Trận chiến bùng nổ trong sự hỗn loạn của sương chì và mùi linh năng khét lẹt.
Tiểu Tử và Lôi Yên đã hóa thành hai bóng ma luân chuyển. Lôi Yên với Tàn Ảnh Lôi Đao biến ảo khôn lường, nàng không chọn cách đối đầu trực diện với sức mạnh thô bạo của Thiết Trụ mà liên tục tỉa tót vào những điểm yếu trên bộ đại giáp của gã. Những tia chớp tím đen rít lên, bám lấy các khớp nối thủy lực của cánh tay máy, khiến nó thỉnh thoảng lại khựng lại do chập mạch linh năng.
Ở phía đối diện, Tiểu Tử như một tảng đá ngầm giữa dòng nước lũ. Mỗi lần Thiết Trụ vung quyền nghìn cân, Tiểu Tử lại dùng thanh Khuyết vẽ nên những vòng tròn xám xịt của Đoạn Niệm, hóa giải lực đạo một cách tài tình. Kiếm mang xám lạnh lùng luồn lách qua kẽ hở của những cú đấm, để lại những vết cắt sâu hoắm trên lớp thép hộ thân của gã hộ pháp.
"Thằng ranh con, ngươi chỉ biết chạy như chuột sao?" - Thiết Trụ gầm lên, cánh tay máy vung ngang một vòng rộng lớn nhưng chỉ chạm vào tàn ảnh của Lôi Yên. Ngay lập tức, thanh Khuyết của Tiểu Tử từ một góc độ không tưởng đâm thẳng vào khe hở dưới nách gã.
Xoẹt! Máu tươi bắn ra. Thiết Trụ kinh hoàng nhận ra lớp linh lực tầng 4 của mình bị uế khí của Tiểu Tử ăn mòn nhanh chóng. Sự phối hợp ăn ý đến rùng mình của hai đứa trẻ - một kẻ quấy nhiễu tầm nhìn, một kẻ tung đòn chí tử - đã khiến gã hộ pháp oai phong vốn dĩ áp đảo về tu vi lại rơi vào thế bị động, bị dồn ép đến mức phải lùi lại một bước dài để giữ vững trọng tâm.
Gã Đại đầu mục lùi lại một bước dài, bộ giáp linh thạch trên ngực hắn xuất hiện những vết nứt li ti do dư chấn từ đòn phối hợp vừa rồi. Hắn nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp rung lên bần bật, tỏa ra một luồng linh áp nâu sậm đặc quánh.
Gã Đại đầu mục lùi lại một bước dài, bộ giáp linh thạch trên ngực hắn xuất hiện những vết nứt li ti do dư chấn từ đòn phối hợp vừa rồi. Hắn nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp rung lên bần bật, tỏa ra một luồng linh áp nâu sậm đặc quánh như bùn lầy của đất đá bị nguyền rủa.
"Lũ ranh con, các ngươi khiến Thiết Trụ ta phải dùng đến chân thân, đó là cái giá để xuống địa ngục!"
Thiết Trụ gầm lên, tiếng gầm mang theo sức nặng của vạn cân sắt thép. Hắn vận hành "Thạch Thiết Công" đến tầng cao nhất. Một cảnh tượng rùng rợn diễn ra: Toàn thân hắn bỗng chốc cứng đờ, từng thớ thịt phồng đại lên rồi nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt của đá tảng nhưng lại mang độ bóng lạnh lẽo của thép ròng. Các mạch máu nổi lên như những sợi dây xích bện chặt.
Đây chính là đỉnh cao của Luyện Khí Tầng 4 - Đại viên mãn, một bức tường thành sống mà tu sĩ Tầng 2 thông thường không cách nào lay chuyển được.
Oanh!
Thiết Trụ lao tới. Mặt đất dưới chân hắn nổ tung, tạo thành một hố sâu hoắm do lực đạp quá mức kinh người. Hắn không còn di chuyển như con người mà lao đi như một chiếc xe tăng bọc thép hạng nặng. Cánh tay máy của hắn rít lên liên hồi, những ống thủy lực xả hơi nước trắng xóa bao phủ cả một vùng.
