Nghịch Cảnh Trùng Sinh: Ước Hẹn Năm 70

Chương 136



 

“Anh Phong, anh đừng buồn, chuyện này đã qua cả rồi, mẹ tuy vất vả cả đời, nhưng mẹ ở dưới suối vàng biết anh hiện giờ sống tốt thế này, mẹ cũng sẽ vui vẻ và yên tâm thôi.”

 

Kiều Niệm Dao ôn tồn nói.

 

Cô cũng phải thầm khen bà mẹ chồng mà cô chưa từng gặp mặt một tiếng là lợi hại.

 

Trong hoàn cảnh như vậy mà một mình nuôi dạy Tống Thanh Phong khôn lớn thành người!

 

Tống Thanh Phong ôm lấy vợ:

 

“Ừm, anh đã từng mơ thấy mẹ, mẹ trong mơ nhìn anh cười, anh biết là mẹ đã yên tâm rồi.”

 

Anh đã sớm không còn là đứa trẻ năm xưa nữa, không yếu đuối đến vậy, sau này anh phải chống đỡ cả một bầu trời cho vợ con mình, để vợ con anh được sống trong môi trường hạnh phúc!

 

Những người thân này, anh không để trong lòng.

 

Chương 189 Gói một cái hồng bao lớn

 

Đám người nhà họ Trác sau khi trở về đại đội Tân Miên cũng tập trung lại một chỗ.

 

Cậu hai Trác, cậu ba Trác cùng mợ hai Trác và mợ ba Trác quây quần bên nhau.

 

“Lúc cô út mất, tôi đã bảo phải để đám Trác Minh qua đó rồi, ông cứ khăng khăng bảo phải đợi nó qua mời, giờ thì hay rồi, quan hệ căng thẳng thế này, làm sao mà xoa dịu được nữa?”

 

Người nói là cậu ba Trác.

 

Lúc cô út mất, đứa cháu ngoại này đã nhảy ra khỏi cái ao nhỏ Tống Gia Truân, được cô út giới thiệu đi lính rồi.

 

Sau khi biết tin, cậu ba Trác đã biết đứa cháu này e là có khả năng sẽ phất lên.

 

Tuy không quan tâm nhiều đến anh, nhưng cũng thỉnh thoảng gặp qua, trông rất tinh anh, trên người cũng mang theo một luồng khí phách kiên cường bất khuất!

 

Hạng người như vậy nếu vào quân đội, ước chừng có thể làm nên chuyện.

 

Nên lúc đó cậu ba Trác đã nghĩ đến việc xoa dịu quan hệ đôi bên.

 

Lúc cô út lâm bệnh qua đời, ông ta định bảo các con trai qua đó.

 

Các con không đi, vì chuyện của thế hệ họ thì dừng lại ở thế hệ họ thôi, muốn đám con trai và người anh em họ này khôi phục lại việc đi lại.

 

Hơn nữa trong hoàn cảnh như vậy, đứa cháu này dù trong lòng có gì không vui cũng sẽ không đuổi người.

 

Có chuyện như vậy đệm vào thì hôm nay sẽ không bị động như thế này.

 

Nhưng cậu hai Trác không hài lòng với cách nói của ông ta:

 

“Ông nói thế là có ý gì?

 

Lúc nó bị khiêng về, ông đã nói thế nào?

 

Ông bảo vẫn là tôi bình tĩnh được, nếu không giờ đã bị bám lấy rồi!”

 

Lúc đó ông ta cũng từng nghĩ đến việc xoa dịu quan hệ, nhưng lại không chịu cúi đầu, nghĩ rằng nếu Tống Thanh Phong về báo tang thì có thể để đám nhỏ qua đó.

 

Như vậy cũng tạm được, nhà họ Trác không đến mức phải vác mặt sán vào.

 

Nhưng Tống Thanh Phong cứng cỏi, dứt khoát không bước chân đến, tự mình lo liệu xong chuyện đó.

 

Họ cũng nén một cục tức, trong lòng chẳng mấy vui vẻ.

