Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70

Chương 73



 

“Ba mươi cân khoai lang là một chuyện, còn muốn để Trần Hữu Minh sang ở rể.”

 

Trần Hữu Minh là hạng người gì?

 

Chính là loại không làm ăn đàng hoàng, nếu không sao có thể bị bắt đi lao cải?

 

Vợ hắn ta đều không thèm đợi hắn, người vừa bị bắt đi hôm trước, hôm sau đã chạy về nhà ngoại để tái giá rồi.

 

Muốn một kẻ như vậy đến để chống đỡ gia đình, hai vợ chồng này trong bụng có tính toán gì ai mà chẳng nghĩ ra được!

 

Lần trước vợ em họ chẳng phải dẫn người về nhà ngoại đ-ánh một trận sao?

 

Gọi anh em Chu Đống, Chu Lương qua chống lưng, cũng gọi cả những người khác, nhưng bên mấy anh em Chu Tả, cô ấy một chuyến cũng không thèm đi.

 

Ông biết, vợ em họ chắc chắn có ý kiến không nhỏ.

 

Nhưng ông cũng hiểu.

 

Dù sao cũng chẳng dựa dẫm được người ta cái gì, còn bị người ta coi khinh như thế, đổi lại là ai cũng không vui nổi!

 

Chu Tiểu Sơn đối với miếng cao dán này, nhận cũng không được mà không nhận cũng chẳng xong.

 

Nhận thì thấy mất mặt, không nhận thì vì lưng hông của ông quả thực đau nhức khó chịu, anh cả ông đã nói có hiệu quả thì chắc chắn là không sai được.

 

Cuối cùng Chu Tiểu Sơn vẫn cầm về.

 

Chỉ là trong lòng thấy bức bối.

 

Kết quả còn có chuyện càng khiến ông bức bối hơn, Trần Hữu Minh tìm đến tận nhà.

 

Vết thương trên mặt Trần Hữu Minh thực ra đã lành từ sớm, cũng có thể qua đây từ lâu rồi, nhưng dạo trước Trần Hữu Minh gặp vận may lớn!

 

Hắn ta nhặt được một túi tiền trong đống rơm khô ở ngoài đồng!

 

Trần Hữu Minh vốn dĩ là qua đó tìm chỗ nấp, muốn xem xem có bắt gặp cặp mèo mả gà đồng nào ra ngoài “ăn vụng” không, nhưng ai ngờ trong đó lại giấu nhiều tiền lẻ như vậy chứ?

 

Hắn ta không chút do dự ôm túi tiền lẻ đó chạy mất!

 

Sau đó dò hỏi được, hóa ra là thằng ch.ó lão Trịnh trong làng tối qua lại tụ tập đ-ánh bạc, nhưng bị người ta báo cáo, có người đến kiểm tra, tất cả mọi người cũng hoảng loạn chạy tháo thân.

 

Dù sao cũng có tấm gương tày liếp là hắn ta đây mà.

 

Vừa vặn gặp đợt trấn áp mạnh tay nên bị lao cải bao nhiêu năm, quay về đã có tuổi rồi, con cái không có, vợ cũng tái giá rồi.

 

Chẳng còn lại cái gì.

 

Ai mà chẳng sợ chứ?

 

Số tiền này, đoán chừng chính là đồ của thằng ch.ó lão Trịnh tối qua giấu đi mà chưa kịp quay lại lấy!

 

Trần Hữu Minh kích động muốn ch-ết.

 

Phải biết rằng hắn ta với lão Trịnh đó là kẻ thù mà, trước đây hắn ta đã nghi ngờ thằng khốn đó chơi gian, nếu không sao hắn cứ thua mãi được?

 

Cuối cùng thua đến mức trắng tay!

 

Nay cũng coi như đến lượt hắn ta gặp vận may một lần!

 

Về nhà kiểm kê kỹ lưỡng, cuối cùng phát hiện có hơn hai mươi chín tệ, gần ba mươi tệ!

 

Đây đối với kẻ không một xu dính túi như Trần Hữu Minh mà nói, chắc chắn là một khoản tiền khổng lồ!

 

Có được khoản tiền lớn này, việc đầu tiên Trần Hữu Minh làm là đi tìm góa phụ Vương trong làng.

