Nghịch Đạo Hành

Chương 24: NGỘ PHÁP



Đêm đầu tiên tại "Hắc Oa", hơi nóng từ cái lõi động cơ phản lực cũ tỏa ra đỏ rực, soi bóng những dầm thép khổng lồ lên vách tàu như những bộ xương của một thời đại huy hoàng đã khuất. Sau những ngày chém giết điên cuồng, Tiểu Tử chìm vào giấc ngủ giữa tiếng gió Nội khu rít gào, nhưng tâm trí hắn không hề tĩnh lặng. Linh hồn hắn dường như bị một lực hút vô hình kéo tuột vào một không gian vô tận, xám xịt và hoang tàn.

Đó là một thế giới chỉ toàn những thanh kiếm gãy. Hàng triệu, hàng vạn thanh kiếm cắm chi chít xuống mặt đất đen kịt, tỏa ra một loại sát niệm cô độc đến cùng cực. Trong cơn mê lộ, lời giảng giải của Mù Ca về các giai đoạn Luyện Khí bỗng vang lên như những hồi chuông đồng vọng về từ cõi hư vô:

"Sơ kỳ là giai đoạn cảm nhận khí... Linh khí tràn vào huyết quản, khiến gân cốt cứng như đá... Hậu kỳ ngự kiếm phi hành, viên mãn tụ khí thành biển..."

"Sai rồi."

Bóng hình không mặt tiến lại gần, luồng kiếm khí xám xịt quanh hắn bỗng chốc đông cứng lại thành những sợi tơ sắc lẹm, chĩa thẳng vào lồng ngực Tiểu Tử. Không gian rừng kiếm gãy rít lên những tiếng gào thét của vạn cổ, như đang tung hô cho một kẻ điên sắp bước vào con đường không lối thoát.

Hắn không dùng môi để nói, nhưng thanh âm cứ thế dội thẳng vào linh hồn Tiểu Tử, lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng đầy sự ngạo nghễ:

"Sơ kỳ? Ngươi tưởng bước chân vào Tầng 3 là xong cái gọi là Sơ kỳ sao? Nực cười! Lũ ngoài kia tu luyện để làm nô bộc cho Thiên đạo, còn ngươi là một Hỗn Độn. Đã là hỗn độn, thì đừng mong hòa tan, hãy mong sự tuyệt diệt!"

Bóng đen phất ống tay áo rách nát, một luồng áp lực vô hình khiến rừng kiếm rung chuyển:

"Cũng khá khen cho Vạn Uế Nghịch Linh Quyết. Cái công pháp này không phải để tu tiên, nó là để nghịch thiên cải mệnh. Nó không dạy ngươi cách xin xỏ linh khí từ trời đất, mà dạy ngươi cách cướp đoạt uế khí tồi tệ nhất để rèn giũa ra một linh hồn cứng cỏi nhất. Đừng nghe lão già mù kia nói về biển khí hay tiên nhân mà thèm khát. Với Nghịch Tu, linh khí là gông xiềng, còn uế khí mới là vũ khí của kẻ tự do!"

"Nghe cho kỹ đây, con đường từ Sơ kỳ tới Viên mãn của ngươi không phải là đi nhặt nhạnh linh khí, mà là đi Đóng đinh chính mình vào hư không thông qua ba giai đoạn đại diện cho sự phản nghịch của tạo hóa:"

"Lũ tu sĩ ngoài kia dùng Sơ kỳ để cảm nhận, để hòa mình với thiên nhiên. Ngươi thì phải làm ngược lại: Đoạn Tuyệt Ngũ Quan. Hãy dùng uế khí che mờ đôi mắt phàm, đóng bớt tai trần. Ngươi không nhìn bằng mắt, ngươi nhìn bằng Thần thức. Phải luyện cho thần thức sắc như kiếm mang, nhìn thấu điểm yếu của vạn vật trong bóng tối.

Quan trọng nhất là Cầm Tù Khí. Đừng để uế khí chảy tràn lan trong máu như lũ thú hoang. Ngươi phải cưỡng ép chúng nén chặt vào tủy xương, vào tận lõi của gân cốt. Biến cơ thể thành một cái lồng giam không kẽ hở. Khi đó, gân cốt ngươi cứng hơn thép, dao kiếm phàm trần chạm vào tự gãy. Và khi ngươi dồn toàn lực vào mũi kiếm gãy tung ra Đoạn Niệm, đó mới thực sự là sức mạnh Sơ kỳ viên mãn!"

"Ở giai đoạn Trung kỳ đừng có dại dột mà phóng khí ra ngoài để khoe khoang kình lực. Ngươi phải biến uế khí quanh thanh Khuyết thành một cái Miệng Vực. Khi vung kiếm, ngươi không chém vào da thịt, mà đang dùng uế khí của Nghịch tu để ăn sạch linh lực đối phương. Chúng nó có vạn trượng hào quang, ngươi chỉ cần một nhát Đoạn Niệm, bẻ gãy mọi sợi dây liên kết giữa chúng và trời đất. Biến sức mạnh của chúng thành hư vô ngay khi chưa kịp chạm vào ngươi."

"Đến Hậu kỳ, hãy dùng uế khí nhuộm đen ngũ tạng, tẩm liệm từng khúc ruột. Tim ngươi sẽ đập theo nhịp của cái chết, phổi ngươi không cần không khí sạch, mà cần độc tố nồng đậm để nuôi dưỡng sát niệm. Đừng phí công ngự kiếm phi hành. Hãy học cách dẫm lên khoảng trống. Mỗi bước chân ngươi là một lần chặt đứt lực cản không gian. Ngươi không bay, ngươi chỉ đơn giản là xuất hiện ở nơi kẻ thù tuyệt vọng nhất."

