Đừng nói là trứng gà, một hạt gạo cũng không thèm của bà ta!
Tống nhị cô liền nói:
“Chị cả, chị đừng nói mấy lời như vậy nữa, em cũng biết hiện tại chị đang rất hỏa lớn (nổi nóng), nhưng có chuyện gì thì mọi người cùng nhau bàn bạc, chị cũng đừng giữ mãi trong lòng như thế!"
Tống đại cô liếc nhìn bà ta một cái:
“Bà có ý gì?"
“Chị cả, chị còn muốn giấu em đến bao giờ nữa?
Thanh Phong đã bị hỏng mất căn bản rồi, đến cả đứa con cũng không đẻ nổi nữa rồi."
Tống nhị cô bèn nói toạc ra.
Tống đại cô nghe vậy thì khựng lại, trợn mắt nhìn bà ta:
“Bà nói cái gì?
Bà muốn ăn đòn có phải không?"
Tống nhị cô:
“Hôm nay em đến đây là để giải quyết chuyện này, không phải đến để cãi vã với chị đâu, chị có muốn nói chuyện hẳn hoi không?"
“Tôi với bà thì có cái gì hay ho để mà nói chứ, mau xách mấy cái trứng gà của bà cút ra ngoài ngay!"
Tống đại cô làm sao mà lại không biết bà ta định đến nói cái gì cơ chứ?
Mười phần thì có đến tám chín phần là muốn nói chuyện con trai bà ta tìm đến cửa rồi.
Nhưng Tống đại cô lại không hề bằng lòng để một cái hạng người cải tạo lao động như vậy tìm đến cửa.
Hơn nữa bây giờ mới là lúc nào?
Mặc dù chuyện đứa cháu trai vẫn chưa khiến cháu dâu m.a.n.g t.h.a.i quả thực là tâm bệnh của bà, nhưng Tống đại cô cũng thà tin rằng đó là do thời gian vẫn còn ngắn.
Dù sao thì cũng mới trở về được bốn tháng lẻ thôi mà, chưa m.a.n.g t.h.a.i được thì chưa m.a.n.g t.h.a.i được, sau này còn nhiều thời gian chán!
Hiện tại cháu dâu cũng luôn ra sức bồi bổ c-ơ th-ể cho cháu trai, sớm muộn gì cũng có thể khỏe lại thôi.
Cần gì đến cái thằng con trai lười biếng làm biếng ăn, cải tạo lao động của bà ta tìm đến cửa chứ?
Và thái độ này của Tống đại cô cũng là điều mà Tống nhị cô vạn lần không ngờ tới, bà ta kinh ngạc trợn tròn mắt:
“Chị cả, chị có ý gì thế?
Chị định trố mắt nhìn nhà họ Tống của chúng ta bị tuyệt tự sao?"
Chương 132 Người phụ nữ này quả thực chính là ác quỷ!
“Ai tuyệt tự chứ?
Bà tuyệt tự thì nhà họ Tống cũng không bao giờ tuyệt tự đâu, mau cút về nhà bà đi, chúng tôi không chào đón bà!"
Tống đại cô chẳng thèm phí lời thêm với bà ta nữa.
Tống nhị cô mang theo đầy sự tự tin mà đến, lại vạn lần không ngờ chị cả mình lại là cái thái độ này!
Nhưng chuyện liên quan đến nửa đời sau của con trai mình, làm sao bà ta có thể cứ thế mà đi về được, vội vàng nói:
“Chị cả, em biết chị có thành kiến với em, nhưng chuyện này liên quan đến nhà họ Tống chúng ta mà, chị đừng có hồ đồ.
Phải, em biết, em có tư tâm, Hữu Minh trước đây đúng là không ra làm sao cả, mấy cái đó em đều thừa nhận hết, nhưng nói đi nói lại thì cũng chẳng có ai là người tìm đến cửa thích hợp hơn Hữu Minh nữa đâu, Hữu Minh cũng đã hứa với em rồi, nó sẽ làm lụng hẳn hoi, nếu như tìm đến cửa, cũng nhất định có thể chống đỡ nổi môn hộ này!"
Bà ta quả thật là không ngờ tới, chị cả mình lại từ chối.
Theo như bà ta dự liệu, thì lẽ ra phải vui mừng hớn hở mà đồng ý ngay, rồi sau đó cùng bà ta đi thuyết phục đứa cháu trai mới đúng chứ.
“Bà đang mơ mộng cái gì thế?"
