Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70

Chương 350



 

“Cái phúc mà đời này bà chưa được hưởng thật sự đều đã được hưởng hết ở chỗ vợ chồng cháu trai rồi, cảm thấy sống đủ vốn rồi.”

 

Nhưng so với những thứ này, thật ra điều khiến bà già này mãn nguyện nhất vẫn là mấy đứa cháu cố do cháu dâu sinh ra nha.

 

Cháu dâu thật sự là đại công thần của nhà họ Tống mà, trực tiếp khiến cho dòng họ này cành lá xum xuê.

 

Các cháu cố đều vô cùng xuất sắc, đúng là rồng phượng trong loài người.

 

Làm sao cô cả Tống có thể không mãn nguyện chứ?

 

Thật sự là không còn tâm nguyện nào khác nữa rồi.

 

Bởi vì ngoài gia đình vợ chồng cháu trai phát triển tốt, nhà họ Chu cũng giống như vậy.

 

Đứa cháu nội thứ hai Chu Lương, đi theo chú họ mình làm việc, giờ đã có bao nhiêu tài sản rồi?

 

Thằng bé này từ nhỏ đã thích đi theo chú họ, quả nhiên là đã vớ được một món hời lớn.

 

Còn đứa cháu nội lớn Chu Đống, nó cũng rất có tiền đồ.

 

Lúc đầu nó cũng chỉ làm việc ở xưởng đồ gỗ trong huyện, nhưng đến giai đoạn cuối của những năm tám mươi, chú họ nó đã cho nó vay một khoản tiền, còn dẫn nó đi mua mấy cái máy móc đó, trực tiếp dưới sự giúp đỡ của chú họ, nó đã ra làm riêng.

 

Sau này trực tiếp phát triển trở thành ông chủ xưởng đồ gỗ lớn nhất tỉnh lỵ, dưới sự che chở của chú họ, việc làm ăn cũng vô cùng phát đạt.

 

Chưa nói đến hai đứa cháu nội xuất sắc, mấy đứa chắt như Đại Đậu ở dưới cũng không hề kém cạnh nha, đứa học đại học, đứa học trung cấp chuyên nghiệp.

 

Hai anh em Tằm Đậu và Lục Đậu sau này còn vào làm việc ở các đơn vị chính quyền huyện.

 

Đại Đậu không ở lại huyện lỵ, vì nó đã đến làm việc ở đơn vị nhà nước phía bên tỉnh lỵ rồi.

 

Sau này những đứa nhỏ khác cũng đều có sự sắp xếp riêng.

 

Ngay cả gia đình năm người của Chu Thái và Lý Tín cũng đều sống ổn định như vậy.

 

Sự phát triển của nhánh con trai Chu Đại Sơn này, ai dám bảo là kém chứ?

 

Điều duy nhất khiến người ta thở dài chính là đứa con trai út Chu Tiểu Sơn.

 

Đứa con trai này từ nhỏ cô cả Tống đã biết nó lòng dạ không rộng rãi, làm chuyện gì cũng chẳng nên thân.

 

Nhưng về sau những việc nó làm lại càng thêm hồ đồ và khốn nạn hơn.

 

Bà đã đóng cửa lại để đ-ánh rồi, già cả rồi bà vẫn đ-ánh, kết quả vẫn là không đ-ánh tỉnh được, sinh ra đã thế rồi, dạy là không dạy nổi.

 

Đến nỗi sau này mấy đứa con trai con gái cũng học theo như vậy.

 

Ngoại trừ Chu Tả, những đứa còn lại là Chu Hữu và Chu Trung đều thành ra cái bộ dạng gì rồi?

 

Đứa cháu gái Chu Tiểu Vân này lúc nhỏ cũng còn tạm được, lớn lên còn tệ hại hơn cả mẹ nó.

 

Nhưng cô cả Tống nhìn rất thoáng.

 

Bởi vì con người sống cả đời này, làm sao có thể chuyện gì cũng được như ý muốn chứ?

 

Đó là chuyện không thể nào xảy ra được.

