Sau khi thực lực đã dần ổn định ở ngưỡng Tầng 4, khoảng sân nhỏ sũng nước uế dịch bên cạnh căn nhà Hắc Oa trở thành nơi chứng kiến sự lột xác của hai đứa trẻ. Bầu không khí quanh căn nhà không còn sự náo động của sấm sét hay uy áp lan tỏa bừa bãi, mà chỉ còn một sự im lặng rợn người, thứ im lặng đến từ khả năng kìm nén uế năng tuyệt đối của những kẻ đã bước chân vào giai đoạn Trung kỳ.
Lôi Yên không còn là nha đầu luôn để uế lôi bộc phát hung hãn. Theo lời dạy của Tiểu Tử, nàng đứng bất động, hít một hơi sâu để cưỡng ép những tia chớp tím lặn sâu vào tận xương tủy. Làn da nàng hơi ửng hồng, từng thớ cơ bắp nhỏ nhắn căng lên như dây cung, một vài tia lửa điện chạy rần rần dưới lớp biểu bì nhưng tuyệt nhiên không có một chút kình lực nào thoát ra ngoài. Khi sự kìm nén đạt đến tận cùng, đôi mắt nàng bỗng chốc biến đổi, màu đen tuyền thường ngày bị thay thế hoàn toàn bởi một sắc tím đen sâu thẳm, đặc quánh như bầu trời Man Hoang trước cơn đại nạn.
Đối diện nàng, Tiểu Tử cũng đã tiến vào trạng thái "Miệng Vực". Hắn không rút thanh Khuyết, chỉ đứng đó với đôi tay buông thõng, nhưng toàn bộ không khí quanh hắn dường như bị hút sạch vào một tâm điểm vô hình. Đôi mắt hắn dần mất đi con ngươi rõ rệt, chuyển thành một màu xám tro lạnh lẽo, tịch mịch đến mức nhìn vào đó người ta chỉ thấy sự hư vô.
Cả hai lao vào nhau như hai bóng ma. Không có tiếng nổ vang trời, mỗi lần va chạm chỉ phát ra những tiếng "bộp" trầm đục nhưng khiến mặt đất dưới chân nứt toác. Lôi Yên tung một cú đấm thẳng vào ngực đối phương, uế lôi bị nén chặt trong nắm đấm chỉ thực sự phát nổ ngay khoảnh khắc chạm vào da thịt Tiểu Tử. Sức mạnh đó không truyền ra không gian mà xuyên thẳng vào nội tạng.
Ngược lại, Tiểu Tử vận dụng "Miệng Vực" trên từng đầu ngón tay. Thay vì gồng mình chịu đựng, hắn xòe tay đón đỡ, để uế khí Trung kỳ ăn sạch phần linh lực lôi điện mà Lôi Yên vừa phát ra. Cú đấm của nàng vừa chạm vào lòng bàn tay hắn liền bị một lực hút vô hình triệt tiêu hoàn toàn, kình lực tan biến như bọt biển. Tiểu Tử xoay người, mượn đà tung một nhát chém bằng tay không. Cánh tay hắn lướt đi trong không gian, không gây ra tiếng động nhưng lại tạo ra một vệt trống rỗng năng lượng, khiến Lôi Yên phải rùng mình lùi lại vì cảm nhận được sự liên kết giữa mình và uế khí xung quanh bị cắt đứt trong chớp mắt.
Cuộc đấu tập diễn ra như một màn khiêu vũ của bóng tối giữa bãi rác thải. Tĩnh lặng, nhưng mỗi đòn thế đều có thể lấy mạng bất kỳ tu sĩ Tầng 5, Tầng 6 thông thường nào.
…
Mù Ca vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng gỗ mục giữa vùng phế tích. Lão rít một hơi thuốc lào kêu ọc ọc, tiếng nước trong nõ điếu róc rách nghe thật gai người, rồi thong thả phà ra luồng khói xám xịt, đặc quánh che khuất gương mặt nhăn nheo. Lão không nhìn, nhưng đôi tai lão thu trọn sự bồn chồn trong từng nhịp thở của Tiểu Tử và cả tiếng uế điện lách tách từ phía Lôi Yên.