 

Lần Tống Thanh Phong quay lại lần nữa là ba năm trước, khi cứu con gái nhà họ Kiều từ dưới sông lên, bỏ ra năm trăm tệ cưới cô ta.

 

Lúc đó tin tức này truyền khắp mười dặm tám thôn, nhà họ Trác đương nhiên cũng biết.

 

Không nhịn được mà mắng nhà họ Kiều không biết xấu hổ, thế mà lại ra cái giá trên trời năm trăm tệ, tiên nữ cũng chẳng đáng giá đó, kết quả đứa cháu ngoại này thế mà lại đưa thật!

 

Trong nhà không có người lớn đúng là không được mà, nhìn xem, trực tiếp bị coi như kẻ ngốc bị lừa!

 

Và không chỉ nghe chuyện bỏ năm trăm tệ cưới vợ, mà còn nghe nói đứa cháu ngoại này chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi đã lên chức tiểu đoàn trưởng rồi!

 

Lúc đó bọn họ đã muốn làm lành rồi.

 

Nhưng không có cơ hội thích hợp.

 

Mãi cho đến năm ngoái anh được đồng đội khiêng về.

 

Tất cả sự cấp thiết đều biến thành sự may mắn.

 

Cậu ba Trác thậm chí còn nói:

 

“Vẫn là lão nhị ông có mắt nhìn xa trông rộng nha, thằng ranh này quả nhiên là đuôi thỏ, không dài được!”

 

Kết quả giờ người ta khá lên rồi, vừa quay đi quay lại đã thành tài xế xe tải, gã này lại đổi giọng, cậu hai Trác không thèm chiều!

 

Cậu ba Trác mặt già cũng hơi sượng, nhưng là anh em bao nhiêu năm rồi, cũng chẳng mấy khi thấy ngại, ai mà chẳng biết ai?

 

“Thôi đừng lôi chuyện đó ra nữa, quan trọng bây giờ là làm sao xoa dịu cái quan hệ này.”

 

Ông ta nói.

 

Cậu hai Trác xua tay bảo:

 

“Tôi thấy ông cứ từ bỏ ý định đó đi, tôi đoán là chẳng ăn thua đâu, cái thái độ đó của nó ông cũng thấy rồi đấy, thằng nhóc này giờ lông cánh cứng rồi, đối với hai người cậu như chúng ta mà chẳng có lấy một chút tôn trọng và kính nể tối thiểu nào cả!”

 

Cậu ba Trác không nhịn được nói:

 

“Đây là tài xế xe tải đấy, ông có biết có một người cháu ngoại làm tài xế xe tải nghĩa là gì không?

 

Đám Trác Minh nếu có thể theo học lấy một tay nghề, nhỡ đâu sau này có gì tốt thì có thể sắp xếp được rồi!

 

Ông cam tâm từ bỏ thế sao?”

 

Cậu hai Trác đương nhiên không cam tâm, nếu không hôm nay cũng chẳng biết rõ cháu ngoại sẽ chẳng cho sắc mặt tốt đẹp gì mà vẫn phải qua thử một chuyến.

 

“Cái tính nết đó của nó tôi cũng nhìn ra rồi, không dễ nói chuyện đâu!”

 

“Nó khó nói, nhưng chẳng phải còn có vợ nó sao?

 

Vợ nó làm việc ở trạm y tế mà, chị dâu hai, chị cùng vợ tôi tìm cô ta mà nói!”

 

Cậu ba Trác nhìn về phía mợ hai Trác và mợ ba Trác.

 

Mợ hai Trác vốn chẳng muốn đi:

 

“Chú nói gì thế, chú tưởng con bé nhà họ Kiều dễ nói chuyện chắc?

 

Năm xưa nó đ-ánh đuổi cả cha mẹ đẻ ra khỏi cửa, công khai tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Kiều, năm ngoái còn dẫn người nhà họ Tống đến, không chỉ đ-ánh mẹ đẻ mà còn c.h.é.m cả cổng nhà ngoại, con bé như thế tôi mới thấy lần đầu đấy, tôi thấy cái điệu bộ của nó hôm nay, cứ như muốn cầm chổi quét chúng ta ra khỏi cửa ấy, chú còn muốn tôi đi tìm nó?