Tống đại cô lạnh lùng cười nói:
“Đừng tưởng tôi không biết cái bụng dạ kia của bà đang tính toán cái gì?
Tôi nói cho bà biết này Tống Nhã Lan, mau thu lại cái sự tính toán trong bụng bà đi, bất kể là Thanh Phong hay là Dao Dao, bọn nó đều không có ý định tìm người đến cửa, càng không có cái dự định đó đâu!"
Tống nhị cô vội nói:
“Làm sao lại không có cái dự định đó được?
Thanh Phong đến cả đẻ cũng không đẻ nổi nữa rồi mà!"
Tống đại cô trợn mắt nhìn bà ta:
“Đứa nào dám phóng uế nói Thanh Phong không đẻ được hả?
Sức khỏe Thanh Phong vẫn còn tốt chán!"
Tống nhị cô không kìm được nói:
“Chị cả chị lừa ai thế?
Đây chính là Tiểu Sơn bọn nó tìm Hữu Minh nói đấy, bọn nó nói Thanh Phong không đẻ được!"
Lửa giận trong lòng Tống đại cô bốc lên ngùn ngụt, bà đã bảo sao lại cứ trố mắt tìm đến tận cửa thế này, hóa ra lại là do cái thằng ranh con kia gây ra!
“Chu Tiểu Sơn nó phóng một cái rắm mà nhà bà cũng coi là thật à!"
Tống đại cô lạnh lùng cười nói:
“Mau bảo cái thằng con trai của bà đi tìm một người góa phụ nào đó mà kết hôn đi, muộn chút nữa ước chừng đến cả góa phụ người ta cũng chẳng thèm nó đâu!"
Tống nhị cô tức không chịu nổi:
“Chị cả, Hữu Minh dù sao cũng là cháu ngoại của chị, có người dì nào lại nói cháu ngoại mình như thế không?"
Mặc dù bà ta cũng đang nghĩ là cùng lắm thì, góa phụ cũng được thôi, nhưng không thể nghe được mấy lời vùi dập như vậy từ miệng chị cả mình được!
“Nó mà là một đứa t.ử tế thì tôi cũng coi nó là cháu ngoại, nhưng nó lại dám đi tính toán Thanh Phong và Dao Dao, thì nó không phải là cháu ngoại của tôi nữa!
Tôi cũng nói huỵch tẹt với bà luôn này, mau bảo cái thằng con trai của bà đi tìm chỗ khác đi, nếu không đến lúc cuối cùng phải chịu cảnh độc thân thì bà đừng có mà đến đây khóc lóc đấy!"
Tống nhị cô lúc này đúng thật là tức đến nỗi nghẹn họng, bà ta chỉ vào Tống đại cô nói:
“Có phải chị đang nghĩ đến chuyện phù thủy không lưu ruộng người ngoài, muốn để bọn Chu Đống qua đó gieo giống không?"
Mấy lời hạ lưu này thốt ra, Tống đại cô rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, vớ lấy cái gậy đ-ập tới:
“Xem tôi có đ-ánh ch-ết cái loại dơ bẩn nhà bà không này, bản thân bà thì đầy một bụng sự tính toán không thể để người khác biết, bà lại cứ tưởng người khác cũng giống như bà chắc!"
Tống nhị cô vội vàng xách trứng gà chạy mất dép.
“Cái đồ khốn khiếp nhà bà, tốt nhất bà đừng để tôi nhìn thấy bà thêm một lần nào nữa, nếu không cứ nhìn thấy bà một lần là tôi đ-ánh bà một lần đấy!"
Tống đại cô đuổi đến tận cửa, tức đến nỗi thở không ra hơi.
Tống nhị cô sau khi bị đ-ánh đuổi ra ngoài cũng không ở lại đại đội lâu, suốt dọc đường c.h.ử.i rủa ầm ĩ mà đi về nhà.
Trần Hữu Minh hôm nay quả thật không đi làm, đang ở nhà đợi tin tức đây, vội nói:
“Mẹ, sao mẹ lại về nhanh thế?"
“Mẹ không về chẳng lẽ còn ở lại đó ăn cơm chắc?"
Tống nhị cô đen mặt nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Hữu Minh vừa nhìn thấy vẻ mặt này của bà, vội vàng nói:
“Mẹ, mẹ không phải là đã làm hỏng chuyện của con rồi đấy chứ?"
Đây quả thật là chuyện lớn liên quan đến nửa đời sau của anh ta mà.
Tống nhị cô bèn đem phản ứng của Tống đại cô nói qua một lượt.
