“Tống Đại Cô cũng giật mình một cái, bà biết nhà ở tỉnh thành đắt, nhưng không ngờ lại đắt đến thế!”
Nhưng rất nhanh bà lão liền bồi thêm một câu:
“Tôi đã bảo Thanh Phong mua cái nhà mà sao lại đi mượn khắp lượt họ hàng bạn bè thế này, tôi hỏi nó hết bao nhiêu tiền, nó còn không chịu nói với tôi, ôi chao, lại đắt đến thế cơ à?!"
Bà đại Chu nhìn dáng vẻ của bà là biết bà thật sự không biết, nhưng cũng an ủi bà:
“Mặc dù hai nghìn năm trăm đồng là rất cao, nhưng ngôi nhà này mua là không sai đâu, vị trí tốt thế này cơ mà, nếu không phải vì không lấy ra nổi thì nhà tôi cũng muốn mua lại rồi!"
Tống Đại Cô nhìn vào ngôi nhà của gia đình bà ấy, ngưỡng mộ nói:
“Nhà chị cũng không kém gì cái này đâu, cũng đáng tiền lắm đấy!"
Bà đại Chu bị câu nói này làm cho tâm trạng vốn hơi thấp thỏm vì không mua được ngôi nhà này của mình lập tức phục hồi trở lại.
Cười khiêm tốn nói:
“Chỉ là một ngôi nhà cũ nát thôi, không so được với ngôi nhà đã tu sửa lại của nhà chị đâu, chị xem ba đứa con trai tôi đấy, đều dọn ra ngoài hết rồi, chẳng ai thiết tha ở đây cả."
“Tự mua nhà ở ngoài rồi ạ?"
Tống Đại Cô hỏi.
“Đâu cần phải mua, đơn vị phân nhà cho đấy, vận khí tốt nên đến lượt thôi."
Bà đại Chu cười nói.
“Ôi chao, thực sự là không phải dạng vừa đâu!"
Tống Đại Cô kinh ngạc và ngưỡng mộ:
“Không giống Thanh Phong, nó chỉ được cái vẻ ngoài thôi, chứ gánh trên vai cả một đống nợ đấy, tôi cũng chỉ là không biết thôi, tôi mà biết chắc chắn là sẽ ngăn cản rồi, thực sự là."
Miệng thì cằn nhằn như vậy.
Bà đại Chu mỉm cười:
“Người trẻ tuổi sợ gì chứ?"
Tài xế xe tải chạy đường dài thì bà biết mà, màu mỡ lắm.
Dù có nợ tiền thì cũng trả nổi thôi.
Hai bà lão trò chuyện, chẳng mấy chốc ông đại Chu cũng về.
Ông đại Chu làm bảo vệ ở một công xưởng lớn, cũng là một công việc vô cùng nhàn hạ và tự tại, quan trọng là lương cũng không thấp!
Vì thời gian cũng đã muộn nên Tống Đại Cô liền về, cũng không quên nói với Kiều Niệm Dao những chuyện này, giá cả cái sân này nhà mình bao nhiêu tiền hàng xóm láng giềng đều biết rõ mười mươi.
Kiều Niệm Dao không bất ngờ, dù sao chủ nhà cũng treo giá ra ngoài mà, hàng xóm biết cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Tống Đại Cô cũng kể về điều kiện nhà lão Chu hàng xóm, thực sự rất khá giả!
Chỉ là đối với những chuyện này, Kiều Niệm Dao trong lòng nắm rõ là được.
Sáng sớm ngày hôm sau lúc tám giờ rưỡi, bà đại Chu liền đến gọi Tống Đại Cô, hai bà lão cùng nhau đưa lũ trẻ qua nhà trẻ.
Nếu bận thì có thể đưa đi sớm, nhưng họ không bận, đừng nói tám giờ rưỡi, chín giờ đưa qua cũng được.
Đại Hoàng trực tiếp đi ra hộ tống.
