cưỡng đứng vững thân hình.
Thanh Phong thì thê thảm hơn, gã lăn lộn mấy vòng trên mặt đất, bụi bẩn dính đầy mặt mũi, vừa bò dậy đã ho sặc sụa vì hít phải luồng uế khí chấn động. Kết giới màu máu tím kia chính thức thiết lập một ranh giới tuyệt đối, hoàn toàn ngăn cách hai người bọn họ ở bên ngoài, bảo vệ cho Lôi Yên bắt đầu bước vào quá trình dung hợp truyền thừa ma công cổ xưa vô thượng.
Thanh Phong vừa gạt bỏ lớp bụi trên mặt liền cuống cuồng bật dậy, nhìn thấy Lôi Yên bị bao bọc trong quả cầu năng lượng khổng lồ, gã liền lóng ngóng lôi từ trong ngực áo ra một xấp phù lục phát sáng rực rỡ, tay kết ấn định oanh kích thẳng vào màn kết giới bảo vệ kia để cứu cô bé.
"Đại ca, tỉ tỉ bị cái thứ quỷ quái kia nuốt chửng rồi, chúng ta phải phá vỡ cái lồng này ngay lập tức nếu không linh hồn nàng sẽ bị ma công vạn năm nghiền nát mất, ta không muốn thấy nàng biến thành một bộ xương khô nhập vào cái ngai vàng kia đâu!" Thanh Phong gào lên đầy lo lắng.
Tuy nhiên bàn tay thô ráp, xám xịt và đầy những vết chai sần của Tiểu Tử đã đột ngột vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay Thanh Phong, dùng một lực lượng vạn quân cưỡng ép hạ xấp bùa chú xuống đất.
"Dừng tay." Tiểu Tử trầm giọng ra lệnh, giọng nói của hắn không mang theo một chút hoảng loạn nào, "Nhìn cho kỹ đi, đừng có dùng cái đầu óc hạn hẹp của đám danh môn chính phái để đánh giá sức mạnh nơi này."
Hắn nheo mắt nhìn về phía quả cầu năng lượng khổng lồ kia, đồng tử đen sâu thẳm khẽ co rút lại khi hắn vận dụng thần thức và sức mạnh của khối Cấm Tinh để kích phát khả năng thấu thị kỳ dị của bản thân. Xuyên qua lớp màng bảo vệ dày đặc màu máu, hắn nhìn thấy rất rõ ràng thân hình nhỏ nhắn của Lôi Yên đang lơ lửng giữa không trung, những dòng năng lượng cổ xưa màu đen tím không hề tàn phá nhục thân của nàng, trái lại chúng đang vô cùng nhẹ nhàng bao bọc, ôn dưỡng và định hình lại toàn bộ hệ thống kinh mạch, gột rửa đi những tạp chất cuối cùng để chuẩn bị cho một sự lột xác kinh thiên động địa. Đây là một nghi thức kế thừa hoàn toàn an toàn, kết giới kia lập ra là để bảo vệ nàng chứ không phải để giam cầm.
Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài được lâu. Sự hiện diện của hai luồng sinh khí lạ lẫm, một kẻ mang linh lực đạo môn thuần khiết của Thanh Phong, một kẻ mang sức mạnh Nghịch Đạo đầy tính hủy diệt của Tiểu Tử, hai kẻ hoàn toàn không sở hữu ma huyết bản nguyên đã vô tình kích hoạt hệ thống phòng ngự bảo vệ vương tọa vạn năm của đại điện.
Từ trong những góc khuất tăm tối chìm ngập trong sương đen ở hai bên ngai vàng sọ người, hai tiếng động trầm đục vang lên làm chấn động cả lòng đất. Hai pho tượng đá khổng lồ cao vút tầm chục trượng, tạc hình hai vị ma tướng thời viễn cổ tay cầm cự kiếm dài rộng, bỗng nhiên xuất hiện những đường rạn nứt chằng chịt trên lớp vỏ đá bên ngoài.
Những tiếng rắc rắc khô khốc vang lên liên hồi, lớp vỏ đá dày cộm bọc bên ngoài bắt đầu bong tróc, rơi rụng từng mảng lớn xuống nền nhà tạo nên những tiếng động ầm ầm chói tai. Lớp đá vỡ vụn rơi xuống để lộ ra bên trong là hai bộ giáp sắt đen ngòm, rỉ sét loang lổ nhưng lại toát ra một thứ hàn quang lạnh lẽo thấu xương của những món hung binh từng tắm máu vạn người.
Đôi mắt trống rỗng của hai vị ma tướng đá đột ngột bừng sáng lên hai ngọn lửa đỏ rực như hai lò than rực cháy trong đêm tối, tản ra một luồng uy áp nặng nề, cuồn cuộn ép sát cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ của tu sĩ nhân tộc. Khí tức tử vong nồng nặc như bản chất của địa ngục lập tức khóa chặt lấy thân hình của Tiểu Tử và Thanh Phong, biến không gian xung quanh họ trở nên đặc quánh và khó thở đến cực điểm.
Thanh Phong cảm nhận được luồng sát khí Trúc Cơ trung kỳ từ hai họng súng di động kia khóa chặt lấy mình liền khóc không ra nước mắt, gã lùi lại mấy bước, hai chân run cầm cập, miệng không ngừng mếu máo.
"Đại ca ơi là đại ca, hai cái cục đá di động này tu vi còn cao hơn cả lão già Kỳ Giao lúc trước nữa, lại còn có tận hai tên, chúng ta lần này thực sự phải đi chầu ông bà ông vải rồi, ta còn chưa kịp tiêu một viên linh thạch trung phẩm nào trong đống tài sản kia mà!"