 

Bởi vì đừng nói là bà, ngay cả cô em út Tống Tiểu Cô - người có số mạng tốt nhất, chẳng phải cũng vậy sao?

 

Cũng có một đứa con trai không ra gì, một đám cháu nội không vực lên nổi.

 

Ngược lại là cô em ba, hai đứa con trai đều không mắc lỗi lầm gì lớn, trái lại còn làm việc rất tốt ở trong xã.

 

Con cái sau này cũng bổn phận hiền lành.

 

Cô em ba rốt cuộc là người có phúc.

 

Chẳng giống như cái con em thứ hai bị chị em mấy bà liên thủ bỏ rơi kia, nó có thể không có được cái mạng như ba chị em bà rồi, chưa nói đến con cái chẳng có tiền đồ gì lớn, mà chính bản thân nó cũng qua đời vào giữa những năm tám mươi.

 

Nhưng dù sao đã quyết định đoạn tuyệt quan hệ rồi, chẳng có ai thèm đến nhà nó cả, cứ thế cắt đứt sạch sẽ luôn đi!

 

Cô cả Tống vào giây phút cuối cùng của cuộc đời đều cảm thấy vô cùng thoải mái.

 

Bà cảm thấy đời này mình thật sự đáng giá rồi.

 

Trong mấy chị em, bà là người sống thọ nhất nha.

 

Cô ba Tống, cô út Tống cũng rất thọ, nhưng các bà đều đến khoảng chín mươi tuổi là không trụ nổi nữa.

 

Chỉ có bà là sống cùng vợ chồng cháu trai lâu nhất, nên c-ơ th-ể được điều dưỡng tốt nhất, sống cũng lâu nhất.

 

Thân thể của Mã lão gia t.ử còn chẳng tốt bằng bà, tuy rằng những năm cuối đời ông cũng già nua lụ khụ, cháu dâu đã phụng dưỡng tuổi già cho ông, và ông còn nhận ba người đồ đệ, phát huy rạng rỡ y thuật của dòng phái này.

 

Cả ba người đồ đệ đều có những thành tựu phi phàm.

 

Nhưng cuối cùng ông cũng chẳng sống thọ bằng bà, cũng qua đời trong nụ cười ở tuổi ngoài chín mươi.

 

Nhưng bây giờ bà cũng phải đi đây.

 

Buổi chiều hôm đó bà đã có cảm giác rồi, nên tự mình tắm rửa thay quần áo, bà già này đã làm được việc không gây ra một chút phiền phức nào cho người trẻ tuổi.

 

Cứ thế mà ra đi trong giấc mộng.

 

Hưởng thọ một trăm linh một tuổi.

 

Chương 489 Phiên ngoại:

 

Tôi tên là Tống Thần

 

Tôi tên là Tống Thần.

 

Chữ “Thần" trong nhật nguyệt tinh thần, là đứa thứ tư trong nhà!

 

Tôi sinh ra vào năm mẹ tôi bốn mươi lăm tuổi, rất khó tin đúng không?

 

Bố mẹ tôi cũng thấy rất khó tin, bố mẹ tôi thật sự đều không ngờ tới vẫn còn có thể m.a.n.g t.h.a.i nữa, nhưng cứ thế mà lại có thêm tôi!

 

Còn có các anh chị tôi nữa, ai nấy đều trợn mắt há mồm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi tôi lớn lên nghe chị cả kể lại, chị ấy nói lúc biết tin này chị ấy đã sững sờ luôn, chỉ là đi ra nước ngoài nửa năm, nửa năm không về nhà thôi mà, kết quả bố mẹ lại sinh thêm cho chị ấy một đứa em trai!

 

Anh hai cũng sững sờ, nhưng cũng giống chị cả, anh hai cũng cực kỳ vui mừng, bế lấy tôi thích thú vô cùng.

 

Anh ấy nói thẳng là đáng lẽ nên sinh cho anh ấy một đứa em trai hoặc em gái sớm hơn rồi, anh ấy đã giục từ nhiều năm trước rồi, giục từ nhỏ đến lớn, nhưng sau này dần dần anh ấy cũng hiểu chuyện hơn.