“Con ch.ó lớn thế này, không c.ắ.n người chứ?" bà đại Chu vẫn có chút lo lắng.
Con ch.ó nhà họ Tống này thực sự là b-éo tốt cường tráng, thời buổi này ch.ó ở ngoài đều g-ầy trơ xương, chưa từng thấy con ch.ó nào vạm vỡ như thế này, nhìn cứ như ch.ó sói vậy, hơi đáng sợ.
“Bà nội Chu, bà yên tâm đi ạ, Đại Hoàng rất hiểu chuyện, nó cũng đặc biệt thông minh, năm ngoái có kẻ buôn người đến bắt trộm Hạ Tiểu Ngũ đi, Đại Hoàng còn cứu được Hạ Tiểu Ngũ đấy ạ."
Nguyệt Nguyệt nói.
“Đúng vậy, Đại Hoàng là người bảo vệ của chúng cháu!"
Tinh Tinh gật đầu.
“Chị em yên tâm đi, Đại Hoàng là nhìn ba chị em chúng lớn lên, chưa bao giờ c.ắ.n người cả, điểm này tôi cam đoan với chị, có Đại Hoàng ở đây, chúng ta đều chẳng sợ có ai xông ra bắt trẻ con đi đâu."
Tống Đại Cô cũng an ủi.
“Thực sự có kẻ buôn người sao?"
Bà đại Chu vội vàng hỏi.
Tống Đại Cô gật đầu:
“Cũng chính là chuyện năm ngoái thôi, đứa trẻ nhà hàng xóm chúng tôi bị bắt trộm, chị không biết đâu, tất cả đều cuống cuồng hết cả lên, mẹ nó bủn rủn cả chân, lúc tìm được người thì khóc thành cái dạng gì rồi, nếu không có Đại Hoàng đi theo chặn người lại thì đứa bé Tiểu Ngũ đó thực sự là mất tích rồi!"
“Ôi chao, Đại Hoàng thực sự là lợi hại!"
Bà đại Chu nghe xong chuyện này, ánh mắt nhìn Đại Hoàng đã khác hẳn, dáng vẻ ngẩng cao đầu của Đại Hoàng trông cực giống một hộ vệ trung thành.
Càng nhìn càng thấy thông minh!
Chu Tiểu Hổ cũng vậy, hai mắt sáng rực như sao:
“Em có thể sờ Đại Hoàng được không?"
“Được, nhưng bạn không được cấu đâu đấy."
Tinh Tinh đồng ý, đồng thời dặn dò.
“Tớ không cấu đâu."
Chu Tiểu Hổ chỉ sờ sờ một chút, liền vui vẻ khoác vai bá cổ với Tinh Tinh.
Đừng nhìn Chu Tiểu Hổ lớn hơn ba chị em một tuổi, nhưng chiều cao không cao hơn ba chị em bao nhiêu.
Bởi vì có người bạn là Chu Tiểu Hổ dẫn dắt, ba chị em đối với nơi nhà trẻ này trạng thái thích nghi vẫn khá nhanh.
Chương 412 Không tha thứ
Việc quản lý con cái của Kiều Niệm Dao cũng thuộc kiểu khá thoải mái, cô không cảm thấy việc đi học mẫu giáo có gì không tốt.
Hơn nữa với khả năng thích nghi của ba đứa trẻ nhà mình, bất kể đi đến đâu cũng sẽ thích nghi rất tốt.
Chỉ là lần này cô đã nhìn lầm rồi, ba chị em chỉ mới đi học nhà trẻ được một ngày là tất cả đều chẳng muốn đi nữa.
Đưa đi là Tống Đại Cô đưa đi, đón về là Kiều Niệm Dao đón về.
Trên đường về chúng liền đề nghị:
“Mẹ ơi, ngày mai chúng con không đi nữa đâu."
“Không đi nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Niệm Dao hỏi các con:
“Sao vậy?"