Tất nhiên là mấy lời khó nghe thốt ra sau cùng thì bà không nói, bà là cố ý chọc tức chị cả mình thôi, chị em bao nhiêu năm rồi, tính khí chị cả mình thế nào bà vẫn còn biết rõ chán.
Chị bà tuyệt đối sẽ không làm như vậy đâu.
Ước chừng là chưa cảm thấy đứa cháu trai không được nữa, cảm thấy vẫn còn hy vọng!
Trần Hữu Minh sốt ruột đến phát điên lên được:
“Mẹ, rõ ràng mẹ nói đại di không có ý kiến gì mà, mẹ cũng đã bao thầu cho con rồi, giờ sao lại làm hỏng chuyện của con thế này?"
“Cái thằng khốn khiếp này, con nói cái gì thế hả?
Con là con trai của mẹ, mẹ lại không mong con được tốt đẹp chắc?
Mẹ không mong con được tốt đẹp mà mẹ lại lặn lội đường xá xa xôi qua đó để bị đại di con cầm gậy đuổi ra ngoài à?"
Tống nhị cô mắng.
“Vậy giờ phải làm sao đây?
Chẳng lẽ lại bảo con cứ thế mà đợi tiếp sao?
Con không muốn đợi nữa đâu!"
“Con nói với mẹ thì có ích lợi gì, con có bản lĩnh thì tự mình đi nói với Thanh Phong đi, nó mà đồng ý thì cái ải của đại di con cũng chẳng cần phải qua nữa đâu!"
Trần Hữu Minh cảm thấy Tống Thanh Phong người em họ này đúng thật là cục đ-á trong hố xí, vừa hôi vừa cứng cái loại đó!
Anh ta thèm vào mà đi tìm Tống Thanh Phong nói, anh ta đi tìm Kiều Niệm Dao nói!
Trên đường đi làm về của Kiều Niệm Dao, anh ta đang đứng đợi sẵn ở đó đây!
Kiều Niệm Dao đạp xe đạp đi tới, kết quả là bị anh ta chặn đường lại.
Sau khi Trần Hữu Minh chặn xe đạp lại, nhìn người phụ nữ rạng rỡ và tràn đầy sức sống này, phấn khích đến nỗi nói chuyện cũng có chút lắp bắp:
“Em... em họ, tôi... tôi là Trần Hữu Minh, con của nhị di đây, chắc là em cũng đã từng nghe nói về tôi rồi chứ hả?!"
Anh ta đã sớm đến trạm y tế lén nhìn lén lút rồi!
Cũng đã sớm tơ tưởng đến rồi!
Cái loại phụ nữ như thế này mà lại phải chung sống với một thằng què tàn phế thì chẳng phải là uổng phí rồi sao?
Nếu như có thể trở thành vợ của anh ta, thì đó mới gọi là vật tận kỳ dụng (dùng đúng mục đích), anh ta cũng có thể sướng đến ch-ết mất thôi!
Kiều Niệm Dao coi như là lần thứ hai nhìn thấy Trần Hữu Minh, trí nhớ của cô cực kỳ tốt, cô đã từng nhìn thấy anh ta đến trạm y tế, chính là dạo trước, anh ta chỉ đi vào lượn một vòng rồi đi ngay.
Nhưng không ngờ đây lại chính là cái tên cải tạo lao động đó.
“Anh có chuyện gì không?"
Kiều Niệm Dao thản nhiên nói.
Trần Hữu Minh xoa xoa đôi bàn tay:
“Em họ à, tôi cũng chẳng có chuyện gì cả, tôi chỉ là đến xem em một chút thôi."
Vừa nói chuyện, lại vừa liếc mắt nhìn Kiều Niệm Dao, muốn xem phản ứng của cô thế nào.
Nhưng Kiều Niệm Dao thì có phản ứng gì cơ chứ?
Cô nhìn quanh một chút thấy không có ai, cho nên đến một chút do dự cũng không có, trực tiếp tung một cước hướng về phía tim anh ta mà đạp tới.
Cái đạp này, khiến Trần Hữu Minh bay xa chừng hai ba mét, rơi phịch xuống đất như một cái bao tải rách vậy!
Không chỉ có thế, Kiều Niệm Dao đi tới, trực tiếp một chân giẫm lên mặt Trần Hữu Minh, từ trên cao nhìn xuống Trần Hữu Minh đang sợ đến nỗi hồn vía sắp bay mất:
“Cái hạng người như anh, mà cũng dám tơ tưởng đến bà đây sao?