 

Trước đó hắn ta đã từng thử tán tỉnh để “ăn chùa” người ta, nhưng người ta thắt lưng buộc bụng rất c.h.ặ.t, không có tiền mà còn muốn lên giường?

 

Nghĩ gì mà đẹp thế!

 

Có tiền rồi đương nhiên là khác hẳn.

 

Thời gian qua, cứ dăm ba bữa lại qua đó, khiến hắn ta xả được không ít tà hỏa!

 

Cũng khiến góa phụ Vương muốn cùng hắn ta sống qua ngày luôn cho xong.

 

Nhưng Trần Hữu Minh không bằng lòng, góa phụ mà thôi, có tiền chơi bời chút thì được, hơn nữa còn không biết bao nhiêu người đã leo lên giường mụ ta, cưới loại này thì chẳng khác nào trên đầu xanh mướt hay sao?

 

Hơn nữa hắn ta còn đang tính chuyện qua nhà họ Tống ở rể.

 

Kiều Niệm Dao mới là đại mỹ nhân mà hắn ta nhớ nhung, góa phụ Vương tính là cái gì.

 

Vốn dĩ có ý định trực tiếp đi tìm Kiều Niệm Dao, nhưng Kiều Niệm Dao đến cửa nhà ngoại còn dám c.h.é.m, chuyện này thật sự quá hung dữ.

 

Tuy bây giờ trong túi có tiền, lá gan cũng được bồi đắp thêm không ít, nhưng đắn đo mãi hắn ta vẫn muốn đi đường vòng.

 

Trước đây Chu Tiểu Sơn chẳng phải đến tìm hắn ta sao, giờ cũng đến tìm Chu Tiểu Sơn hỏi thăm tình hình.

 

Chu Tiểu Sơn nhìn thấy hắn ta đến, lập tức cảm thấy đau đầu.

 

“Anh Tiểu Sơn, anh sẽ không chê người em họ này lên nhà ngồi chơi một lát chứ?”

 

“Nói gì thế, mau lên giường ngồi đi.”

 

Chu Tiểu Sơn tuy đau đầu nhưng cũng chỉ có thể tiếp đón, còn đặc biệt đi lấy nửa chai r-ượu uống dở ra, cũng bày thêm ít lạc rang làm đồ nhắm.

 

Trần Hữu Minh đương nhiên cũng không khách sáo.

 

Cùng người anh họ này tán dóc, đợi hỏa hầu đã hòm hòm, hắn ta mới đi vào chủ đề chính, “Anh Tiểu Sơn, chuyện trước đây anh đặc biệt qua nói đó, giờ tình hình thế nào rồi?

 

Rốt cuộc anh đã nói xong chưa?”

 

Chu Tiểu Sơn biết hắn ta đến là vì chuyện này, “Haiz, cũng là tôi có lỗi với chú, làm lỡ dở chú rồi, chuyện này không thành được.”

 

“Không thành?

 

Anh Tiểu Sơn, trước đây anh đã nói với tôi là anh sẽ dốc sức mà, tôi vì chuyện này mà bà mai đến dạm hỏi tôi đều từ chối hết đấy!”

 

Chu Tiểu Sơn:

 

“Bây giờ vợ Thanh Phong có công việc rồi, căn bản không cần lao động chính chống đỡ gia đình nữa, hai vợ chồng họ đều không muốn tìm người, trâu không uống nước tôi còn có thể ấn đầu nó xuống sao?

 

Hơn nữa vì chuyện này, tôi đã trở thành kẻ không ra gì ở cả bên trong lẫn bên ngoài đấy!”

 

Trần Hữu Minh liền nói, “Dù vợ em họ có công việc, nhưng Thanh Phong không cần người chăm sóc sao?

 

Cô ta bây giờ có thể chăm sóc Thanh Phong, nhưng đợi lúc m.a.n.g t.h.a.i bụng to ra thì sao?

 

Đến lúc đó trong nhà không có người là không được đâu!”

 

Chương 102 Tống Thanh Phong không xong rồi sao?

 

Trần Hữu Minh thật sự không hiểu nổi bản thân mình đến ở rể có gì không tốt?

 

Sau khi hắn ta ở rể, cô ta chẳng phải có thêm một người đàn ông thương xót cô ta hay sao?

 

Còn em họ hắn ta nữa, cũng là có thêm hắn ta giúp đỡ chăm sóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đương nhiên chuyện này đối với hắn ta cũng có cái lợi, một lúc mà cả nhà cửa lẫn vợ con đều có cả!