 

Muốn đi thì chú tự đi đi, tôi không đi!”

 

Cổng nhà bà ta không muốn bị c.h.é.m đâu!

 

Mợ ba Trác cũng hơi chờn, hôm nay bà ta cũng quan sát sắc mặt của Kiều Niệm Dao, lạnh tanh một khuôn mặt đấy.

 

Dù xinh đẹp nhưng tính tình chẳng phải hạng mềm yếu dễ nắn bóp đâu.

 

“Tôi thấy chẳng có tác dụng gì đâu, hay là thôi đi, người ta đâu có ngu, làm gì còn chịu nhận cái đám thân thích như chúng ta nữa.”

 

Mợ ba Trác nhỏ giọng nói.

 

Năm xưa lúc người ta khó khăn thì không kéo giúp một tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lúc mẹ ruột người ta mất thì bên này cũng chẳng có lấy một người qua.

 

Năm ngoái người ta bị khiêng về, nhà họ Trác lại càng coi như không có chuyện này.

 

Giờ người ta thành tài xế xe tải rồi, vẻ vang thế rồi, còn có thể để nhà họ Trác hưởng sái sao?

 

Bà ta thấy cơ hội không lớn.

 

Cậu ba Trác tức điên lên:

 

“Mấy bà sao thế?

 

Tất cả đều định chùn bước hết à?

 

Vả lại tôi làm thế là vì bản thân tôi chắc?

 

Tôi từng này tuổi rồi còn mong mỏi gì nữa?

 

Chẳng phải là vì đám Trác Minh anh em tụi nó sao?”

 

Lời này thì không sai.

 

Cậu hai Trác nhìn sang mợ hai Trác:

 

“Ngày mai hai bà qua tìm vợ nó nói thử xem.”

 

Mợ hai Trác rất kháng cự:

 

“Qua đó thì nói gì chứ?

 

Hôm nay những gì cần nói chẳng phải nói hết rồi sao!”

 

“Đúng thế, chúng tôi cũng chẳng phải không muốn đi, quan trọng là phải có tác dụng cơ, đừng để đến lúc đi mất công vô ích, lại còn lỡ việc đồng áng!”

 

Mợ ba Trác cũng nói.

 

Cậu ba Trác cũng nghiến răng nói:

 

“Gói cho cô ta cái hồng bao mang qua, cứ bảo là quà gặp mặt cho cô ta, gói dày một chút!”

 

Cậu hai Trác nghe thấy lời này, mắt cũng sáng lên:

 

“Phải đấy, nhà tôi cũng gói một cái!”

 

Mợ hai Trác lập tức cảm thấy xót tiền, nhưng bà ta cũng biết không bỏ con tép thì sao bắt được con tôm, chỉ đành nói:

 

“Thế phải gói bao nhiêu đây?”

 

Bao nhiêu?

 

Cậu hai Trác và cậu ba Trác bàn bạc một hồi, cuối cùng quyết định gói một cái hồng bao lớn năm mươi tệ.

 

Mỗi nhà một cái!

 

“Năm mươi tệ?”

 

Mợ hai Trác trợn tròn mắt.

 

Mợ ba Trác cũng xót tiền đến muốn xỉu:

 

“Các ông coi tiền không phải là tiền à!”

 

Năm mươi tệ, đây là một khoản tiền lớn biết bao nhiêu?

 

“Ít quá thì không lấy ra được, cũng chẳng đại diện được tấm lòng của chúng ta!”

 

Cậu ba Trác nói:

 

“Đã quyết định đưa thì cứ hào phóng một chút, đừng có keo kiệt bủn xỉn!”

 

Câu này cậu hai Trác tán thành:

 

“Phải đấy, đưa thì đưa, chỉ cần cô ta chịu nhận lấy thì sau này còn lo không thu hồi được vốn sao?”

 

Cháu ngoại có tiền đồ rồi, lẽ nào không hiếu kính các cậu như chúng ta sao?

