Xác gã Thiết Nhân vẫn nằm đó, vặn vẹo và dị dạng như một khối phế liệu bị nung chảy dở dang giữa quảng trường hoang phế của Phế Thiết Linh Địa. Khói đen kịt bốc lên từ những vết bỏng ga không chịu tan đi trong gió, trái lại, chúng quện chặt với mùi máu tanh nồng, tạo nên một thứ hỗn hợp sền sệt bám lấy thực quản của bất kỳ ai lỡ bước vào vùng tử địa này. Bầu không khí lúc này không chỉ là nghẹt thở, nó giống như một loại chất lỏng đặc quánh len lỏi vào từng lỗ chân lông, mang theo vị chát của rỉ sắt và sự lạnh lẽo của cái chết đang cận kề.
Tiểu Tử quỳ rạp dưới đất, lồng ngực hắn phập phồng như một cái bễ lò rèn rách nát. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn chát của bụi chì và sự bỏng rát của kinh mạch bị quá tải do nghịch vận uế khí. Thanh Khuyết - lưỡi kiếm gãy đen ngòm - cắm sâu xuống nền đất đầy vụn thép để làm điểm tựa duy nhất giúp hắn không đổ sụp. Đôi bàn tay hắn run rẩy đến mức không còn cảm giác, da thịt trầy trụa lộ ra những thớ cơ tím tái vì dư chấn của những cú va chạm trực diện với lớp giáp thép của gã Thiết Nhân.
Bên cạnh hắn, Lôi Yên cũng chẳng khá hơn là bao. Nàng tựa lưng vào một tấm tôn rỉ sét, mái tóc ngang vai vốn đã xơ xác giờ đây bết chặt vào thái dương bởi hỗn hợp của mồ hôi và uế dịch xanh lét chảy ra từ cơ thể gã khổng lồ vừa ngã xuống. Đôi mắt nàng đờ đẫn nhìn vào khoảng không, nơi sương gỉ sắt đang nhảy múa theo những cơn gió axit lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại ho lên từng cơn sặc sụa.
Giữa cái tĩnh lặng chết chóc và sự kiệt quệ tột cùng ấy, một âm thanh kỳ quái bất chợt vang lên, phá vỡ nhịp đập của sự im lặng.
Cộp...
Rê... Cộp... Rê...
Âm thanh đó không giống tiếng bước chân của con người. Nó nặng nề, khô khốc và mang theo một nhịp điệu ma quái. Tiếng động ấy kéo lê trên mảnh đất đầy kim loại vụn, tạo nên những thanh âm chói tai như tiếng móng vuốt quái thú đang cào vào tâm trí kẻ khác. Từ trong màn sương tím đặc quánh hiện ra một bóng người gầy guộc, liêu xiêu như một ngọn cỏ khô giữa cơn bão chì. Đó là một lão già trông thật thảm hại, khoác trên mình lớp áo tơi rách rưới bạc màu đến mức không còn nhìn ra hình thù ban đầu.
Đôi chân lão không lành lặn, một bên chân trái dường như bị tật bẩm sinh hoặc bị nghiền nát trong một cuộc thảm sát nào đó, khiến lão phải đi lại một cách khó khăn, kéo lê cái chân hỏng trên nền vụn thép tạo thành một vệt dài tàn nhẫn. Trên khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già bị cháy sạm, một dải vải đen bạc màu bịt chặt đôi mắt. Lão nhếch môi, để lộ vài chiếc răng vàng ố, trên tay cầm một chiếc gậy tre mòn vẹt.
"Khá khen cho hai đứa trẻ nhặt rác..." - Giọng lão khàn đặc, nghe như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ vào nhau một cách lạnh lùng. "Lâu lắm rồi, cái vùng đất chết này mới có chút trò vui để lão già này xem."
Tiểu Tử nghiến răng, dù tay chân đang run rẩy vì kiệt sức nhưng bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng khiến hắn vẫn cố dùng chút sức tàn cuối cùng vung thanh Khuyết lên. Mũi kiếm gãy chỉ thẳng về phía lão già què, kiếm mang xám đen yếu ớt lập lòe như ngọn nến trước gió.
"Ngươi... là ai? Theo dõi từ lúc nào?" - Tiểu Tử gằn giọng, từng chữ thốt ra đều mang theo vị máu nóng.
Lôi Yên cũng gượng dậy, nàng khẽ rít lên khi vết thương ở mạng sườn co thắt lại. Đôi mắt nàng sắc lẹm như thú hoang, nhìn chằm chằm vào dải vải đen trên mắt lão già. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình tỏa ra từ kẻ đối diện - không hung bạo như Thiết Tý Bang, nhưng lại sâu thẳm như một vực vực không đáy, hút sạch mọi tia hy vọng của kẻ đối diện.
Lão già què không hề sợ hãi trước sự đe dọa của Tiểu Tử. Lão khà ra một ngụm khí lạnh, chống gậy đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa bình địa rác thải.
"Theo dõi? Cái Phế Thiết Linh Địa này là nhà của ta. Hai ngươi chạy vào sân nhà ta quậy phá, giết một con chó điên, rồi lại hỏi chủ nhà là ai sao?" - Lão già cười khục khục, cái cổ gầy nhẳng rung lên bần bật. "Nhìn cái cách các ngươi cầm kiếm cầm đao kìa... Chậc chậc, thô thiển, hoang dã, nhưng lại có cái vị rất riêng."