Keng! Keng! Keng!
Mỗi cú đấm vung ra đều mang theo áp lực nghìn cân. Tiểu Tử nghiến răng, dùng thanh Khuyết đỡ đòn, nhưng mỗi lần va chạm là một lần hắn cảm thấy như có một tòa núi đá đập vào lồng ngực. Tia lửa bắn tung tóe đỏ rực cả màn sương chì, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp bình nguyên phế thải.
Tiểu Tử và Lôi Yên bắt đầu rơi vào thế hạ phong tuyệt đối. Dù Nghịch tu có lực sát thương vượt cấp nhờ tính ăn mòn của uế khí, nhưng khoảng cách giữa Tầng 2 và đỉnh phong Tầng 4 là một vực thẳm mênh mông về lượng linh lực tích lũy. Linh lực của Thiết Trụ dồi dào như suối nguồn, trong khi uế khí của hai đứa trẻ đang dần cạn kiệt.
Thanh Khuyết dù sắc lẹm, mang theo kiếm mang "Đoạn Niệm" lạnh lẽo, nhưng khi chém vào lớp da đá của Thiết Trụ chỉ để lại những vết trắng mờ nhạt. Ngược lại, Thiết Trụ hoàn toàn không thèm phòng thủ, hắn dùng cơ thể "đồng chì sắt đá" để gánh chịu mọi đòn đánh và phản công bằng sức mạnh thô bạo nhất.
"Phu xe! Hắn cứng quá, điện của ta không thấm vào trong được!" - Lôi Yên hét lên, giọng nàng lạc đi vì đau đớn.
Mái tóc ngang vai của nàng vương đầy bụi đất và vụn thép. Nàng vừa dùng Tàn Ảnh Lôi Đao hóa thành ba luồng điện tím, liều mạng chém liên tiếp ba nhát vào tử huyệt sau gáy đối phương. Thế nhưng, Thiết Trụ chỉ cần rùng mình một cái, luồng linh lực dày đặc từ cơ thể đá tảng bùng phát, hất văng nàng ra xa. Lôi Yên đập mạnh vào vách thép của Hắc Ưng, tiếng xương sườn gãy rắc khô khốc vang lên khiến nàng khuỵu xuống, phun ra một ngụm máu tươi đen kịt.
Thiết Trụ cười gằn, cánh tay máy siết chặt đến mức không khí xung quanh méo mó: "Nghịch tu thì sao? Tầng 2 thì mãi là Tầng 2 mà thôi! Chết đi!"
Hắn bất ngờ đổi hướng, cánh tay máy đỏ rực linh năng quất ngang. Tiểu Tử dù đã nhìn thấu đường đi nhưng cơ thể không theo kịp tốc độ của kẻ Tầng 4.
Rắc!
Thanh Khuyết chặn được cú đấm nhưng lực chấn động xuyên qua kiếm thân, đánh gãy xương cánh tay trái của Tiểu Tử. Cánh tay hắn rủ xuống một cách vô lực, máu tươi từ khóe môi chảy dài xuống cằm, thấm đẫm vạt áo. Phủ tạng bên trong dường như đã bị dịch chuyển, mỗi hơi thở của hắn đều mang theo mùi vị mặn chát của máu đào.
Tiểu Tử lùi lại, đôi chân run rẩy lún sâu xuống sàn thép. Hắn cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Lớp da đá của gã Đại đầu mục như một lời nguyền không thể phá bỏ, nuốt chửng mọi đòn tấn công của hắn. Hắn nhìn sang Lôi Yên đang cố gắng gượng dậy trong đau đớn, nhìn căn nhà Hắc Ưng đang rung chuyển trước sự tàn bạo của Thiết Tý Bang.
