Nghịch Đạo Hành

Chương 1: TRẢ NỢ MÁU MỦ



Bình An Thôn vào mùa gặt, nắng đổ vàng như rót mật lên những cánh đồng lúa chín. Mùi rơm rạ nồng nàn quyện trong gió chiều, lẫn cả cái vị ngai ngái của bùn đất và mồ hôi phàm trần.

Dưới nếp nhà tranh vách đất nằm lẻ loi cuối làng, bà Phan ngồi bên khung cửa sờn cũ, đôi bàn tay gầy gộc, chai sần vì nắng gió đang tỉ mẩn khâu lại chiếc áo bảo hộ sờn vai của chồng. Cạnh đó, Phan Chính vừa đi làm đồng về, gấu quần vẫn còn dính bết bùn non nhưng miệng không thôi cười khà khà. Ông đặt bó củi xuống sân, múc gáo nước giếng mát lạnh dội lên đôi bàn chân nứt nẻ, rồi vừa lau tay vào vạt áo vừa tiến lại gần vợ:

"Bà nó này, tôi đi ngang sau vườn thấy cây bưởi mình trồng bắt đầu trổ bông rồi. Đợi mai mốt thằng cu nhà mình ra đời, tôi sẽ chặt tre đóng cho nó cái xích đu ngay dưới gốc cây ấy. Nó mà giống tôi, sau này lại là một tay lực điền có ấy chứ. Haha!

Bà Phan ngước lên, đôi mắt mệt mỏi vì thai nghén nhưng ánh lên niềm hạnh phúc giản đơn. Bà lấy vạt áo thấm mồ hôi trên trán chồng, cười hiền:

"Ông cứ lo xa, mới có tám tháng chứ mấy. Tôi chẳng mong nó làm lực điền, chỉ mong sau này nó biết cái chữ, thoát cảnh chân lấm tay bùn, tối tối ngồi bên ngọn đèn dầu học bài là tôi mãn nguyện rồi.

Chiều hôm đó, họ ăn bữa cơm đạm bạc với bát canh rau muống luộc và đĩa cà pháo giòn tan. Phan Chính cứ thao thao bất tuyệt về việc sẽ để dành tiền mua cho vợ bộ quần áo mới khi sinh xong. Trong gian nhà nhỏ, hơi ấm của tình chồng vợ quyện cùng khói bếp bảng lảng, tạo nên một sự yên bình dịu ngọt đến lạ lùng.

Đêm ấy, Bình An Thôn chìm trong giấc ngủ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng thở đều đặn của đôi vợ chồng nghèo đang mơ về một mái ấm đủ đầy hơn. Thế nhưng, giữa đêm đen yên tĩnh ấy, bên trong cái bào thai bé nhỏ đang nằm im lìm, một sự thay đổi kinh hoàng đột ngột bừng phát.

Trong bóng tối thâm u của bào thai, một ý thức đột ngột bừng tỉnh.

Hắn không biết mình là ai, cũng chẳng rõ mình từ đâu tới. Thứ duy nhất hắn cảm nhận được lúc này là sự ấm áp bao bọc lấy mình. Đó là dòng máu nóng hổi đang luân chuyển, là nhịp tim đều đặn, bao dung của một người phụ nữ - người mà theo sự liên kết máu mủ, hắn biết đó là Mẹ.

Nhưng niềm hạnh phúc ngắn ngủi ấy vừa nhen nhóm thì một cảm giác hủy diệt ập đến.

Bầu trời Bình An Thôn vốn dĩ đang yên ả bỗng chốc nỗi lên cơn giông bão. Mây đen từ tứ phía cuộn lại thành một vòng xoáy khổng lồ đen kịt, nuốt chửng ánh trăng tà. Bên trong vòng xoáy ấy, những tia sét đỏ thẫm như máu ẩn hiện, tiếng sấm rền vang rung chuyển cả mặt đất, nhắm thẳng vào căn nhà mái tranh đơn sơ mà bổ xuống. Một thế lực bí ẩn từ trên cao không cho phép hắn tồn tại. Sự hiện diện của hắn như một sự sai sót của trời đất, một thứ cần phải bị xóa sổ ngay khi chưa kịp chào đời.

