Nghịch Đạo Hành

Chương 15: ĐOẠN NIỆM KIẾM Ý



Tiểu Tử và Lôi Yên lầm lũi bước đi giữa bình nguyên đổ nát của Phế Thiết Linh Địa. Trên vai mỗi người là hai chiếc bao tải lớn, loại bao được dệt từ sợi carbon tổng hợp đã mục nát, nay được gia cố bằng những vòng kẽm gai để chịu đựng sức nặng của quặng độc. Mệnh lệnh của Mù Ca rất rõ ràng: không thu đủ nguyên liệu trước khi màn sương chì tan đi, họ sẽ phải đối mặt với những hình phạt còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Uế khí ở vùng rìa này đặc quánh, nó không chỉ bao phủ tầm nhìn mà còn len lỏi vào từng thớ thịt, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của kim loại bị axit ăn mòn. Mặt đất dưới chân họ là một hỗn hợp của xỉ than, vụn thép và những linh kiện máy móc không còn hình dạng, sắc lẹm và sẵn sàng cứa rách bất kỳ đôi bàn chân nào không đủ vững chãi.

"Này, phu xe!" - Lôi Yên bỗng nhiên nhảy phắt lên một tảng đá cao hoen rỉ, vốn là một phần của tháp pháo xe tăng cổ đại.

Nàng xoay người một vòng đầy ngẫu hứng, mái tóc ngang vai vương đầy bụi gỉ sắt bay phất phơ trong gió độc. Thanh Tàn đao sứt mẻ trong tay nàng vung ra một đường bán nguyệt sắc lạnh. Một tia điện tím nhạt xẹt qua, chém văng một mẩu sắt rỉ bay vèo qua sát màng tai Tiểu Tử, găm chặt vào một đống phế liệu phía sau.

Tiểu Tử khẽ nghiêng đầu né tránh, động tác cực kỳ chuẩn xác và lạnh lùng. Đôi mắt xám tro của hắn lộ rõ vẻ kỳ thị không thèm che giấu:

"Đồ điên, ngươi định chém ta hay định tập võ? Có giỏi thì đi xuống mà vác thêm bao quặng chì kìa. Đứng đó múa may chỉ tổ tốn linh lực vô ích. Đừng có quên, uế khí trong cơ thể ngươi nếu cạn kiệt, sương chì ngoài kia sẽ nướng chín phổi ngươi ngay lập tức."

Lôi Yên không hề tự ái trước lời mắng nhiếc, nàng nhảy xuống khỏi tảng đá, lướt đi nhẹ nhàng giữa những đống phế liệu sắc lẹm nhờ tu vi Luyện Khí Tầng 1 đã đạt đến độ viên mãn. Nàng cười khì khì, hàm răng trắng ở giữa khuôn mặt lấm lem dầu mỡ trông thật lạc lõng:

"Ngươi thì biết cái gì chứ? Ta là đang cảm thụ khí thế của Tàn Ảnh Lôi Đao. Lão đầu đã nói, đao phải có tính điên, càng điên thì điện càng mạnh, càng tàn thì chiêu càng độc. Nhìn xem!"

Nàng bỗng nhiên xoay người, uế khí trong đan điền bộc phát, lôi điện tím ngắt xẹt qua lưỡi đao sứt mẻ tạo thành những tiếng nổ tách tách khô khốc. Dù tính tình tửng tửng và hay nói nhảm, nhưng mỗi bước chân của Lôi Yên bắt đầu mang theo sự nhanh nhẹn đến rợn người của một con thú săn mồi đang ẩn mình. Nàng không còn là đứa trẻ nhặt rác run rẩy nữa; dưới sự rèn giũa của Mù Ca, nàng đang dần trở thành một lưỡi đao sắc lạnh sẵn sàng xé toạc màn đêm.