 

Bởi vì họ là sinh ba, anh ấy cứ tưởng mẹ sinh xong ba người họ thì c-ơ th-ể bị tổn thương, nên mới không sinh thêm nữa, anh ấy cũng không nhắc lại.

 

Nhưng lại vạn lần không ngờ tới, mẹ về sau lại thật sự sinh thêm!

 

Đó đương nhiên là một niềm vui bất ngờ rồi.

 

Mặc dù sự ra đời của tôi khiến cả gia tộc đều vui mừng.

 

Nhưng cũng vì sự ra đời của tôi mà mẹ tôi đã phải từ bỏ công việc rất tốt của mình, thời đại đó không cho phép sinh quá quy định.

 

Nhưng không sao cả, sau này bố tôi trực tiếp bỏ vốn, đặc biệt xây cho mẹ một bệnh viện lớn, để mẹ tôi làm viện trưởng.

 

Y thuật của mẹ tôi cũng là điều mà ai ai trong giới y học cũng biết, mẹ là người đồ đệ đắc ý nhất của sư công.

 

Bởi vì tôi là đứa con út sinh muộn của bố mẹ, nên đương nhiên là cách biệt rất lớn với các anh chị ở trên rồi.

 

Lúc đầu tôi tưởng chỉ có chị cả, anh hai, sau này tôi mới biết, tôi còn có một người anh cả thần long thấy đầu không thấy đuôi nữa!

 

Chỉ là anh cả của tôi quá lợi hại, anh ấy đã vào một bộ phận quốc gia vô cùng bí ẩn, đợi đến khi anh ấy trở về, tôi đã tám tuổi rồi.

 

Nhớ năm đó, người mẹ vốn luôn giữ được cảm xúc ổn định của tôi, lúc nhìn thấy anh cả thì vành mắt đều đỏ bừng.

 

Bố tôi cũng vậy, tôi chưa bao giờ thấy bố có biểu cảm như thế.

 

Tôi biết anh cả đã rời nhà rất nhiều năm rồi, bố mẹ cũng đã mười mấy năm không được gặp anh ấy, vô cùng nhớ anh ấy.

 

Chị cả và anh hai cũng đều từ nơi khác vội vã trở về.

 

Còn có cả các bà cố nữa, cũng đều tới cả, nhìn thấy anh cả xong ai nấy đều già lệ đầm đìa.

 

Nhưng anh cả không ở lại lâu, chỉ ở nhà có mấy ngày thôi rồi anh ấy lại đi.

 

Đến khi trở lại lần nữa, anh ấy đã dẫn theo chị dâu về, chị dâu còn sinh một đôi cháu trai cháu gái sinh đôi rồng phượng, đều cực kỳ đáng yêu.

 

Chị dâu cũng cùng ngành với anh cả, họ là những người có cùng chí hướng, nhưng đều quá bận rộn, căn bản không có thời gian chăm sóc con cái.

 

Vì vậy hai anh em rồng phượng được gửi về cho bố mẹ chăm sóc.

 

Bố mẹ đều rất vui mừng, tôi cũng rất vui, vì cuối cùng bố cũng có cháu nội cháu ngoại để bồng bế, sẽ không còn nghiêm khắc huấn luyện tôi nữa.

 

Nói ra toàn là nước mắt.

 

Mọi người tưởng tôi là con út trong nhà thì sẽ được cưng chiều lắm sao?

 

Không hề!

 

Bởi vì tôi nghe nói ông nội đã quá cố nhiều năm của tôi, ông chính là con út trong nhà, là mống độc nhất mà cụ nội và bà cụ nội khó khăn lắm mới có được, nên được cưng chiều đến mức không ra thể thống gì.

 

Bố tôi thật ra rất thương tôi, tôi biết điều đó, chỉ nhìn cái tên của tôi là có thể thấy được ông đã gửi gắm kỳ vọng thế nào rồi.

 

Nhưng ông đối với tôi cực kỳ nghiêm khắc, tôi cũng có chút sợ ông.