"Muốn gì thì nói mau, đừng có vòng vo!" - Lôi Yên hét lên, dù ngay sau đó nàng phải ôm lấy lồng ngực mà ho sặc sụa, những tia điện tím nhỏ xíu bắn ra từ đầu ngón tay nàng rồi tắt ngấm.
Lão già què nghiêng đầu, dải vải đen trên mắt lão dường như đang "nhìn" thấu qua thanh Khuyết trong tay Tiểu Tử và thanh đao sứt mẻ của Lôi Yên. Lão bỗng đổi giọng, có chút bỡn cợt xen lẫn sự xem thường:
"Ta sống một mình ở cái xó xỉnh này lâu quá, nhà cửa cũng bẩn thỉu, vắng vẻ. Thấy hai đứa ngươi cũng nhanh nhẹn, định bụng đem về làm hầu đồng, sai vặt cho vui nhà vui cửa. Có hai đứa nhỏ chạy ra chạy vào, ta cũng bớt phải tự mình quét dọn cái đống sắt vụn này."
Tiểu Tử trừng mắt: "Hầu đồng? Ngươi nghĩ chúng ta là hạng người đó sao?"
Lão già què bỗng nhiên thu lại nụ cười, khí thế quanh người lão đột ngột thay đổi. Một luồng uế khí cường đại bộc phát, ép cho màn sương xung quanh dạt ra xa. Dù gầy guộc và què cụt, nhưng một áp lực vô hình từ lão tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông cứng lại thành khối chì nặng nề. Tiểu Tử cảm thấy xương sườn mình như muốn vỡ vụn dưới sức ép của luồng khí thế đó.
"Nếu ta muốn hại các ngươi, thì đâu cần phải đứng đây nói nhiều tới giờ này?" - Lão lạnh lùng thốt ra từng chữ. "Với cái thân xác nát tươm kia, ta chỉ cần búng tay một cái là hai ngươi đã thành phân bón cho lũ sâu sắt rồi."
Lão già quay lưng lại, cái chân què kéo lê tạo thành một vệt dài tàn nhẫn trên mặt đất.
"Đi theo ta. Hoặc là nằm lại đây làm bữa tối cho đám bang chúng Thiết Tý đang kéo đến. Ta không thích nói lại lần thứ hai."
Tiếng gầm rú của động cơ từ đằng xa vọng lại, những ánh đèn pha quét qua màn sương tím như những con mắt quỷ đang lùng sục con mồi. Tiểu Tử nhìn Lôi Yên. Nàng khẽ gật đầu, dù trong lòng đầy nghi hoặc nhưng bản năng sinh tồn mách bảo nàng rằng lão già què này chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Cả hai dìu nhau, lảo đảo bước theo nhịp gậy tre và tiếng chân kéo lê đầy ám ảnh của lão già.
Họ đi sâu vào khu vực trung tâm của linh địa, vượt qua những rừng kiếm gãy nát để tiến đến một công trình kỳ dị. Đó là một căn nhà khổng lồ nhưng méo mó, được lắp ghép từ hàng ngàn thanh xà gồ rỉ sét, những tấm sàn chiến hạm và các mảnh vụn của lớp giáp xe tăng. Những thanh sắt được hàn nối một cách cẩu thả nhưng chắc chắn, đan xen vào nhau như một cái tổ chim bằng thép khổng lồ sừng sững giữa phế tích. Phía trên lối vào, một biểu tượng hình đầu chim ưng đen kịt được ghép từ những mảnh linh kiện cơ khí, tỏa ra khí thế lạnh lẽo. Lão già dừng lại, gõ gậy tre xuống tấm sàn thép rỉ sét trước lối vào.
"Chào mừng đến với Hắc Ưng."
Cánh cửa được ghép bằng hai tấm cửa sập của xe bọc thép rên rỉ rồi mở ra. Bên trong căn nhà, không gian rộng lớn và hỗn loạn đến nghẹt thở. Những thanh xà ngang chằng chịt trên đầu, treo đầy binh khí cũ nát. Ánh lửa từ một lò rèn được đắp bằng gạch chịu nhiệt lấy từ lò phản ứng cũ đỏ quạch lập lòe, soi rõ hàng trăm thanh kiếm sứt mẻ và những chồng linh kiện cơ khí cao ngất.
"Vào đi." - Lão già ngồi xuống một chiếc bục gỗ được kê từ những khối động cơ hỏng, quăng cho mỗi đứa một miếng lương khô đen xì, cứng như đá mài. "Ăn đi rồi nghỉ. Hắc Ưng này không chứa chấp những kẻ lười biếng. Ngày mai, việc hầu hạ lão già này không dễ dàng như các ngươi tưởng đâu."
Dưới ánh lửa bập bùng, mái tóc ngang vai của Lôi Yên xõa xuống, che đi đôi mắt đang nhìn về phía lão mù đầy suy ngẫm. Nàng nhìn miếng lương khô, rồi nhìn đôi bàn tay vẫn còn vương những tia điện tím nhỏ xíu của mình. Tiểu Tử thì vẫn nắm chặt thanh Khuyết, cảm nhận hơi ấm từ lò rèn giữa ngôi nhà ghép bằng sắt thép này đang dần xua tan cái lạnh thấu xương của mưa axit.