“Biến đi...” - Một âm thanh cổ quái, lạnh lẽo vang lên trực tiếp trong ý thức của hắn. - “Ngươi không được phép đến thế gian này. Ngươi sinh, người phụ nữ này phải tử. Ngươi tử, vạn vật bình an.”

Cuộn mình trong bụng mẹ, hắn cảm thấy một sự phẫn nộ nguyên thủy bùng lên. Hắn chưa kịp nhìn thấy ánh sáng, chưa kịp chạm vào cánh đồng lúa thơm mà mẹ hắn hằng kể, vậy mà cái thứ vô hình kia đã muốn tước đoạt tất cả của hắn?

Hắn định vùng vẫy, định dùng toàn bộ sức mạnh linh hồn để lao ra ngoài liều mạng với thứ bí ẩn kia. Nhưng rồi, hắn khựng lại. Hắn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề, đầy đau đớn của mẹ. Bà Phan lúc này đang quằn quại trên giường tre, mồ hôi vã ra như tắm, đôi bàn tay bám chặt vào mép chiếu đến bật máu.

"Con ơi... cố lên một chút nữa..." - Tiếng của bà Phan yếu ớt, nghẹn ngào giữa cơn đau xé tâm can. - "Dù trời sập, mẹ cũng sẽ đưa con đến với thế gian này. Đừng sợ... mẹ ở đây rồi..."

Bàn tay gầy guộc của bà run rẩy xoa lên bụng, cố gắng trấn an đứa nhỏ. Mỗi lần bà chạm vào, một luồng sinh mệnh lực tinh khiết nhất - thứ vốn để nuôi sống bà - lại bị bào thai tước đoạt một cách vô thức để chống lại cái áp lực kinh khủng từ trên trời.

Lúc này, bên ngoài sân, Phan Chính hoảng loạn tột độ. Ông chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy gió rít liên hồi muốn hất tung mái nhà. Ông cầm cây cuốc sắt, hai chân run rẩy đứng chắn trước cửa buồng, đôi mắt đục ngầu vì sợ hãi nhìn lên bầu trời đen kịt. Gương mặt ông sạm đi, già sọm hẳn lại trong cơn bão bùng. Ông không biết cầu khẩn ai, chỉ biết gào lên trong bất lực giữa tiếng sấm nổ đùng đoàng. Những người hàng xóm thức giấc, họ kinh hoàng đứng từ xa nhìn về phía nhà họ Phan, chẳng ai dám đến gần vì nỗi sợ hãi cái sức mạnh đang giáng xuống đầu.

Trong phòng, bà Phan đang héo úa dần. Da thịt bà hóp lại vì mất máu và sức lực, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào bụng mình với một sự bảo bọc đến cực đoan. Bà không buông tay.

Hắn lặng người. Sự hung hăng bản năng bỗng chốc dịu đi.

“Bà già ngốc này...” - Hắn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay bà, lòng chợt thắt lại. - “Ta là thứ mang lại tai họa, cả gia đình này đang tan nát vì ta, bà có biết không? Tại sao lại cố chấp bảo vệ ta đến thế?”

Nhưng người mẹ ấy vẫn mỉm cười qua làn nước mắt. Tình yêu thương của người đàn bà làm ruộng ấy như một thứ sức mạnh kỳ lạ, khiến ý thức của hắn run rẩy. Lần đầu tiên, hắn hiểu thế nào là sự hy sinh. Có được sự sống để làm gì khi bước đi trên cái chết của người duy nhất thương mình?

"Cái đồ khốn khiếp!" - Ý thức của hắn gầm lên hướng về phía bầu trời. - "Ngươi muốn cái mạng này chứ gì? Được! Ta trả lại cho ngươi tất cả! Trả lại hết!"