Lão im lặng, đôi tay gầy guộc như những cành củi khô gõ nhịp đều đặn xuống sàn thép. Trong bóng tối của đôi mắt mù lòa, một vòng xoáy ký ức đang cuộn lại. Lão đang lục lọi, lục lọi sâu trong cái kho tàng kiến thức cổ quái và hỗn loạn mà lão đã tích cóp cả đời. Lão lướt qua những đại trận hủy thiên diệt địa - không được, thứ đó quá sức, hai đứa này sẽ nát thây trước khi kịp vận khí. Lão lướt qua những bí pháp tầm bảo - cũng không xong, Nội Khu đang loạn, ra ngoài lúc này chỉ có làm mồi cho thú dữ.
Lão khẽ nhíu mày, cái tẩu thuốc dừng lại giữa chừng. Phải có cái gì đó vừa đủ để chúng tiêu hao bớt nguồn năng lượng đang thừa thãi, lại vừa đủ để đặt một nền móng sinh tồn cho cái hang ổ Hắc Oa này. Chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu lão như tia chớp giữa đêm đen Man Hoang.
Lão sờ soạng dưới lớp áo tơi rách rưới, bàn tay run rẩy vì phê thuốc nhưng chính xác lôi ra một tấm da thú đen kịt, bóng loáng vì hơi người. Lão trải nó xuống sàn, động tác chậm rãi như đang cử hành một nghi thức trang trọng.
"Thấy chán rồi sao? Tu vi lên một chút là cái chân lại muốn bước đi rồi?" Mù Ca hắng giọng, thanh âm trầm đục vọng ra từ sau màn khói thuốc. "Được thôi, nếu đã muốn động thủ động chân, vậy thì làm chút việc cho ra hồn đi. Ta đã ngẫm lại rồi, muốn giữ cái mạng nhỏ của các ngươi lâu hơn một chút, chúng ta cần lập trận pháp Vạn Uế Quy Tâm."
Tiểu Tử nhìn tấm da thú đen kịt dưới sàn, đôi lông mày nhíu lại. Những đường vẽ ngoằn ngoèo bằng máu khô ấy trông chẳng giống bất cứ thứ gì hắn từng thấy trong đống sách nát mà hắn thỉnh thoảng nhặt được. Lôi Yên cũng tò mò không kém, nàng buông miếng vải lau tay xuống, ghé sát gương mặt thanh tú vào tấm bản đồ, cái mũi nhỏ khẽ hít hà mùi tà dị tỏa ra từ lớp da cổ.
"Trận pháp sao?" Tiểu Tử trầm giọng hỏi. "Đó là thứ có thể dùng mấy đường kẻ để thay đổi cả không gian sao? Ta cứ tưởng tu hành chỉ là rèn giũa bản thân, là nhát chém Đoạn Niệm hay kình lực phát ra từ đôi tay này thôi chứ?"
Lôi Yên ngước mắt lên, chớp chớp nhìn Mù Ca: "Đúng đó lão già, nó có giống như mấy cái bùa chú mà người ta hay dán trên cửa để đuổi ma không?"
Mù Ca cười khà khà, tiếng cười khàn đục như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau. Lão gạt nhẹ tàn thuốc, thong thả bắt đầu giải thích:
"Tu hành không chỉ có nắm đấm và uế khí trong người đâu, lũ trẻ ngốc ạ. Thiên địa này rộng lớn, và kẻ tu hành đã chia nó ra thành muôn vàn con đường để mượn lực. Các ngươi có biết Phù là gì không? Đó là nhốt sức mạnh vào một tờ giấy mỏng, khi cần thì đốt đi để mượn lấy một tia sấm chớp hay ngọn lửa của trời. Còn Đan? Đó là cô đặc tinh hoa của thảo mộc và linh khí vào một viên thuốc nhỏ, nuốt vào để thay đổi cốt tủy, kéo dài thọ mệnh. Lại còn Khí nữa - là rèn ra những thanh kiếm, những bộ giáp chứa đựng thần thông, biến chúng thành một phần nối dài của cánh tay."