Tiểu Tử hừ lạnh một tiếng, nhưng bàn tay vẫn âm thầm siết chặt lấy thanh Khuyết. Hắn đứng lại giữa bãi chì độc, mặc kệ những luồng hơi cay xè xộc vào mũi làm cay mắt. Hắn bắt đầu vận chuyển Vạn Uế Nghịch Linh Quyết.

Khác với sự phô trương đầy sấm sét và ánh sáng của Lôi Yên, khi Tiểu Tử vận công, thanh Khuyết như trở thành một cái hố đen thăm thẳm. Nó không tỏa ra áp lực, mà là đang hút sạch mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh vào trong lòng thép gãy. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ tiếng cười đùa của Lôi Yên ở phía xa.

Hắn cảm nhận luồng uế khí lạnh buốt chảy qua thân kiếm. Một quá trình lọc rửa tàn nhẫn diễn ra: thanh Khuyết nuốt chửng sự hỗn loạn, giữ lại sự cô độc và tàn bạo, rồi mới đổ thứ tinh hoa xám đen đó vào kinh mạch của hắn.

Lúc này, trong đầu Tiểu Tử lại vang lên tiếng gào thét u uất của bóng người mờ ảo kia. Hắn thấy mình đứng giữa một vùng hư vô, nơi mặt đất nứt nẻ và bầu trời sụp đổ. Hắn chậm chạp vung thanh Khuyết lên. Không có chiêu thức cố định, không có bộ pháp quy tắc, chỉ là một đường chém xuống đầy thô ráp và nặng nề.

Nhưng ngay khi kiếm quang xám đen bùng lên, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Đây không phải là vũ kỹ thông thường của phàm nhân, mà là một loại Kiếm Ý - thứ sức mạnh cấp cao mà ngay cả những đại năng Trúc Cơ hay Kim Đan ở các tông môn chính thống cũng phải khao khát. Thanh Khuyết, với bản chất của một món cổ vật bị nguyền rủa, đã truyền thụ cho hắn bản chất của nó: Khuyết Thiên Kiếm Ý.

Và chiêu thức hắn đang cảm ngộ sâu sắc nhất chính là Tầng thứ nhất: Đoạn Niệm.

Xoẹt!

Thanh sắt gãy hạ xuống một khối chì nặng hàng chục cân. Không có tiếng va chạm rầm rộ, không có những tia lửa bắn tung tóe. Chỉ có một tiếng xé gió cực nhỏ, mỏng như sợi tơ. Khối chì cứng nhắc bị cắt đôi ngọt lịm, vết cắt nhẵn thín như gương, minh chứng cho sức mạnh tàn bạo ẩn giấu bên trong tu vi sơ khai của hắn.

Đoạn Niệm, không chỉ đơn thuần là cắt đứt vật thể hữu hình. Ý nghĩa thực sự ẩn sâu trong linh hồn thanh Khuyết truyền lại là: "Cắt đứt suy nghĩ, đoạn tuyệt sinh cơ". Khi Kiếm Ý này bộc phát, nó tạo ra một vùng uế khí tĩnh lặng đến rợn người, áp chế tinh thần đối phương bằng nỗi tuyệt vọng tột cùng. Nó khiến kẻ thù lâm vào trạng thái hoảng loạn ngắn ngủi, làm tê liệt ý chí phản kháng trước khi đường kiếm vô thanh vô sắc kia tước đoạt mạng sống.

Nó là vũ kỹ sinh ra từ đống tro tàn, từ sự thù hận thiên địa, và nó tìm thấy sự cộng hưởng hoàn hảo trong trái tim đầy vết sẹo của Tiểu Tử.

"Ôi dồi ôi, kiếm rỉ của ngươi cũng ra gì phết nhỉ?" - Lôi Yên chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh, nàng ghé sát khuôn mặt dính đầy dầu đen vào nhìn thanh Khuyết, khiến Tiểu Tử giật mình lùi lại một bước. "Nhìn mặt ngươi lúc tập kiếm trông như người mất sổ gạo ấy, chẳng vui vẻ gì cả. Sau này gặp người nào, ngươi định dùng bộ mặt này để chào họ à?"