"Khi đạt tới đỉnh cao, đan điền của ngươi phải Sụp Đổ. Nó sẽ hóa thành một cái hố đen, một vết nứt không đáy ngay trong chính cơ thể ngươi. Lúc đó, trời xanh không thấy, đất dày không chạm được, quy luật thế giới này không còn trói buộc được ngươi nữa. Chỉ cần một ý niệm, thần thức của ngươi sẽ như kiếm mang, chém nát linh hồn kẻ khác từ bên trong."

Bóng hình không mặt cúi thấp xuống, đôi mắt đen ngòm như xoáy sâu vào tâm trí Tiểu Tử, nụ cười khàn đục vang lên:

"Cái giá của sức mạnh Nghịch tu này là sự cô độc. Ngươi càng mạnh, ngươi càng giống một thanh kiếm gãy, không còn hơi ấm con người. Ngươi có dám đi đến tận cùng không?

Tiếng cười nhạo báng vang vọng khắp không gian xám xịt rồi tan biến, để lại Tiểu Tử đứng lặng giữa rừng kiếm, có một luồng ý thức bắt đầu cuộn trào mãnh liệt, như một con quái thú bị xiềng xích lâu ngày vừa tìm thấy đường ra.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu trong ý thức. Một luồng sức mạnh tinh thần vốn đang ngủ say bỗng dưng bùng phát, xuyên qua lớp vỏ não, lan tỏa ra xung quanh như một làn sóng chấn động vô hình. Đó chính là Thần thức - thứ năng lượng lẽ ra chỉ thuộc về bậc đại tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Thế nhưng, dưới sự chỉ điểm của bóng hình không mặt, linh hồn Tiểu Tử đã sinh ra một loại biến dị nghịch thiên. Thần thức của hắn mang màu xám tro của tử khí, lặng lẽ bao phủ lấy căn phòng của Hắc Oa.

Với thần thức sơ khởi này, Tiểu Tử dù đang nhắm mắt nhưng lại thấy rõ mồn một mọi thứ trong phạm vi năm mét. Hắn thấy hơi nóng bốc lên từ lò sưởi, thấy những vệt rỉ sét trên trần nhà... Và rồi, luồng thần thức lạ lẫm ấy vô tình quét qua phía Lôi Yên.

Hắn thấy cô nàng đang ngủ với tư thế vô cùng phóng khoáng. Vạt áo da thú và chiếc quần vải chắp vá của nàng bị kéo lên quá mức, để lộ một mảng mông trắng ngần, tròn trịa, tương phản hoàn toàn với vẻ phong trần thường ngày. Hình ảnh ấy hiện lên rõ ràng đến từng chi tiết trong tâm trí thiếu niên mười tám tuổi.

Tiểu Tử trong cơn mơ bỗng thấy máu nóng dồn lên mặt, thần thức run rẩy định thu lại, nhưng bản năng khiến hắn lỡ đà quét thần thức về phía góc tối nhất của căn phòng - nơi Mù Ca đang ngồi.

Vừa chạm đến vùng tối đó, linh hồn Tiểu Tử như đâm sầm vào một bức tường thép dày vạn trượng. Đột nhiên, trong bóng tối của ý thức, một đôi mắt khổng lồ đột ngột mở ra. Đó là một đôi đồng tử xanh lục to lớn như hai vầng trăng quỷ, tỏa ra luồng uy áp cổ đại, tàn bạo và lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả linh hồn. Đôi mắt ấy nhìn thẳng vào luồng thần thức nhỏ bé của Tiểu Tử.

"Hửm?"

Một tiếng hừ nhẹ vang lên khiến toàn bộ thần thức xám tro của Tiểu Tử vỡ vụn. Cơn đau thấu tận tâm can ập đến, đại não hắn như bị một chiếc búa tạ nện vào. Linh hồn hắn bị đẩy văng ngược trở lại nhục thân.

Hự!

Trong thực tại, Tiểu Tử bật dậy như lò xo, mồ hôi ướt đẫm. Hai lỗ mũi hắn chảy ra hai dòng máu tươi ròng ròng, đầu đau như muốn nổ tung. Hắn chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Mù Ca trong góc phòng vẫn ngồi bất động, nhưng dải vải đen trên mắt lão dường như đang rung nhẹ. Hắn không trụ vững nổi quá ba giây, mắt tối sầm lại và ngã gục xuống tấm đệm rách, ngất lịm đi.

Mù Ca từ từ rời khỏi vị trí ngồi, bước đến bên cạnh Tiểu Tử. Lão chạm bàn tay gầy guộc vào trán hắn, khuôn mặt bình thản thường ngày hiện rõ vẻ chấn động khôn cùng.

"Thần thức... Luyện Khí mà đã sinh ra thần thức sơ khởi? Lại còn mang theo tử ý..." - Mù Ca lầm bầm, giọng nói run rẩy hiếm thấy - "Tiểu tử này... rốt cuộc là quái thai phương nào?"

Lão già mù thở dài, tỏa ra một luồng khí xanh lục dịu nhẹ để trấn an thần hồn cho Tiểu Tử. Lão liếc nhìn sang Lôi Yên vẫn đang ngủ say, dùng linh lực nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, rồi lại nhìn Tiểu Tử đang chảy máu mũi, khẽ lắc đầu cười khổ:

"Vừa có thì đã dùng thần thức đi nhìn trộm con gái nhà người ta... Đúng là tiền đồ vô lượng."

Mù Ca quay lại góc tối, nhưng đôi mắt sau dải vải đen dường như vẫn rực sáng ánh xanh lục giữa đêm trường Nội khu.