Nghịch Đạo Hành

Chương 13: VẠN UẾ NGHỊCH LINH QUYẾT



Sáng hôm sau, Phế Thiết Linh Địa bị nuốt chửng bởi một màn sương màu chì đặc quánh. Thứ sương này không giống sương mù tự nhiên, nó là hỗn hợp của hơi nước nhiễm xạ, bụi kim loại li ti và uế khí kết tinh. Chỉ cần hít một hơi không chuẩn bị, phổi của một người trưởng thành sẽ mục nát và mưng mủ chỉ sau vài giờ đồng hồ.

Mù Ca lẳng lặng kéo lê cái chân què trên sàn thép của căn nhà Hắc Ưng, âm thanh rê... rê... vang vọng như tiếng gọi từ cõi âm. Lão dẫn Tiểu Tử và Lôi Yên đi sâu xuống tầng đáy của phế tích chiến hạm. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, mùi dầu máy cũ kỹ quyện với mùi linh năng thối rữa tạo nên một áp lực đè nặng lên lồng ngực.

Tại tâm điểm của hầm tàu, hai cái bể bằng thép hoen rỉ nằm chơ vơ, chứa đầy một thứ chất lỏng đen kịt, sền sệt như nhựa đường, thỉnh thoảng lại nổi lên những bong bóng khí đục ngầu, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

"Nhảy vào đó." - Mù Ca gõ mạnh gậy tre xuống sàn. Giọng lão không chút hơi ấm, lạnh lùng như những thanh sắt nguội ngắt trên vách tàu.

Tiểu Tử và Lôi Yên nhìn nhau, không một lời thắc mắc, không một chút do dự. Họ biết rõ ở thế giới này, sự do dự chính là tấm vé nhanh nhất dẫn đến nghĩa địa. Cả hai đồng loạt bước mình vào bể chất lỏng. Ngay khi da thịt chạm vào thứ dung dịch đen kịt ấy, một cảm giác kinh hoàng ập đến. Nó không phải là nước, mà là một loại uế dịch có tính ăn mòn cực cao. Hàng ngàn con kiến lửa như đang chui qua lỗ chân lông, điên cuồng gặm nhấm vào từng thớ thịt, len lỏi vào tận tủy xương để cắn xé.

"Nghe cho kỹ đây!" - Mù Ca đứng giữa hai cái bể, bóng lão đổ dài, méo mó dưới ánh đèn dầu leo lét. "Công pháp ta dạy hai ngươi có tên là Vạn Uế Nghịch Linh Quyết. Thế gian tu tiên chính thống coi linh khí là tiên đan, coi uế khí là rác rưởi, là tà ma ngoại đạo. Nhưng Nghịch Linh Quyết lại đi ngược lại đạo trời, lấy uế khí làm củi, lấy vạn vật phế thải làm lửa. Hai ngươi tuyệt đối không được dùng cơ thể để hấp thụ trực tiếp, nếu không sẽ nổ xác ngay lập tức. Phải dùng Vũ Khí Bản Mệnh làm vật dẫn, làm màng lọc."

Lão già què khẽ phất tay, luồng uế khí xám xịt trong khoang máy bỗng nhiên cuộn xoáy lại như một cơn lốc nhỏ.

"Hãy đặt Khuyết và Tàn vào lòng bàn tay. Vận khí theo đường kinh mạch ngược chiều kim đồng hồ - con đường của kẻ nghịch tử. Hãy để vũ khí của các ngươi 'ăn' thứ uế khí này trước. Nó sẽ dùng sát tính vốn có để lọc bớt những tạp chất điên loạn, chỉ để lại sức mạnh thuần túy nhất truyền vào xương tủy. Nhớ kỹ: Vũ khí còn, người còn; Vũ khí vỡ, hồn tan!"

Tiểu Tử nhắm chặt mắt, đôi tay gầy gộc ôm khư khư thanh sắt gãy trước ngực. Hắn bắt đầu lẩm nhẩm những dòng khẩu quyết thô ráp, gai góc như tiếng sấm rền trong tâm tưởng. Ngay lập tức, thanh Khuyết như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ vạn năm. Những đường rãnh tự nhiên, những vết nứt nẻ trên thân nó đột ngột rực lên một thứ ánh sáng xám đen u tối, huyền bí và đầy áp lực.