 

Nghe nói năm xưa nó xách cả một cái đùi lợn lớn qua hiếu kính cô cả nó đấy!

 

Hỏi tại sao lại biết rõ như vậy?

 

Vẫn là câu nói đó, cũng chẳng xa xôi gì, đại đội Tân Miên cũng có con gái gả đến Tống Gia Truân, cũng có người Tống Gia Truân gả đến đại đội Tân Miên!

 

Chương 190 Không trải qua chuyện sao biết khôn ra

 

Cùng một ý nghĩ với cậu hai cậu ba nhà họ Trác, còn có cả bên nhà họ Kiều.

 

Lần này đúng là đại xuất huyết rồi.

 

Để xoa dịu mối quan hệ này, cha Kiều có vẻ hơi giống kiểu “tráng sĩ c.h.ặ.t t.a.y", sau khi đắn đo hồi lâu, nghiến răng nói:

 

“Đem xe đạp của nhà mình sang tặng họ đi!”

 

Lời này vừa thốt ra, Kiều Hữu Kim im lặng, vợ Hữu Ngân và Kiều Hữu Ngân đều rất bất ngờ, không ngờ cha Kiều lại hào phóng đến vậy!

 

Xót của nhất chắc chắn là mẹ Kiều và vợ Hữu Kim rồi.

 

Vợ Hữu Kim xót của là vì cô ta luôn coi cái xe đạp này là vật sở hữu của mình, đây chẳng phải là đang cắt thịt cô ta sao?

 

Mẹ Kiều cũng không đồng ý, mắng thẳng cha Kiều:

 

“Ông già lẩm cẩm rồi à, đem xe đạp tặng họ?

 

Ông có biết cái xe đạp là món đồ lớn thế nào không?

 

Là vật báu gia truyền của nhà mình đấy, sau này phải truyền lại cho con cháu, mà ông còn muốn đem tặng cho nhà họ Tống à?!”

 

Kiều Hữu Kim hiếm khi lên tiếng:

 

“Mẹ, mẹ đừng có hồ đồ thế, cha cân nhắc mới là đúng đấy, nhà mình trước đây đã đắc tội anh rể quá sâu rồi, giờ không bỏ ra chút vốn liếng là không được đâu, đem cái xe đạp này tặng qua đó, chính là để đại diện cho tấm lòng của nhà mình!”

 

Cha Kiều hài lòng nhìn con trai cả một cái:

 

“Hữu Kim nói đúng đấy, cái xe đạp này chính là đại diện cho tấm lòng của nhà mình, bà đừng có mà đàn bà tóc dài kiến thức ngắn, nếu hàn gắn được quan hệ, sau này có gì tốt, con rể chúng ta chắc chắn phải quan tâm đến cậu em vợ đầu tiên chứ!”

 

Kiều Hữu Kim nghe thấy lời này, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

 

Vợ Hữu Kim cũng vì câu nói này mà nuốt ngược những lời định nói vào trong.

 

Đúng vậy, quan trọng nhất bây giờ là hàn gắn quan hệ, sau này nếu có thể để Hữu Kim học lái xe, rồi có cơ hội cũng đi làm tài xế thì chẳng phải bù đắp lại được hết sao?

 

Vợ Hữu Ngân vội vàng kéo kéo Kiều Hữu Ngân, muốn anh ta nói vài câu, hai cụ này thiên vị quá thể, có gì tốt cũng chỉ nghĩ đến nhà cả, chẳng thèm nghĩ đến nhà thứ bọn họ!

 

Kiều Hữu Ngân ném cho cô ta một ánh mắt bảo đừng có nóng nảy.

 

Đợi bàn bạc xong chuyện ngày mai thì mọi người đều về phòng nghỉ ngơi.

 

Vợ Hữu Ngân hạ thấp giọng bực bội nói:

 

“Cha mẹ thiên vị đến tận trời rồi, sao thế, anh không phải con trai ruột chắc?

 

Chẳng nghĩ gì cho anh cả, toàn nghĩ cho nhà cả thôi!”