Trong khoảnh khắc đó, sự bất lực hóa thành một ngọn lửa đen kịt đốt cháy tâm trí hắn. Đôi mắt xám tro của Tiểu Tử bỗng chốc hóa thành một vùng tối tăm sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng le lói còn sót lại.
Hắn hiểu rằng, nếu cứ tiếp tục đánh theo cách này, cả hai sẽ bị mài chết thành bùn thịt. Ở Man Hoang, không có chỗ cho sự thỏa hiệp, chỉ có sự sống đổi bằng cái chết.
Muốn thắng... phải liều mạng!
Màn sương chì bị xé toạc bởi những cú đấm nghìn cân của Thiết Trụ. Tiểu Tử như một con thuyền lá giữa cơn bão dữ, liên tục bị đánh văng ra xa.
Rầm!
Thân hình nhỏ bé của hắn đập mạnh vào vách thép của Hắc Ưng, để lại một vết lõm sâu hoắm. Tiểu Tử ho ra một ngụm máu tươi, lồng ngực đau nhói như bị hàng vạn chiếc búa tạ nghiền nát. Hắn vừa gượng dậy, Thiết Trụ đã lao tới như một bóng ma đá tảng, tung một cú đá quét ngang sườn.
Rắc! Tiếng xương sườn gãy vang lên khô khốc. Tiểu Tử lại bị đánh bay một lần nữa, lăn lộn mấy vòng trên nền đất đầy mảnh vụn cơ khí. Lôi Yên gào lên định lao tới cứu viện nhưng cũng bị luồng linh áp tầng 4 chấn văng.
Trong khoảnh khắc tầm mắt mờ đi vì máu và bụi, Tiểu Tử nhìn thấy thanh Khuyết rỉ sét nằm cách đó không xa. Đầu óc hắn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Những lời dạy của Mù Ca, những lần khổ luyện dưới mưa axit, và cả sự bất công của thế giới này cuộn trào thành một dòng thác ký ức.
Tại sao mệnh ta Khuyết ? Tại sao tu hành lại phải thuận theo ý Trời?
Tiểu Tử chống kiếm đứng dậy, đôi mắt xám tro vốn dĩ phẳng lặng nay bùng lên một tia sáng thâm trầm. Trong đầu hắn, một ý niệm điên cuồng bắt đầu hình thành. Hắn chợt nhận ra, bấy lâu nay mình luôn sợ hãi sự mất mát, chính nỗi sợ đó là xiềng xích ngăn cản kiếm mang thật sự.
Một luồng kiếm ý vô hình từ tâm linh hắn tỏa ra, lạnh lẽo và tuyệt đối. Chân lý của Đoạn Niệm không nằm ở việc cắt đứt vật chất, mà là cắt đứt nhân quả. Muốn cắt đứt thế gian trần trụi này, kẻ cầm kiếm phải có can đảm cắt đứt chính sợi dây sinh mệnh của bản thân. Chỉ khi đứng ở bờ vực của sự hư vô, người ta mới thấy được sự tồn tại thực sự của thanh kiếm.
"Nghịch vận... chính là lấy mạng làm mồi lửa." - Tiểu Tử thầm thì.
Hắn không dẫn khí ra huyết quản nữa. Hắn cưỡng ép toàn bộ uế khí xám xịt chảy ngược về phía trái tim. Trái tim hắn đập liên hồi như một cái lò nung vạn tuế đang quá tải. Đau đớn? Không, lúc này hắn không còn cảm thấy đau đớn, chỉ thấy một sự thanh thản đáng sợ.
"Nghịch Vận Công Pháp”
"Điên rồi!" - Mù Ca âm trầm đi trông thấy.
Gương mặt Tiểu Tử biến dạng, da thịt nứt toác để lộ những dòng máu đen kịt bốc hơi nghi ngút. Thanh Khuyết cảm nhận được sự điên cuồng của chủ nhân, nó rít lên một tiếng xé lòng, hút cạn sinh mệnh lực để hình thành một lưỡi kiếm mang đen kịt dài tới ba thước. Một luồng Sát Ý đặc quánh khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
"Khuyết Thiên Kiếm Ý - Đoạn Niệm - TUYỆT DIỆT!"