Rầm!

Một luồng uế khí cuồng bạo từ bể chất lỏng bị lực hút từ thanh Khuyết kéo mạnh vào, tạo thành một vòng xoáy đen ngòm bao quanh Tiểu Tử. Thông qua lòng bàn tay tiếp xúc, thứ sức mạnh điên loạn đó đổ ập vào kinh mạch hắn như lũ quét.

"Á!!!" - Tiểu Tử gầm lên, tiếng hét vang vọng trong hầm tàu chật hẹp. Gân xanh nổi đầy trên trán và cổ, da thịt hắn phồng lên như có hàng vạn sinh vật đang bò trườn bên dưới.

Cảm giác đó không phải là tu luyện, mà là một cuộc hành hình kéo dài. Luồng khí ấy đi đến đâu, kinh mạch của hắn như bị thiêu đốt bởi nham thạch, rồi lại bị đóng băng bởi hàn băng cực độ. Nhưng trong cơn đau tột cùng, hắn cảm nhận được thanh Khuyết như một người bảo hộ thầm lặng. Nó rung lên nhè nhẹ, liên tục lọc bỏ những phần uế khí quá hung bạo, chỉ giữ lại phần tinh hoa nhất để truyền vào đan điền hắn. Một sự cộng hưởng máu mủ bắt đầu hình thành, hắn cảm thấy thanh sắt gãy này không còn là vật vô tri, mà là một phần xương cốt của chính mình.

Ở bể bên cạnh, Lôi Yên cũng đang trải qua địa ngục tương tự. Thanh Tàn đao tỏa ra những tia điện tím sắc lẹm, đánh thẳng vào bả vai và cổ nàng, để lại những vết cháy sém đỏ rực. Mái tóc đen ngang vai của nàng dựng đứng lên giữa làn khói đen kịt. Lôi Yên nghiến răng đến mức máu tươi chảy dài xuống cằm, nhưng đôi mắt sắc như dao vẫn trừng trừng nhìn vào bóng tối, tuyệt đối không chịu đầu hàng trước nỗi đau. Nàng không cầu trường sinh, nàng chỉ cầu sức mạnh để kẻ khác phải quỳ dưới chân mình.

"Nghịch tu là cướp lấy cái sống trong cái chết! Ép khí vào xương! Tẩy rửa phế tâm!" - Tiếng Mù Ca vang lên như tiếng chuông đồng thúc giục.

Sau ba canh giờ đau đớn đến mức linh hồn tưởng chừng như muốn lìa khỏi xác, một tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể Tiểu Tử. Luồng uế khí hỗn loạn bỗng nhiên chảy thành một vòng tuần hoàn nhỏ, êm dịu nhưng đầy uy lực quanh vùng bụng dưới. Một lớp chất nhầy màu đen hôi hám - tạp chất của phàm nhân - bị tống ra khỏi lỗ chân lông, hòa tan vào bể dầu đen.

Tiểu Tử mở mắt. Một luồng sáng xám đen lướt qua đồng tử xám tro vốn dĩ mờ đục. Hắn cảm thấy thế giới này trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Hắn nghe thấy tiếng rỉ sét đang rụng xuống ở góc khuất cách đó trăm mét, thấy được sự lưu chuyển của không khí, và cảm nhận được một sức mạnh bộc phát đang cuồn cuộn trong bắp thịt.

Luyện Khí Tầng 1 - Thành!

Lôi Yên cũng thở hắt ra một hơi mang theo tia điện mỏng màu tím. Nàng gục xuống thành bể, hơi thở dồn dập, mồ hôi trộn lẫn với dầu máy, nhưng ánh mắt đầy vẻ vui mừng điên cuồng. Nàng cũng đã vượt qua ngưỡng cửa của phàm nhân.

Mù Ca nhìn hai đứa trẻ, dải vải đen trên mắt lão dường như giãn ra đôi chút. Lão gật đầu: "Sức mạnh của Nghịch tu tầng 1 đủ để bẻ gãy cổ bất kỳ gã Luyện Khí tầng 2 nào của chính đạo ngoài kia. Nhưng nhớ lấy, các ngươi đang mượn sức mạnh từ sự hủy diệt, đừng để nó nuốt chửng bản tâm."