 

Có điều tôi cũng rất thích ông, ông luôn dẫn tôi đi mở mang kiến thức về rất nhiều thứ, cũng dạy tôi rất nhiều điều, còn mời cả võ sư về dạy tôi luyện võ, thật sự mệt ch-ết người mà.

 

Nhưng tôi cũng khá thích.

 

Bố khen tôi rất có thiên phú luyện võ, tôi cũng thấy vậy.

 

Bởi vì tôi không chỉ thông minh tuyệt đỉnh mà còn có thân thủ phi phàm, thật ra tôi rất muốn giống như anh hai đi tòng quân.

 

Anh hai đã đi lính rồi, anh ấy đã sớm hoàn thành hết việc học hành, rồi chạy vào quân đội, cực kỳ lợi hại, tôi rất ngưỡng mộ anh hai.

 

Có điều tôi không có cách nào đi quân đội được, vì tôi phải giúp đỡ chị cả.

 

Chị cả giúp bố quản lý đế chế thương mại, nhưng chị ấy bận lắm, bận đến mức còn chưa tìm đối tượng nữa.

 

Tất nhiên nói vậy không phải là không có người theo đuổi chị ấy, sự thật là người đẹp như chị cả tôi thì người theo đuổi không biết bao nhiêu mà kể, nhưng chị ấy chẳng nhìn trúng một ai.

 

Nhưng cũng có thể nói, tâm trí chị ấy hoàn toàn không đặt vào chuyện này.

 

Cuối cùng vẫn là do anh hai tôi giới thiệu, một người đồng đội của anh ấy.

 

Gia thế bối cảnh vô cùng kinh người là một chuyện, quan trọng nhất là con người cực kỳ tốt, dũng mãnh thiện chiến, phẩm chất hơn người, ngoại hình cũng đẹp trai.

 

Tất nhiên nếu so với những người đàn ông nhà tôi thì chỉ được coi là nhìn được thôi.

 

Gen nhà tôi tốt, nói không ngoa chút nào, toàn là trai xinh gái đẹp!

 

Nhưng cũng được lắm rồi, nếu không thì đã chẳng được anh hai tôi dẫn về nhà.

 

Tất nhiên, người anh hai lòng dạ nhiều như tổ ong của tôi sẽ không nói là giới thiệu chị gái mình cho anh ta đâu, nhưng cứ thế dẫn về nhà rồi giới thiệu rằng đây là chị tôi.

 

Từ đó về sau anh hai đã bị bám đuôi, hễ được nghỉ về nhà là người đồng đội kia lập tức đi theo cùng ngay.

 

Ừm, sau này cũng chính là anh rể tôi.

 

Dưới sự mai mối của anh hai, anh rể và chị tôi đã quen biết nhau, thật ra lúc đầu chị tôi cũng không có ý định đó, nhưng các cụ dạy cấm có sai, “đẹp trai không bằng chai mặt" mà.

 

Gia đình tôi rất hài lòng về người con rể này, bất kể là gia thế bối cảnh hay tố chất cá nhân các phương diện, đều rất môn đăng hộ đối.

 

Hơn nữa đây cũng là ứng cử viên do đích thân anh hai tôi khảo sát qua, gia đình cũng rất yên tâm.

 

Vì vậy vào năm tôi mười tuổi, họ đã kết hôn rồi.

 

Đám cưới được tổ chức rất linh đình, trên mặt chị cả tôi cũng rạng ngời nụ cười hạnh phúc.

 

Chỉ là chị cả di truyền thể chất của mẹ tôi, sau khi kết hôn với anh rể không lâu đã mang thai, lại còn là sinh ba nữa!

 

Thật sự là chấn động lòng người, gia đình chồng bên kia lại càng bảo bệ chị tôi kỹ hơn, coi như bảo bối quý giá vô ngần.

 

Cuối cùng chị cả bình an sinh nở, chỉ là vận may không tốt bằng mẹ tôi, bởi vì mẹ tôi là hai trai một gái, nhưng chị cả thì cả ba đều là con trai.