 

Cho nên đây được coi là chuyện tốt cho cả ba bên mà.

 

Làm cái gì mà không đồng ý?

 

Chu Tiểu Sơn thực ra cũng nghĩ như vậy, ông đến tận bây giờ vẫn không cảm thấy chuyện này là chuyện xấu.

 

Dù ông có tâm tư riêng là thật, nhưng xuất phát điểm là tốt mà, chính là để cho hai vợ chồng họ có thêm người tương trợ thôi!

 

Kết quả là trở thành kẻ không ra gì ở cả hai phía!

 

Chu Tả đứng ở ngoài cửa hồi lâu rồi, nghe đến đây cũng không nhịn được mà đi vào, nói với Trần Hữu Minh:

 

“Biểu thúc chú đừng có lo chuyện bao đồng này nữa, biểu thẩm bây giờ có thể chăm sóc thì chăm sóc, đợi m.a.n.g t.h.a.i không chăm sóc được thì cũng có cháu với Chu Đống, Chu Lương qua giúp một tay, không cần đến chú đâu!”

 

Cái vị biểu thúc nhà bà dì hai này không phải hạng người tốt lành gì, để hắn ta qua ở rể chẳng khác nào rước sói vào nhà!

 

Đến lúc đó đừng nói là san sẻ cho biểu thẩm, đoán chừng biểu thẩm còn phải hầu hạ thêm một mình hắn ta nữa!

 

Hơn nữa biểu thúc biểu thẩm cũng không cần hắn ta đến ở rể, họ vẫn đang rất ổn!

 

Trần Hữu Minh nói:

 

“Các cháu đều có việc của mình phải bận, làm gì lo được cho Thanh Phong?

 

Sau khi Thanh Phong về, cháu đã đến được mấy lần mà dám nói lời đó?”

 

Câu nói này làm Chu Tả nghẹn họng không nói được lời nào.

 

“Dù cháu không làm hết lòng hết dạ thì còn có Chu Đống với Chu Lương nữa!

 

Chuyện này biểu thúc chú cứ bỏ cuộc đi, cha cháu cũng không giúp được chú đâu, dạo trước vì chuyện này mà đến trước mặt bà nội cháu đề cập, bị bà nội cháu đ-ánh cho một trận tơi bời!

 

Nếu chú cũng muốn bị đ-ánh một trận thì cứ việc đi thử xem!”

 

“Nói chuyện với trưởng bối kiểu gì thế?”

 

Chu Tiểu Sơn nói:

 

“Hơn nữa biểu thúc chú đây cũng là có ý tốt!”

 

“Cái ý tốt kiểu này thì dẹp đi cho rảnh!”

 

Chu Tả lạnh lùng nói xong, quay người bỏ đi.

 

“Thằng nhãi này giờ lông cánh cứng rồi, nói chuyện cũng làm người ta tức mình, nhưng Hữu Minh à, chuyện này thực sự là không còn đường lui rồi, chú tranh thủ lúc còn trẻ, bảo bà mai lo liệu nhanh đi.”

 

Chu Tiểu Sơn nói.

 

Trần Hữu Minh thấy ông ta chẳng có tác dụng gì, cũng không thèm lôi thôi nữa, đứng dậy nói:

 

“Trước đây cũng là anh qua tìm tôi, kéo tôi nói lời ngon tiếng ngọt, tôi cũng mới nể tình thân thích mà bằng lòng đợi, giờ lại làm như tôi ham hố qua ở rể lắm không bằng, đã không có ý đó thì tôi cũng không miễn cưỡng, chỉ là sau này đừng có hối hận là được!”

 

Nói xong liền bỏ đi.

 

Vừa vặn gặp Ngô Mỹ Lan ở cửa, “Ôi, Hữu Minh chú đến lúc nào thế?

 

Sao mà đi nhanh vậy?”

 

“Chị dâu, hôm nay tôi cũng đến để hỏi chuyện bên Thanh Phong đó, các người đã không hết lòng thì việc gì còn đặc biệt đi tìm tôi?

 

Tôi cũng không phải nghèo đến mức không ai thèm, đầy bà mai dạm ngõ cho tôi, tôi chỉ là nghĩ đến tình thân thích mới bằng lòng đợi, kết quả lại để tôi chờ đợi vô ích thế này sao?”