Khi luồng khí đã ổn định, Mù Ca ra hiệu cho cả hai bước ra khỏi bể dầu. Lão đứng giữa đống binh khí cũ nát, đôi tai khẽ động như đang cảm nhận sự thay đổi trong huyết quản của hai đứa trẻ. Lão thò bàn tay gầy guộc vào ngực áo, rút ra một mảnh da thú cũ nát, đen kịt vì ám khói.

Lão ném mảnh da về phía Lôi Yên: "Lôi Yên, ngươi bẩm sinh mang lôi tính, lại có thanh Tàn đao mang sát khí nặng. Đây là Tàn Ảnh Lôi Đao. Đao đã tàn thì chiêu phải độc, chém ra là phải thấy máu!"

Lôi Yên vuốt ve mảnh da thú, đôi mắt rực sáng. Nàng khẽ gật đầu, khí thế trên người bỗng chốc trở nên sắc lạnh như một lưỡi đao vừa được mài giũa.

Mù Ca quay sang Tiểu Tử, nhưng lần này lão không lấy ra bất cứ thứ gì. Lão đứng im, dải vải đen hướng thẳng về phía thanh sắt gãy trên tay hắn.

"Còn ngươi, Tiểu Tử... Ta không có vũ kỹ nào dành cho thanh sắt đó cả."

Tiểu Tử khựng lại, ánh mắt thoáng chút hụt hẫng. Nhưng Mù Ca đã cười khà khà: "Đừng nhìn ta như vậy. Thanh Khuyết kia có linh tính riêng của nó. Hãy nhỏ một giọt tinh huyết vào rãnh kiếm, rồi dùng ý niệm mà hỏi nó."

Tiểu Tử hít một hơi thật sâu, dùng cạnh sắc của thanh Khuyết cứa nhẹ vào đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi từ từ thấm vào đường rãnh đen kịt.

Ngay lập tức, một luồng chấn động cực mạnh dội thẳng vào đại não hắn. Thế giới xung quanh sụp đổ, chỉ còn lại một khoảng không vô định, tối tăm và cô độc. Giữa hư không đó, một bóng người mờ ảo xuất hiện. Bóng người đó không có hình hài rõ rệt, chỉ là một khối ý niệm cầm một thanh kiếm gãy.

Bóng người bắt đầu múa kiếm. Không có chiêu thức cố định, không có bộ pháp hoa mỹ. Mỗi đường kiếm vung ra đều mang theo một nỗi uất hận thấu tận trời xanh, một ý chí muốn chém đứt mọi ràng buộc của nhân thế. Đường kiếm đi đến đâu, không gian như bị xé toạc đến đó, để lại những vết nứt đen ngòm.

Tiểu Tử ngẩn người nhìn theo. Hắn thấy trong đó sự tuyệt vọng của kẻ bị bỏ rơi, nhưng cũng thấy sự ngạo nghễ của kẻ không chịu cúi đầu. Một cái tên vang vọng lên từ sâu thẳm linh hồn: Khuyết Thiên Kiếm Ý - Thức thứ nhất: Đoạn Niệm.

"Đoạn Niệm..." - Tiểu Tử thì thào. "Không phải là chém đứt vật thể, mà là chém đứt mọi tạp niệm, chém đứt sự sợ hãi, chém đứt cả nhân quả..."

Hắn bừng tỉnh, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt giờ đây đã mang một thần thái hoàn toàn khác - sâu thăm thẳm và lạnh lùng. Thanh Khuyết trong tay hắn lúc này như reo vui, phát ra những tiếng ngân nga trầm đục.

Mù Ca gật gù, kéo lê cái chân què bước về phía lò rèn: "Tốt... Một đứa nhận vũ kỹ từ da thú, một đứa nhận vũ kỹ từ cổ vật. Bây giờ, đi quét dọn cho sạch sẽ cho lão già này. Tu luyện xong rồi thì phải làm việc!"

Tiểu Tử và Lôi Yên nhìn nhau, dù toàn thân đau nhức nhưng trong lòng là một ngọn lửa đang bùng cháy rực rỡ. Một kẻ cầm Tàn, một kẻ giữ Khuyết, họ đã thực sự bước lên con đường Nghịch Đạo đầy chông gai nhưng cũng đầy ngạo nghễ.