Cô còn tưởng là có bạn nhỏ khác bắt nạt chúng, nhưng cũng không nên như vậy, ba chị em, bao gồm cả Nguyệt Nguyệt, chưa bao giờ chủ động đi bắt nạt người khác, nhưng ai dám bắt nạt lên đầu chúng thì chẳng đứa nào chịu đứng yên chịu đòn cả.
Và thực sự cũng không phải vì lý do đó, mà là vì lý do dưới đây:
“Chúng cứ như mấy đứa trẻ chưa cai sữa vậy, khóc mãi không thôi, ồn đến mức con đau cả đầu, con không đi nữa đâu."
Tinh Tinh đặc biệt kháng cự, lắc đầu nguầy nguậy như cái trống bỏi.
Nguyệt Nguyệt cũng thở dài:
“Con cứ tưởng nhà trẻ sẽ là nơi nào đó chơi rất vui cơ, thực sự là quá đáng sợ, anh Tráng Tráng lừa chúng con!"
Trời mới biết hôm nay chúng đã vượt qua như thế nào, ngay cả lúc ăn cơm, bên cạnh cũng có một đứa bé cứ khóc đòi mẹ!
Dương Dương càng khỏi phải nói, trực tiếp cầm sách đọc, tuyệt đối không đi nữa.
Thực ra người không muốn đi nhà trẻ không chỉ có ba chị em, Chu Tiểu Hổ hàng xóm cũng không muốn đi, hơn nữa hôm nay Chu Tiểu Hổ còn tức giận vô cùng.
Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì có một đứa em trai lúc đi tiểu không cẩn thận đã tiểu hết lên người cậu bé.
Vì còn nhỏ, ước chừng mới khoảng ba tuổi, đ-ánh cũng chẳng đ-ánh được.
Cho nên Chu Tiểu Hổ hôm nay về nhà trông cứ như cà tím bị sương muối đ-ánh vậy, ủ rũ cúi đầu.
Lúc này nghe thấy sinh ba không đi nữa, cậu bé cũng vùng vằng với bà nội đòi không đi nữa.
“Cháu cứ ở nhà thôi, cháu đi tìm Tinh Tinh chơi, cháu không đi mẫu giáo đâu, toàn một lũ nhóc tì, còn bắt cháu giúp dỗ ăn cơm, còn tiểu lên người cháu nữa!"
Kiều Niệm Dao nghe mà buồn cười, nhưng rất nhanh đã cười không nổi, vì sinh ba quá ngoan, quá hiểu chuyện, nên hôm nay chúng cũng bị phân cho một đứa nhỏ hơn, bảo chúng giúp dỗ dành một chút, dẫn dắt một chút, xem có thể học theo sự hiểu chuyện của chúng được không.
Kiều Niệm Dao:
“..."
Bà đại Chu liền hỏi ý kiến Kiều Niệm Dao:
“Dao Dao, cháu là sinh viên đại học, cháu thấy có nên gửi đi học mẫu giáo không?"
“Các con đã không thích nghi được thì cứ tạm thời thôi vậy, đợi sau này rồi tính tiếp."
Kiều Niệm Dao cũng nói vậy.
Ba chị em tuy tuổi không lớn nhưng chúng chẳng cần người lớn phải lo lắng nhiều, hơn nữa chủ kiến cũng lớn, đã không muốn đi nữa thì Kiều Niệm Dao tự nhiên không miễn cưỡng.
Vốn dĩ việc đến nhà trẻ cũng là việc có cũng được mà không có cũng chẳng sao, cô sẽ không ép buộc chúng nhất định phải đến.
Bà đại Chu cũng nghĩ vậy, năm nay Chu Tiểu Hổ cũng mới chuyển qua đây, cậu bé vừa mới được gửi tới cho ông bà nội trông nom.
Vì vậy Kiều Niệm Dao lại qua nói một tiếng với cô giáo Uông ở nhà trẻ.
Cô giáo Uông ở nhà trẻ còn thấy khá nuối tiếc, bởi vì ba chị em đều quá đáng yêu, lại ngoan như vậy, các cô đều thích những đứa trẻ như thế.