 

Ngô Mỹ Lan nghe vậy vội vàng nói:

 

“Xem chú nói cái lời gì thế?

 

Đi đi, vào nhà đi, vào nhà đi, chuyện này còn phải bàn bạc kỹ lưỡng.”

 

Thấy thái độ đó của bà ta, Trần Hữu Minh mới đi theo vào.

 

Chu Tiểu Sơn thấy vợ lại dẫn người em họ này vào, ông còn chưa kịp nói gì, Ngô Mỹ Lan đã lên tiếng trước, “Biểu đệ, chuyện này không phải chúng tôi không hết lòng, thực sự là đại di của chú xót cháu trai thiết tha, lần trước anh Tiểu Sơn của chú qua nói, đã bị đ-ánh cho một trận tơi bời, nhưng chuyện này chúng tôi đều ủng hộ chú, tôi cũng cảm thấy, chuyện này đoán chừng có thể thành, nhưng có lẽ chú còn phải đợi thêm chút nữa!”

 

“Vì sao có thể thành?

 

Thái độ của mẹ anh cũng đâu phải không thấy!”

 

Chu Tiểu Sơn không nhịn được nói.

 

Mới hôm nay qua thăm hỏi thôi, còn chẳng thèm đoái hoài đến ông đây này.

 

“Ông thì biết cái gì, Thanh Phong nó có lẽ không đẻ được nữa rồi!”

 

Ngô Mỹ Lan nói lời kinh người.

 

Lời này vừa thốt ra, Chu Tiểu Sơn sững sờ, “Bà nói cái gì?”

 

Trần Hữu Minh cũng trợn tròn mắt, sau khi phản ứng lại thì mặt mày rạng rỡ, “Chị dâu, chị nói thật sao?”

 

“Bà lấy đâu ra tin tức đó, bà nói thế chẳng phải là hoang đường sao, Thanh Phong bị thương ở chân chứ có phải bị thương ở chỗ đó đâu.”

 

Chu Tiểu Sơn nói.

 

Ngô Mỹ Lan lườm ông ta một cái, “Ông tưởng là không có ảnh hưởng gì sao?

 

Đàn ông chân không xong thì chỗ đó cũng không xong, ông là đàn ông mà ông không hiểu sao?”

 

Chu Tiểu Sơn lập tức không nói được gì nữa, đàn ông ở trên giường, chẳng phải là dựa vào thắt lưng với đôi chân dùng sức hay sao?

 

Chân này không xong rồi, thắt lưng cũng chẳng có điểm nào để phát lực cả.

 

Trần Hữu Minh kích động xoa xoa tay, “Chị dâu, sao chị biết được?”

 

“Tôi cũng là nghe nói thôi.”

 

Ngô Mỹ Lan nhỏ giọng nói:

 

“Chính là nhà họ Dương ở phía dưới gió nhà chú ấy, vợ cả nhà họ Dương, cô ta đã nói với tôi rồi, bảo là hai vợ chồng họ ngày nào cũng hầm thịt ăn thịt, từ sau khi Thanh Phong về, mùi thịt chưa từng đứt đoạn bao giờ, tiêu bao nhiêu tiền mua thịt về ăn là vì cái gì?

 

Chẳng phải là để sinh lấy một đứa con sao!

 

Kết quả là Thanh Phong về đã bao lâu rồi?

 

Hôm nọ tôi nghe nói vợ Chu Đống đã m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ ba rồi, vợ cả nhà tôi cũng thế, mới vào cửa được bao lâu đâu, giờ cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi, chỉ có hai vợ chồng họ đến tận bây giờ vẫn chưa có chút tin vui nào, đây là ngày ngày ăn thịt tẩm bổ c-ơ th-ể đấy, mà cũng chẳng tẩm bổ ra được m-ụn con nào!”

 

“Thanh Phong mới về được bao lâu đâu chứ.”

 

Chu Tiểu Sơn nói.

 

“Tôi gả cho ông tháng thứ hai đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, hồi đó chúng ta đến cái bụng muốn ăn no còn khó khăn, ngày nào cũng nhịn đói đấy!”

 

Ngô Mỹ Lan bực mình lườm ông ta một cái, điều kiện kém như thế chẳng phải vẫn nhanh ch.óng m.a.n.g t.h.a.i hay sao?