Lão gõ mạnh gậy xuống sàn thép, âm thanh vang vọng như để nhấn mạnh:
"Nhưng Trận, nó là một đẳng cấp khác. Trận pháp không nằm ở một tờ giấy hay một viên thuốc. Nó là cách chúng ta dùng quy luật để bẻ gãy quy luật. Ngươi có thể mạnh ở một nhát chém, nhưng trận pháp có thể biến cả một vùng đất này thành vùng đất chết, hoặc thành một nơi bất khả xâm phạm. Trận pháp là mượn cái 'Thế' của núi sông, mượn cái 'Khí' của đất trời để tạo ra một vùng không gian mà ở đó, ngươi là kẻ đặt ra luật chơi."
Mù Ca chỉ tay vào tấm da thú, giọng lão trở nên thấp xuống, mang theo một chút kiêu hãnh của kẻ đã từng thấy qua vạn vật:
"Lũ chính đạo dùng trận pháp để bảo vệ tông môn, tạo ra hào quang vạn trượng. Nhưng Nghịch tu chúng ta thì dùng trận pháp để 'quy tâm'. Vạn Uế Quy Tâm mà ta chọn cho các ngươi chính là lấy sự mục nát của Man Hoang làm lớp màng bọc. Thay vì dùng sức mạnh để đối đầu, chúng ta dùng sự im lặng và hư ảo để tồn tại. Trận pháp này một khi dựng lên, Hắc Oa sẽ biến mất khỏi thế gian theo đúng nghĩa đen. Đó là sự che chở mà không một thanh kiếm hay một viên đan dược nào có thể mang lại được."
“Vậy ở Man Hoang này, có thế lực nào hay ai đó dùng được Phù chú hay tạo Đan dược không?”
Đoạn, lão dời đầu gậy lên phía Bắc. Kiên nhẫn giải thích:
"Phía Bắc là địa bàn của Hắc Sát Đoàn. Bọn chúng không phải tu sĩ bình thường, mà là lũ lính đánh thuê máu lạnh chuyên dùng Phù tà ác. Chúng không cần tu vi cao, chỉ cần những lá phù săn lùng cảm ứng được hơi thở của tu sĩ bị thương. Hắc Sát Đoàn thích nhất là lột da, rút tủy để bán cho các tay buôn nội tạng linh lực. Đối với chúng, chúng ta chỉ là những món hàng di động."
"Phía Nam là lãnh địa của Linh Dược Các. Đừng để cái tên thanh cao đó lừa gạt. Lũ đó là một lũ điên cuồng, chúng chuyên thu mua linh thảo phế đã bị nhiễm độc uế sâu sắc để chế luyện đan dược cấm. Những viên đan ấy mang lại sức mạnh tà dị nhưng sẽ thiêu rụi kinh mạch từ bên trong. Nếu ngươi gặp phải một kẻ có hơi thở tanh nồng của dược thảo mục nát, hãy cẩn thận, bởi uế khí của chúng có thể làm thối rữa những sinh vật sống ở gần."
Lão nhìn về phía Tây:
"Và cuối cùng là Thiết Tý Bang. Chúng là những bậc thầy về Khí, nhưng là loại khí giới quái thai. Chúng không rèn kiếm tiên, mà rèn uế thiết vào chính cơ thể mình. Cánh tay sắt, lồng ngực đồng, chúng biến mình thành những cỗ máy giết chóc để khai thác uế khí."
Mù Ca thu lại nụ cười, gương mặt lão dưới ánh lửa bập bùng bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường. Lão dùng đầu gậy tre hất nhẹ tấm bản đồ da thú về phía hai đứa trẻ, rồi bắt đầu phân định ranh giới sinh tử.
"Nghe cho kỹ đây. Trận pháp Vạn Uế Quy Tâm này không cần linh thạch hào nhoáng, nó cần 'Huyết mạch' để dẫn khí và 'Trái tim' để giữ nhịp. Hai đứa ngươi, mỗi người một ngả, thiếu một bên thì Hắc Oa này sẽ mãi là một cái xác không hồn."