Ngặt nỗi mới đi một ngày đã không đến nữa.
Mặc dù các con không đi học nhà trẻ, nhưng chúng cũng không hề cô đơn.
Xung quanh còn có con cái của hàng xóm láng giềng nữa mà.
Bây giờ ai cũng biết chúng là sinh ba rồi, hơn nữa lại là gương mặt mới đến, đều thích chơi cùng chúng.
Nguyệt Nguyệt và Tinh Tinh hai chị em tham gia vào hàng ngũ đám trẻ đang chơi đùa rất nhanh, hòa nhập với chúng.
Dương Dương thì không, cậu bé hằng ngày đều chăm chú đọc sách, trong nhà có rất nhiều sách, cậu bé lại có tính cách ngồi yên một chỗ được, lúc đọc sách là đắm chìm hẳn vào trong đó luôn.
Tống Đại Cô hiểu đứa cháu rể này, nên không làm phiền nhiều, chỉ có Triệu Thanh Ngọc là có chút tò mò.
Cô bây giờ ở nhà chính là mỗi ngày dọn dẹp vệ sinh một lượt, còn lại chính là giặt quần áo nấu cơm, lúc rảnh rỗi cô còn làm điểm tâm cho các em họ nhỏ ăn.
Cái gì không biết Tống Đại Cô đều dạy cô.
Ngày hôm nay cô làm món bánh đậu đỏ ngon lành mang qua cho Dương Dương ăn, chính là thấy em họ nhỏ đọc sách trông rất ra dáng, không nhịn được hỏi:
“Dương Dương, em đang đọc sách gì thế?"
“Có chuyện gì không ạ?"
Dương Dương ngước mặt lên hỏi cô.
Triệu Thanh Ngọc cũng không hiểu nhiều như vậy, cười nói:
“Món bánh này mới làm xong đấy, Dương Dương em có muốn ăn một chút không?"
Dương Dương vừa vặn hơi đói bụng, gật đầu:
“Cảm ơn chị họ."
Triệu Thanh Ngọc còn pha cho cậu bé một ly sữa mạch nha để uống, Dương Dương đều uống hết, xong xuôi cũng rất lễ phép nói lời cảm ơn với chị họ.
Một đứa trẻ như vậy chẳng ai là không thích cả, Triệu Thanh Ngọc cũng thế.
Thậm chí việc trông trẻ còn dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, vì căn bản chẳng cần cô phải lo lắng gì cả, đứa nào đứa nấy đều hiểu chuyện vô cùng.
Cứ thế không nhịn được trò chuyện với Tống Đại Cô về đứa em họ Dương Dương này:
“Những cuốn sách đó Dương Dương đều có thể đọc hiểu hết sao ạ?"
“Hiểu được chứ."
Tống Đại Cô là người biết rõ, cháu rể đã học hết sạch những mặt chữ cần học khi đi học rồi.
Việc đọc sách chắc là không thành vấn đề nữa đâu.
Nguyệt Nguyệt và Tinh Tinh tạm thời không nói, nhưng Dương Dương tuyệt đối là mầm mống sinh viên đại học, cực giống cái gen của Kiều Niệm Dao.
Tống Đại Cô đôi khi nửa đêm nghĩ đến đều thấy sướng rơn.
Chỉ cần các cháu rể không gặp vấn đề gì về an toàn, Tống Đại Cô không can thiệp vào chúng, muốn làm gì thì làm.
Nguyệt Nguyệt và Tinh Tinh chơi đùa ở bên ngoài, Dương Dương đọc sách, đều tùy ý chúng.
Dù sao Tống Đại Cô cũng khá bận rộn, bận rộn mở rộng các mối quan hệ nhân mạch của mình.
Không chỉ giữ mối quan hệ rất tốt với bà đại Chu hàng xóm, mà còn có hai bà cụ khác cũng khá thân thiết.
Cũng từ miệng họ mà biết được xung quanh đều là những nhà như thế nào, trong nhà làm gì?