Đối mặt với tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc không có đường lui này, Tiểu Tử lại không hề lộ ra một chút sợ hãi nào, trái lại, khóe môi hắn từ từ kéo rộng ra, tạo thành một nụ cười điên cuồng vặn vẹo đầy hung tợn. Bản tính Nghịch Tu trong máu hắn đang sôi trào kịch liệt, đối thủ càng mạnh, tình cảnh càng ngặt nghèo thì chiến ý của hắn càng trở nên bạo liệt hơn bao giờ hết. Hắn không quay đầu lại, lạnh lùng phân phó cho Thanh Phong đang đứng run rẩy phía sau.
"Ngươi lập tức lùi lại phía sau, dùng toàn bộ số phù lục và linh thạch vừa có được để thiết lập một vùng hỏa lực hỗ trợ vòng ngoài, tuyệt đối không được để cho bất kỳ một dư chấn chiến đấu nào lọt qua màng kết giới, nếu quá trình tiếp nhận truyền thừa của Lôi Yên bị phá hỏng bởi sự vô dụng của ngươi, ta sẽ là người đầu tiên băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh trước khi hai con quỷ đá kia chạm vào ngươi."
Thanh Phong nghe vậy thì dù trong lòng sợ hãi tột cùng nhưng cũng hiểu được tính chất nghiêm trọng của vấn đề, gã biết ngoài sức mạnh của Tiểu Tử, thì Lôi Yên sau khi tiếp nhận truyện thừa chính là con bài tẩy duy nhất và mạnh nhất để bọn họ có thể sống sót rời khỏi đầm lầy này. Gã nghiến răng, lật đật ôm xấp bùa chú chạy lùi ra xa hàng chục trượng, bắt đầu điên cuồng ném linh thạch xuống đất để bày trận pháp phòng thủ phòng xa, miệng không ngừng lầm bầm chửi rủa cái số phận hẩm hiu của mình.
"Biết thế khi xưa đừng chung đường, giãi nắng dầm mưa nào ai có lường. Ngày xưa ta thà ở lại tông môn chịu phạt gánh nước chẻ củi còn hơn là lưu lạc đến Man Hoang này, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà!"
Trên chiến trường chính, Tiểu Tử chậm rãi nhấc Khuyết Kiếm lên, lưỡi kiếm đen xỉn khẽ rung lên những tiếng kêu oanh oanh đầy khát máu như đang reo hò đón chào một trận đại chiến mới. Hắn kích phát tối đa sức mạnh của Nhất Tinh Cấm Thần, khối Cấm Tinh bên trong lồng ngực xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, giải phóng ra một lượng năng lượng xám xịt khổng lồ tràn ngập khắp cơ thể.
Làn da của hắn nhanh chóng chuyển sang một màu xám tro chết chóc, những đường rạn nứt quỷ dị xuất hiện khắp bề mặt da thịt, lộ ra bên trong là những mạch máu đỏ rực như chứa đựng dòng dung nham đang nóng chảy cuồn cuộn dưới lòng đất. Sức mạnh thể chất tăng vọt lên mức đỉnh điểm, Tiểu Tử dậm mạnh chân phải xuống mặt đất, một tiếng nổ lớn vang lên làm nát bấy cả mảng đá hoa cương dày cộm bên dưới, thân hình hắn hóa thành một vệt sáng xám xịt lao thẳng về phía trước với tốc độ kinh hoàng.
Tên ma tướng đá thứ nhất gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong lồng ngực sắt, cánh tay khổng lồ của nó vung lên, thanh cự kiếm rỉ sét mang theo một lượng ma khí khổng lồ chém xuống từ trên cao, tạo thành một nhát chém khai sơn phá thạch áp đảo vạn vật. Nhát chém mang theo kình phong bạo liệt xé rách không khí tạo nên những tiếng rít chói tai nhức óc.
Tiểu Tử không hề có ý định tránh né, ánh mắt hắn rực cháy sự hưng phấn điên cuồng, hắn vác Khuyết Kiếm lao thẳng vào đón đầu nhát chém kinh hoàng đó.
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc, kinh thiên động địa vang lên làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc của đại điện vạn năm, những mảnh vỡ từ vũ khí và năng lượng va chạm bắn ra tung tóe khắp nơi tạo thành một vầng sáng chói lòa tạm thời xua tan bóng tối vĩnh hằng. Khuyết Kiếm bé nhỏ va chạm trực diện với thanh cự kiếm khổng lồ, áp lực cực đại khiến mặt đất xung quanh hai kẻ chiến đấu sụt lún xuống mấy thước, tạo thành một cái hố sâu hoắm nứt nẻ lan rộng.
Tiểu Tử hộc ra một ngụm máu tươi đen ngòm, nhục thân cường hãn của hắn phải gánh chịu một phản lực khổng lồ từ cường giả Trúc Cơ trung kỳ khiến hắn bị chấn động mạnh, thân hình bị đẩy lùi liên tiếp mấy bước dài mới đứng vững, các thớ cơ trên cánh tay bị xé rách rướm máu đỏ tươi. Thế nhưng, đôi mắt của hắn không hề có lấy một tia chùn bước hay sợ hãi, trái lại chúng càng rực cháy một thứ ngọn lửa hưng phấn điên cuồng vặn vẹo đến tột cùng. Hắn đưa tay quệt ngang vết máu trên khóe môi, tiếng cười trầm thấp quái dị vang lên trong không gian đại điện cô quạnh.