Tiểu Tử lao đến, không hoa mĩ, không biến ảo. Nhưng Thiết Trụ cảm nhận được nguy hiểm chí tử, gã gầm thét dồn toàn bộ linh lực vào cánh tay máy để chống đỡ. Nhưng trước mặt một kẻ đã cắt đứt cả con đường sống của mình, lớp giáp đá kia chỉ là trò đùa.
Xoẹt!
Cánh tay máy bằng thép ròng bị cắt lìa nhẵn thín. Tiểu Tử bước tới như một vị thần chết từ địa ngục bước ra, mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất dưới chân héo úa. Hắn gầm lên, thanh âm mang theo sự uất hận tột cùng:
"Nhát này... là vì ngươi dám làm Lôi nha đầu bị thương!"
Phập! Thanh kiếm đen lướt qua, chém đứt lìa một chân của Thiết Trụ. Gã hộ pháp gào thét trong đau đớn tột cùng, máu phun ra đến đâu bị kiếm mang nuốt chửng đến đó. Tiểu Tử xoay người, một nhát chém từ trên cao giáng xuống:
"Nhát này... là vì ngươi đã đánh gãy xương ta!"
Vết chém xẻ dọc bả vai Thiết Trụ, xương cốt vỡ vụn dưới sức mạnh của kiếm ý Tuyệt Diệt. Thiết Trụ quỳ sụp xuống, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ không tin nổi. Gã lắp bắp trong tuyệt vọng: "Tha... tha..."
Tiểu Tử tiến tới, từng bước chân nặng nề in dấu máu trên nền thép lạnh. Hắn đứng sừng sững trước gã Đại đầu mục đang quỳ rạp, thanh Khuyết đen kịt rung lên bần bật như một con thú dữ đang đói khát linh hồn. Hắn chĩa thẳng mũi kiếm vào miệng Thiết Trụ, giọng lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về:
"Nhát cuối này... không vì thứ gì cả, chỉ vì ta muốn giết ngươi!"
Phập!
Lưỡi kiếm đâm xuống không một chút do dự. Mũi thép gãy rỉ sét xuyên qua khoang miệng, cắm ngập vào nền thép phía sau gáy. Thiết Trụ trợn trừng mắt, uế khí từ thanh Khuyết tràn vào như hàng vạn con dòi đục khoét. Gã không chỉ cảm nhận được nỗi đau thể xác xé tâm can, mà ngay cả linh hồn cũng bị kiếm ý Đoạn Niệm trấn áp, hóa thành một nỗi sợ hãi tột cùng vĩnh cửu. Gã muốn gào thét, muốn van xin, nhưng cả đời này và cả linh hồn này đã không còn cơ hội để trốn thoát khỏi sự trừng phạt.
"Kết thúc rồi!"
Lôi Yên nén cơn đau xé lòng từ bộ xương sườn gãy, nàng nghiến răng, toàn bộ uế điện tím đen còn sót lại bùng phát, hóa thành một tia chớp kinh thiên động địa lao vút tới. Thanh Tàn đao quét ngang một đường bán nguyệt tím ngắt.
Đoàng!
Một tiếng sấm nổ vang trời xé toạc màn sương chì. Đầu gã Đại đầu mục lìa khỏi xác ngay tại chỗ. Cùng lúc đó, Tiểu Tử dùng chút tàn lực cuối cùng, xoay cổ tay nâng thanh Khuyết lên cao. Cái đầu của Thiết Trụ - kẻ từng làm mưa làm gió một phương - nay nằm gọn, găm chặt trên mũi kiếm gãy của hắn.