Mù Ca thu lại nụ cười, gương mặt lão dưới ánh lửa bập bùng bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường. Lão dùng đầu gậy tre hất nhẹ tấm bản đồ da thú về phía hai đứa trẻ, rồi bắt đầu phân định ranh.
Lão hướng đầu gậy về phía Lôi Yên, đôi mắt mù lòa như xoáy vào thực thể uế khí đang cuộn xoáy quanh nàng:
"Lôi Yên, ngươi đã đạt Sơ kỳ tầng bốn, bản thể ngươi vốn là tinh hoa của uế khí hóa hình, nên những oán lực và tử khí quanh đây không thể làm mờ mắt ngươi. Ngươi hãy cầm lấy chiếc chuông đồng rỉ xanh này. Phía Đông Nội Khu có bảy điểm nút khí mạch đã bị tắc nghẽn vạn năm bởi phế liệu và tử khí. Ngươi phải đi dọc theo những mạch máu của Man Hoang đó, mỗi khi tới một điểm nút, hãy rung chuông. Tiếng chuông sẽ dẫn dụ uế khí đang ngủ yên tỉnh giấc, khiến chúng lưu thông trở lại. Không có huyết mạch thông suốt, trận pháp sẽ tự nổ tung ngay khi khởi động."
Lôi Yên đón lấy chiếc chuông, nàng lắc nhẹ, tiếng leng keng tà dị vang lên khiến không gian xung quanh khẽ vặn xoắn. Nàng không còn cười đùa như mọi khi, ánh mắt lướt qua Tiểu Tử một thoáng lo âu rồi gật đầu dứt khoát: "Dễ thôi lão già! Ta sẽ đi dọn đường cho thật sạch!"
Đoạn, Mù Ca xoay người, đầu gậy trỏ thẳng vào điểm đỏ thẫm nằm sâu trong vùng Phế Thiết Linh Địa ở phía Tây. Giọng lão trở nên lạnh lùng như tiếng thép va chạm:
"Còn Tiểu Tử. Ngươi đã đạt Trung kỳ tầng bốn. Ngươi phải trở về Phế Thiết Linh Địa. Ngươi nên biết, viên Uế Linh Hạch cực phẩm nằm đó không chỉ là vật trang trí. Sẽ có nhiều hoang thú canh giữ.”
Lão gõ mạnh gậy xuống sàn, tiếng vang nặng nề như tiếng búa rèn:
"Lôi Yên khai mạch, Tiểu Tử đoạt hạch. Đây là bài kiểm tra thực sự cho tu vi tầng bốn của hai đứa. Nếu thành, chúng ta có nhà. Nếu bại, Man Hoang này sẽ nuốt chửng các ngươi trước khi kịp thấy ánh mặt trời ngày mai."
Tiểu Tử không nói một lời, hắn cúi xuống nhặt lấy tấm bản đồ da thú, cuộn chặt rồi giắt vào sau lưng. Hắn cảm nhận được thanh Khuyết đang râm ran rung động, cái Miệng Vực sát lưỡi đao đang khát khao được nuốt chửng linh lực của lũ người sắt đá phía Tây.
Mù Ca nhìn theo bóng lưng hai đứa trẻ đang chuẩn bị rời đi, đôi mắt mù của lão thoáng hiện lên một tia tính toán thâm sâu. Lão biết, theo nguyên bản, trận pháp này sẽ cô lập hoàn toàn người bên trong khỏi linh khí thiên hạ, biến nơi đây thành một tử địa yên lặng. Nhưng lão là ai? Lão là kẻ đã lăn lộn qua bao đời Nghịch tu. Lão sẽ tự tay sửa lại các đường vân trận, biến cái giá cô lập đó thành một bộ lọc tinh vi, chỉ giữ lại những gì tinh túy nhất cho hai đứa nhỏ. Những bất lợi đó, lão sẽ tự gánh vác trong lúc khắc trận, còn chúng, chỉ cần mang "trái tim" và "huyết mạch" về là đủ.