Nghịch Đạo Hành

Chương 32: VỰC ẢNH BỘ



Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm, gã nhún chân thi triển một nhịp Thiên Lý Độc Hành nhẹ nhàng lướt lên phía trước: "Nào, đại ca! Nghe cho kỹ đây, tâm pháp của bộ pháp này nằm ở chữ 'Hư'... Linh khí không tụ tại chân mà tán vào hư không..."

Hai bóng người, một xanh nhạt thanh thoát như mây, một xám xịt nặng nề như vực thẳm, bắt đầu tiến sâu vào lòng Phế Thiết Linh địa, mở ra một sự kết hợp kỳ dị nhất từ trước đến nay.

Trên những dải phế liệu trải dài vô tận của Linh địa, hai bóng người lướt đi với tốc độ kinh người. Thanh Phong vừa di chuyển vừa không ngừng lải nhải, ngón tay vạch vào không trung những đường quỹ đạo phức tạp.



Thanh Phong thu lại vẻ cợt nhả, hai tay chắp sau lưng, bộ pháp dưới chân gã khẽ chuyển động khiến cả người gã nhẹ bẫng như một chiếc lá giữa cơn lốc. Gã nhìn Tiểu Tử, trịnh trọng nói:

"Đại ca nghe cho kỹ đây, Thiên Lý Độc Hành của Vô Định Phong ta không phải là kỹ năng chạy bán sống bán chết, mà là triết lý về sự Tự Do.

Tâm pháp cốt lõi chỉ nằm trong một chữ: 'Hư'. Ngươi phải biến thân mình thành hư không, mượn gió mà đi, nương mây mà lướt. Linh khí không được tụ ở lòng bàn chân, mà phải tán ra như sương sớm, hòa nhập hoàn toàn vào hơi thở của thiên địa.

Khi ngươi không còn coi mình là một vật thể đang di chuyển, mà là một phần của cơn gió, thì vạn dặm xa xôi cũng chỉ như một bước chân. Kẻ thù thấy ngươi trước mắt, nhưng đó chỉ là tàn dư của gió. Ngươi đi giữa vạn quân, nhưng không một hạt bụi nào có thể chạm tới góc áo. Đó mới chính là cái tinh túy của 'Độc Hành'!"

Tiểu Tử im lặng, đôi chân hắn nỗ lực mô phỏng theo từng nhịp bước của Thanh Phong. Tuy nhiên, luồng uế năng trong người hắn quá hung bạo và nặng nề, nó không thể tán ra như linh khí thanh khiết của Thanh Vân Tông. Mỗi khi hắn định thả lỏng, mặt đất gỉ sét dưới chân lại bị dẫm nát, phát ra tiếng nổ ầm chói tai.

Thanh Phong lắc đầu ngán ngẩm: "Không xong rồi, đại ca à. Thân pháp của ta dựa trên sự hòa hợp với thiên địa, mà thứ uế năng của ngươi... Ngươi không thể hòa được, e là bất lực rồi!"

Tiểu Tử đứng khựng lại giữa những khối phế liệu rỉ sét, lời nói của Thanh Phong như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm thức hắn. Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn chân mình, nơi uế năng xám xịt vẫn đang cuồn cuộn chảy, nặng nề và u uất.

"Hòa hợp với thiên địa?"

Tiểu Tử khẽ lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sức mạnh trong đan điền. Thứ năng lượng này không đến từ sự ban phát của trời đất, mà nó sinh ra từ sự oán hận, từ những gì tàn lụi và bị chối bỏ. Nó không phải là gió, không phải là mây. Nó là một thực thể cô độc, một kẻ xâm lăng thực sự đối với không gian xung quanh.

Một luồng sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu hắn. Nếu đã không thể hòa hợp, tại sao phải cố gắng bắt chước sự thanh cao của kẻ khác?

"Trời đất chối bỏ ta, vậy ta sẽ khiến trời đất phải nhường lối."