Bằng một ý chí mãnh liệt, hắn theo bản năng bắt đầu nghịch chuyển dòng khí, tự đánh nát những thớ thịt, mạch máu đang dần hình thành trong bào thai. Hắn đổ ngược toàn bộ chút tinh túy sinh mệnh cuối cùng vào cơ thể mẹ để chữa lành vết thương và giữ lại hơi thở cho bà. Nỗi đau xé toác linh hồn khiến hắn muốn phát điên, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng cho đến giây phút cuối cùng.

"Mẹ... con trả nợ cho mẹ."

Ngay khoảnh khắc linh hồn hắn sắp tan biến vì tự hủy, một tiếng thở dài trầm đục bỗng vang lên từ một kẽ nứt không gian vô hình: - "Khí phách khá khen... mạng không nên tuyệt."

Một bàn tay mờ ảo thò ra từ hư vô, chộp lấy tia linh hồn rách nát của hắn, ném xuyên qua vạn dặm hướng về phía vùng đất Man Hoang.

OÀNG!

Sét đánh xuống một cú cuối cùng, san phẳng gian phòng tranh nhưng chỉ trúng vào một xác thân đã rỗng không. Tại căn nhà họ Phan, bà Phan lịm đi. Phan Chính lao vào trong đống đổ nát, gào khóc trong tuyệt vọng khi thấy vợ mình nằm bất động bên cạnh một đứa trẻ không rõ hình hài, không có nhịp thở. Không ai biết, mạng của hai ông bà được đổi bằng sự đánh đổi kinh hoàng của một linh hồn vô danh.



Tại một bãi tha ma lạnh lẽo của miền Man Hoang, một đứa bé vừa tắt thở vì đói bỗng nhiên giật nảy mình.

Hắn cố mở mắt nhưng mí mắt nặng như đeo đá, dính bết bởi máu khô và bụi bẩn. Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, mùi của thịt da thối mục bốc hơi dưới ánh trăng tà. Khắp người hắn đau nhức, cái đau trần trụi của một xác thân gầy giò, rệu rã nằm giữa đống xác chết.

Hắn bàng hoàng nhìn đôi bàn tay nhỏ thó, gầy trơ xương, đen nhẻm bùn đất của mình. “Tại sao? Tại sao ta còn sống?”

Sự ngỡ ngàng biến thành một nỗi ghê tởm tột độ. Hắn đã chấp nhận chết để cứu mẹ, vậy mà cái thứ chó má khốn nạn trên cao kia vẫn không buông tha cho hắn. Nó không cho hắn chết thanh thản, nó bắt hắn tỉnh dậy trong cái thân xác chết tiệt này, ở cái nơi thối tha này.

Cơn đói cồn cào ập tới, ruột gan quặn lại như bị dao cắt. Hắn cố ngồi dậy nhưng lại ngã nhào xuống vũng bùn tanh hôi. Hắn muốn liều chết một lần nữa, muốn nổ tung linh hồn cho cái thứ khốn nạn kia thấy hắn không phải là món đồ chơi.

Nhưng rồi, hơi ấm từ bàn tay bà Phan như vẫn còn vương vấn đâu đó. Hắn nghiến răng đến bật máu, cổ họng khàn đặc rít lên qua kẽ răng:

"Khốn nạn... cái thứ chó má khốn nạn! Ngươi bắt ta sống như thế này sao?"

Hắn bật cười, một tiếng cười khan khốc giữa bãi tha ma lạnh lẽo. Ánh mắt xám tro nhìn trừng trừng lên khoảng không im lìm vô tận:

"Được! Ngươi thích chơi thì ta chơi với ngươi! Ngươi ném ta vào hố rác, ta sẽ bò ra từ hố rác! Đợi đấy... ta sẽ sống... ta sẽ tìm được ngươi để vả vào cái bộ mặt cao ngạo của ngươi!"

Trận chiến giữa một đứa bé chết đói và cả bầu trời, bắt đầu từ một bãi rác của miền Man Hoang.