Anh đã đi nghe ngóng danh tiếng của bà đây bao giờ chưa hả?
Lại còn dám đến nhà tôi định ăn phù thủy (ăn bám), đứa nào cho anh cái gan ch.ó đó thế hả?
Tôi còn chưa tìm anh tính sổ, mà anh đã dám đến tìm tôi rồi à?"
“Tôi... tôi... hu hu..."
Kiều Niệm Dao lại chẳng muốn nghe anh ta nói lấy nửa lời, đem cái bộ mặt hèn hạ của Trần Hữu Minh giẫm mạnh vào trong đất cát!
Để Trần Hữu Minh ăn một mồm đầy bùn đất xong, mới lạnh lùng cười nói:
“Trận đòn hôm nay, chỉ là để anh nhớ đời thôi, nếu còn dám có lần sau, tôi sẽ khiến nửa đời sau của anh bị bán thân bất toại đấy!"
Nói xong, còn hướng về một phía nhìn một cái đầy ẩn ý, rồi mới đạp xe đạp ung dung mà đi.
Trần Hữu Minh ở phía sau thì như một con ch.ó ch-ết vậy, một hồi lâu sau mới loạng choạng bò dậy từ mặt đất, anh ta kinh hãi tột độ nhìn theo bóng lưng Kiều Niệm Dao đã đi xa!
Ác quỷ, người phụ nữ này quả thực chính là ác quỷ!
Cái mớ ý nghĩ mơn trớn lúc đến đã chẳng còn lại một chút nào nữa, anh ta ôm lấy l.ồ.ng ng-ực đau đớn, chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về hướng nhà mình!
Chương 133 Gió bên gối
Sau khi Trần Hữu Minh chạy mất, Kiều Hữu Ngân mới từ phía sau cây bách bên cạnh bước ra, trên mặt anh ta cũng mang theo vẻ kinh hồn bạt vía!
Anh ta hôm nay cũng là phụng mệnh đến tìm Kiều Niệm Dao người chị cả này.
Vương Thúy Thúy trong thôn chẳng phải là gả đến đại đội Hồng Kỳ sao?
Hôm qua về thăm người thân, liền đem chuyện Tống Thanh Phong không đẻ được kể với gia đình anh ta một lượt.
Cha mẹ anh ta đúng thật là phấn khích không thôi, xác nhận đi xác nhận lại với Vương Thúy Thúy, nhưng Vương Thúy Thúy nói rất chắc nịch, đây là chuyện đã truyền khắp cả đại đội Hồng Kỳ rồi!
Cho nên cái ngọn lửa vốn dĩ đã lịm tắt trong nhà, cái lúc này lại bùng cháy lên.
Chỉ là Kiều phụ không muốn lộ diện, Kiều mẫu lần trước bị một trận đòn đó, giờ nhớ lại vẫn còn thấy đau lưng mỏi gối, cũng có chút sợ hãi.
Kiều Hữu Kim thì khỏi phải nói, vừa tham vừa nhát chính là hắn.
Cuối cùng Kiều Hữu Ngân bị đẩy ra, tất nhiên anh ta cũng không định làm không công, đã thỏa thuận xong các điều kiện rồi, nếu như có thể khuyên được chị cả quay về, thì những lợi ích sau này có được anh ta nhất định phải chiếm phần lớn!
Sau khi trong nhà đồng ý thì hôm nay anh ta mới qua đây.
Chẳng dám đến trạm y tế tìm Kiều Niệm Dao, bởi vì sợ bị người ta nhìn thấy truyền đến nhà họ Tống, đến lúc đó phía nhà họ Tống chắc chắn là sẽ không đồng ý đâu, anh ta không muốn lại bị đ-ánh đến tận cửa nữa.
Cho nên mới đứng đợi ở giữa đường.
Cũng thật là trùng hợp gặp phải cảnh tượng này.
Quả thật là sợ ch-ết người đi được!
Đây là chị cả của anh ta sao?
Anh ta quả thực không thể tin nổi!
Một cước có thể đ-á bay một người đàn ông trưởng thành đi xa như thế!
Đây là nữ chiến binh đấy à?
Đ-á bay người ta đi không nói, cô còn một chân giẫm lên mặt cái gã đàn ông đó, chà đạp lên lòng tự tôn của gã, cái vẻ mặt đầy sát khí đó, dường như giây tiếp theo có thể khiến gã đó m-áu b-ắn tung tóe tại chỗ vậy!