Tiểu Tử đứng đó, giữa vũng máu đen và xác thép, cánh tay run rẩy nhưng vẫn hướng thẳng thanh kiếm lên bầu trời u tối mịt mù phía trên. Tiêu cự đôi mắt xám tro dần chuyển từ cái đầu đẫm máu sang vòm trời vĩnh hằng không ánh sáng. Ánh mắt hắn lạnh đến mức khiến vạn vật xung quanh như đóng băng, không một chút dao động, không một chút sợ hãi.
“Đây chỉ là bước đầu...” - Giọng hắn khàn đặc nhưng đanh thép - “Sẽ có ngày cá chép hóa long, sẽ có ngày ta nắm chặt những thực thể đang thao túng vận mệnh của ta trong lòng bàn tay này. Trời định ta chết, ta diệt luôn cả Trời!”
Trận chiến kết thúc như một giấc chiêm bao đẫm máu. Tiểu Tử đổ sụp xuống như một khúc cây cổ thụ bị đốn hạ, thanh Khuyết rơi khỏi bàn tay đầy máu đen, va xuống nền thép phát ra tiếng keng lẻ loi. Việc nghịch vận công pháp đã khiến toàn bộ kinh mạch của hắn tan nát, uế khí bạo tẩu cắn nuốt sinh cơ, khiến hơi thở hắn thoi thóp như ngọn nến lay lắt giữa bão tố.
Lôi Yên hốt hoảng bò đến, nàng vứt thanh đao sang một bên, run rẩy nâng đầu hắn lên. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt lem luốc bụi chì và máu:
"Đồ ngu! Cái đồ phu xe thối tha! Ai mướn ngươi liều mạng như vậy? Ngươi chết rồi... ngươi chết rồi thì con lợn gỗ này ta biết đưa cho ai hả? Ngươi định bỏ mặc ta ở cái bãi rác này một mình sao?"
Nàng siết chặt con lợn gỗ vụng về vào ngực hắn, như muốn dùng nhịp tim của mình để đánh thức sự sống đã cạn kiệt.
Mù Ca lảo đảo bước ra từ bóng tối của Hắc Ưng, dải vải đen trên mắt lão thấm đẫm hơi lạnh của sương đêm. Lão thở dài một tiếng u uẩn, đặt bàn tay khô héo như vỏ cây già lên ngực Tiểu Tử. Một luồng linh lực ôn hòa nhưng thâm sâu tràn vào, cố gắng khâu vá lại những mảnh vỡ kinh mạch đang bạo loạn.
"Nghịch tu... chính là đi trên dây tử thần, mỗi bước chân là một lần đánh cược với hư vô." - Mù Ca trầm giọng, thanh âm chứa đầy sự xót xa và cả một chút tự hào kín đáo - "Tiểu Tử, ngươi đã thắng, ngươi đã chứng minh được đạo của mình. Nhưng từ nay về sau, con đường của ngươi sẽ chỉ có máu và lửa, không có ngày bình yên... Haiz..."
Tiểu Tử khẽ mở mắt, nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Lôi Yên và cảm nhận được sự hiện diện của con lợn gỗ trong tay nàng. Hắn mỉm cười héo hắt, một nụ cười ngạo nghễ của kẻ vừa trở về từ cõi chết:
"Lôi Yên... đừng khóc... kể ta nghe... về con lợn đó đi..."
Dưới bầu trời Man Hoang u ám, màn sương chì lại một lần nữa bao phủ lấy căn nhà Hắc Ưng, che đi dấu tích của một huyền thoại vừa mới bắt đầu từ trong đống đổ nát.
_______________________
Chân thành cảm ơn các vị đạo hữu đã luôn đồng hành và ủng hộ bộ truyện trong suốt thời gian qua. Nhân dịp đại lễ 30/4 - 1/5, xin chúc toàn thể đạo hữu có một kỳ nghỉ thật thư giãn, hạnh phúc và tràn đầy năng lượng!
Để góp vui cho kỳ nghỉ, mình xin phép bạo chương - tung liền tay 5 chương dành tặng mọi người.