Hắn bắt đầu vận hành theo suy nghĩ, cố gắng tán uế năng ra để thân mình nhẹ bẫng. Nhưng vừa nhấc chân lên, luồng uế năng hung bạo không chịu nghe lời, nó bùng phát ngược lại như một khối chì nghìn cân.

"Rầm!"

Tiểu Tử mất kiểm soát, cả thân hình hắn lao đi như một mũi tên hỏng, đâm sầm vào đống phế liệu kim loại cao ngất phía trước. Những tấm sắt rỉ sét đổ ụp xuống, bụi mù mịt.

"Đã bảo rồi! Đừng có gồng!" - Thanh Phong ôm mặt kêu lên. "Ngươi phải Hư, phải hòa quyện cơ mà!"

Tiểu Tử lồm cồm bò dậy, uế khí quanh thân càng thêm hỗn loạn. Hắn không bỏ cuộc, tiếp tục thử lần thứ hai. Lần này hắn cố thả lỏng hết mức, nhưng uế năng trong người hắn vốn sinh ra từ sự phá hủy, khi bị ép phải nhẹ nhàng, nó phản phệ ngay lập tức. Hắn lướt đi được hai bước rồi đột ngột xoay vòng như một cơn lốc đen, tiếp tục lao đầu vào một khối động cơ khổng lồ, tạo ra tiếng va chạm chát chúa.

Tiểu Tử đứng khựng lại giữa những khối phế liệu rỉ sét, lồng ngực phập phồng sau hai cú va chạm chí mạng khiến bả vai đau nhức. Hắn nhìn xuống đôi bàn chân mình, nơi uế năng xám xịt vẫn đang cuộn trào một cách hỗn loạn, rồi liếc sang Thanh Phong đang đứng đó với vẻ mặt đầy ái ngại.

"Không thể hòa hợp sao?" - Câu nói của gã vang vọng trong đầu như một nút thắt cần tháo gỡ. Tiểu Tử nhắm mắt, tâm trí hắn chìm sâu vào dòng chảy uế năng đặc quánh trong đan điền để phân tích nghịch lý này. Nếu uế năng vốn sinh ra để nuốt chửng và đối nghịch với linh khí thiên địa, vậy tại sao hắn cứ phải ép nó hòa mình vào gió mây? Tại sao không dùng chính sự đối nghịch đó làm bàn đạp?

Một ý tưởng điên rồ bắt đầu thành hình: Dùng miệng vực để nén, lấy phản nghịch để đẩy.

Tiểu Tử bắt đầu vận hành uế năng theo một chu kỳ hoàn toàn mới. Ngay dưới lòng bàn chân, hắn không tán năng lượng ra nữa mà nén chúng lại cực tốc, tạo ra một Miệng Vực siêu nhỏ. Không khí, bụi bặm và cả linh khí loãng xung quanh bị hút sạch vào điểm đó, tạo nên một vùng chân không cô đặc đến mức cực hạn. Ngay khi sự dồn nén đạt đến điểm bùng nổ, hắn đột ngột giải phóng nó. Sự giãn nở tức thì của uế năng đối nghịch mãnh liệt với áp suất bên ngoài, tạo ra một lực đẩy kinh hồn.

"Vút!"

Thân hình hắn không lao đi vô định như trước, mà giống như một viên đạn xé toạc không gian. Ngay khi sắp va chạm vào vách kim loại, Tiểu Tử lại tạo ra một Miệng Vực ở chân đối diện. Lực hút từ lòng bàn chân lúc này đóng vai trò như một bộ phanh không gian, nuốt chửng toàn bộ động năng dư thừa để hắn dừng lại êm ru chỉ cách chướng ngại vật vài phân.

Hắn bắt đầu di chuyển nhịp nhàng, mượn chính cái "thế" vừa triệt tiêu được để làm đà nén cho bước tiếp theo, cả cơ thể Tiểu Tử giờ đây như một bóng ma trôi dạt, di chuyển theo những đường zigzag quỷ dị mà không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào.