Tiểu Tử cau mày, dùng tay đẩy cái đầu tóc ngang vai đang chắn tầm mắt mình ra một cách thô bạo nhưng không mang ác ý:

"Tránh ra. Lo mà thu thập cho đủ bao chì đi. Nếu không tối nay Mù Ca bắt ngươi nhịn cơm, ta sẽ không chia phần của ta cho ngươi đâu."

"Xì, đồ bủn xỉn! Ta thèm vào chắc?" - Lôi Yên thè lưỡi trêu chọc, rồi lại tiếp tục vừa chạy nhảy vừa múa đao giữa màn sương tím, thỉnh thoảng lại phát ra vài tia điện tím trêu chọc đám sâu sắt đang bò dưới đất.

Tiểu Tử nhìn theo bóng lưng nhảy nhót của nàng, rồi lẳng lặng cúi xuống, âm thầm bốc những cục quặng chì nặng nhất bỏ vào bao tải của chính mình. Hắn thừa biết bao tải của Lôi Yên đã cũ, nếu vác nặng quá sẽ rách giữa đường, và khi đó nàng chắc chắn sẽ lại mè nheo, bày trò bắt hắn phải cõng cả nàng lẫn quặng về. Hắn thà chịu nặng một chút còn hơn phải nghe nàng lải nhải suốt quãng đường về Hắc Ưng.

Giữa vùng đất chết chóc này, nơi uế khí có thể khiến người ta phát điên bất cứ lúc nào, hai đứa trẻ lại tìm thấy một niềm vui kỳ quái trong việc tu luyện và đấu khẩu. Tiểu Tử nhận ra hắn đã bắt đầu quen với việc có một "đứa điên" chạy quanh mình mỗi ngày, quen với tiếng điện xẹt và tiếng cười giòn tan của nàng. Trong lòng hắn, một khao khát nhỏ nhoi âm thầm nảy nở: mong sao những ngày bình yên đầy mùi gỉ sắt này sẽ kéo dài mãi mãi.

Tuy nhiên, định mệnh không dễ dàng buông tha cho những kẻ Nghịch Đạo.

Khi hoàng hôn màu máu buông xuống, nhuộm đỏ cả những ngọn núi phế liệu, hai người mới lặc lè vác những bao quặng đầy ắp trở về. Họ không hề hay biết rằng, ở đằng xa, phía sau những khối thép khổng lồ của chiến hạm cũ, vài cặp mắt lạnh lùng, đỏ ngầu vì uế khí đang quan sát từng cử động của họ. Mùi uế khí thuần túy từ công pháp Nghịch Linh và dao động Kiếm Ý quái dị của Tiểu Tử đã vô tình đánh động đến những kẻ khát máu của Thiết Tý Bang. Chúng là những thợ săn bóng đêm, và chúng đã ngửi thấy mùi của những con mồi "đặc biệt".

Mù Ca đứng ở cửa Hắc Ưng, đôi tai lão khẽ động theo tiếng chân kéo lê và tiếng cười nói của hai đứa trẻ đang đến dần. Lão khẽ thở dài, bàn tay khô héo siết chặt chiếc gậy tre mòn vẹt. Dải vải đen trên mắt lão dường như đang "nhìn" về phía chân trời rực đỏ.

"Thế đạo đã mở... uế khí bắt đầu cuộn sóng. Bình yên này, chắc cũng chẳng còn được bao lâu nữa."

Lão già què quay lưng bước vào trong, tiếng chân kéo lê rê... rê... hòa cùng tiếng gió rít, để lại một nỗi lo âu vô hình phủ lên căn nhà Hắc Ưng giữa màn sương chì đang dần đặc quánh lại. Một cơn bão thực sự đang hình thành từ những bóng ma của Thiết Tý Bang, nhắm thẳng vào hai mầm non của Nghịch Đạo.