Thanh Phong đứng ngây người chứng kiến gã Nghịch tu vừa rồi còn vụng về, giờ đây đang nhảy múa giữa những khe hẹp của đống phế liệu với sự chuẩn xác lạnh người. Gã lắp bắp:

"Trời ạ... Hắn không mượn gió để lướt, hắn đang cưỡng ép không gian phải đẩy hắn đi!"

Tiểu Tử dừng lại ngay cạnh Thanh Phong, tà áo xám khẽ bay dù không gian lặng gió, tạo nên một cảm giác áp bách kỳ quái như thể không khí xung quanh đang bị hút ngược vào người hắn. Hắn nhìn xuống bàn chân vẫn còn nhấp nháy những vân sáng xám đen - dấu vết của sự vặn xoắn không gian vừa diễn ra - rồi trầm giọng nói:

"Không cần hòa hợp. Ta chỉ cần làm cho chúng phục tùng. Ta sẽ gọi nó là Vực Ảnh Bộ."

Thanh Phong đứng lặng người, ánh mắt gã dán chặt vào những tàn ảnh đang tan biến dần phía sau lưng Tiểu Tử. Gã là đệ tử danh môn, vốn dĩ luôn tin rằng tu hành là thuận theo ý trời, là mượn thế thiên địa để trường sinh. Nhưng trước mắt gã lúc này, cái đạo lý ấy vừa bị dẫm nát bởi một kẻ Nghịch tu.

"Ngươi... ngươi đúng là một tên điên," Thanh Phong hít một hơi thật sâu, giọng gã run rẩy nhưng chứa đầy sự hưng phấn không thể che giấu. "Nuốt chửng uế khí, sau đó nén lại rồi nổ tung để tạo phản lực đẩy đi... Cách này chẳng khác nào ngươi đang liên tục tự nổ tung dưới chân mình cả. Chỉ cần một nhịp thở sai lầm, uế năng đó sẽ xé xác ngươi trước khi kịp di chuyển!"

Tiểu Tử không đáp, đôi mắt xám tro của hắn vẫn lạnh lẽo như vũng nước đọng. Hắn khẽ cử động cổ chân, cảm nhận rõ rệt sự phản nghịch của luồng năng lượng đen đặc đang bị cầm tù trong cơ thể. Hắn không quan tâm đến sự nguy hiểm, bởi lẽ ngay từ khi chọn con đường này, hắn đã không còn đường lui.

"Thiên địa không dung thứ cho ta," Tiểu Tử nhìn về phía trung tâm Linh địa, nơi những tia chớp tím từ các đống phế liệu khổng lồ vẫn đang rạch nát bầu trời xám xịt. "Vậy nên, ta cũng không cần nương nhờ chúng. Bước chân của ta, chỉ thuộc về ta."

Thanh Phong nhìn bóng lưng lầm lì của Tiểu Tử, rồi nhìn lại đôi bàn tay trắng trẻo của mình. Gã đột nhiên nhận ra, sự khác biệt giữa Chính đạo và Nghịch tu không chỉ nằm ở công pháp, mà nằm ở cái ngông đối đầu với số phận. Gã cười khổ, lắc đầu xua tan sự kinh ngạc, rồi nhanh nhảu lướt lên phía trước.

“Ta chọn đúng người rồi.” Nụ cười ẩn ẩn hiện thiên trên môi Thanh Phong. “Quá thú vị, haha”.

Hai bóng người lại tiếp tục lao đi. Một bên nhẹ nhàng như khói mây, lách qua từng kẽ hở của phế liệu một cách tinh tế, một bên lại như một bóng ma đứt quãng, mỗi lần xuất hiện là một lần không gian khẽ rung chuyển, để lại những vết đen nhỏ xíu trên nền đất rỉ sét - minh chứng cho một loại bộ pháp vừa sinh ra từ sự tuyệt diệt.