“Ta nhìn thấy thẻ bài này của ngươi rồi, năng lực của nó thật sự có thể mang chúng ta đi đến thời khắc nào đó trong tương lai, nhưng --" Giới Linh nhìn ra sau lưng Liễu Bình. Vô số Linh thế giới đều đứng im lặng sau lưng Liễu Bình, chờ đợi giúp hắn một tay. Thỏ Tử cũng liếc nhìn những Linh đó một cái, như suy tư gì mà nói: “Quá nhiều -- Hàng ngàn hàng vạn Linh này không có khả năng đi theo chúng ta hết được." Liễu Bình nói: “Vậy chỉ có thể xin các vị Linh ở lại thời đại này, đi về phía trước theo dòng lịch sử, mãi đến thời khắc kia đến thì chúng ta lại gặp nhau." Các vị Linh sôi nổi mở miệng: “Cũng được, chúng ta sẽ ở lại thời đại này, đi về phía trước theo dòng thời gian, cho đến khi Liễu Bình xuất hiện lần nữa." "Đa tạ các vị." Liễu Bình ôm quyền và nói. "Vậy chúng ta đi, đừng trì hoãn nữa." Giới Linh thúc giục. "Vì sao người lại vội đến vậy?" Thỏ Tử hiếu kỳ hỏi. "Bởi vì vừa rồi chúng ta có nói về nghi thức kia, cho nên nơi này tuyệt đối không an toàn, tốt nhất phải mau chóng rời đi." Giới Linh đạo. Liễu Bình không chút do dự mà tung “Tuần Hành Ngày và Đêm" ra. Cảnh tượng chung quanh lập tức biến mất. Nước biển vô tận cuồn cuộn tràn đến, bao phủ lấy hắn và Giới Linh bên cạnh hắn. Toàn bộ thế giới hóa thành biển sâu. Cho dù là nhìn lên trên hay nhìn xuống dưới thì hải uyên cũng gần như vô tận, căn bản không nhìn thấy được đáy biển hay mặt biển. "Chúng ta đi." Liễu Bình truyền âm. Giới Linh gật gật đầu, lập tức đi theo bên cạnh hắn. Nơi này không còn thứ gì khác, chỉ có vô số những cánh cửa đóng chặt đang lơ lửng trong nước biển, được sắp xếp theo dạng xoắn ốc hướng về phía trước. ể ổ ầ Bọn họ bơi theo nước biển, cứ nổi dần lên trên. Liễu Bình vừa bơi, vừa yên lặng cảm nhận biến hóa của thời đại –– Mỗi khi hắn ẩn tay lên một cánh cửa nào đó, niên đại trên cửa sẽ lập tức hiện ra một đoạn chữ nhỏ, nhắc nhở niên đại trước mặt hắn từng xảy ra cái gì. Hắn mang theo Giới Linh chậm rãi tìm kiếm, vào thời khắc cuối cùng nào đó, hắn phát hiện cánh cửa thời gian tương ứng kia. Chỉ thấy trên biển số nhà có viết hai hàng chữ nhỏ thật dài: “Trong năm này, thế giới nhân loại rốt cuộc cũng trở thành thế giới mạnh nhất trên đỉnh Hư Không Thần Trụ, linh hồn không ngừng sinh ra ở thế giới này, nhìn xuống vạn giới --" "Thời đại này bắt đầu, lập tức tạo nên dấu hiệu không lành nào đó, bởi vậy thế giới cũng bị hủy diệt trong năm này." Liễu Bình bỗng ý thức được một điều. Thì ra thế giới này vừa trở thành nơi khởi nguyên linh hồn thì đã đi đến bước đường hủy diệt.- - Có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào thế giới này! Nói cách khác. Tồn tại trốn trong bóng tối kia không cho phép trên thân trụ xuất hiện một “Nơi khởi nguyên linh hồn”. Liễu Bình bỗng khẩn trương lên. Giới Linh liếc nhìn hắn một cái, truyền âm: “Ngươi cũng phát hiện? Thật ra chuyện này cực kỳ nguy hiểm -- chúng ta vừa tiến vào thế giới này thì phải lập tức hoàn thành nghi thức, muộn thì sẽ sinh biến." "Được!" Liễu Bình nói. Hắn ấn tay lên cửa, đang muốn mở ra thì lại bị Giới Linh ngăn cản lần nữa. "Chờ một chút." Giới Linh đạo. "Làm sao vậy?" Liễu Bình hỏi. "Thỏ Tử kia, ngươi đừng đi nữa." Giới Linh chỉ vào Thỏ Tử trên vai Liễu Bình và nói. "Vì sao?" Thỏ Tử la hoảng lên. "Ngươi là một trong những kinh mạnh nhất trên Vĩnh Dạ Thần Trụ, tuy cộng sinh giả còn chưa thể phát huy ra thực lực chân chính của ngươi, nhưng dao động sức mạnh phát ra trên người người quá mạnh, quá dễ gây nên chú ý." Giới Linh đạo. "Vậy ta -- trở về?" Thỏ Tử nói. "Đúng vậy, sở dĩ hiện tại ta mới nói, là bởi vì dự cảm sinh ra trong lòng ta càng ngày càng rõ ràng, người nhất định không thể đi theo chúng ta –– Nếu làm vậy thì có lẽ ngươi còn có thể giúp đỡ hắn vào thời khắc nào đó trong tương lai." Giới Linh nói. Thỏ Tử nói: “Được, thật ra ta cũng cảm giác được trong cánh cửa này tràn ngập hủy diệt... Liễu Bình, nếu ta gặp được người ở thời đại khác, mà người của thời đại kia lại không biết quan hệ giữa chúng ta, vậy ta nên làm gì đây?" "Danh hào chân chính của ngươi là cái gì?" Liễu Bình hỏi. "Linh chủ siêu dễ thương siêu giải độc chiếm bốn mươi mét Vĩnh Dạ Thần Trụ." Thỏ Tử giơ ngón tay cái lên và nói. Hình như Liễu Bình nhớ tới cái gì, hắn cười nói: “Nếu người gặp được ta, cứ nói mình là đại đao bốn mươi mét đi, vậy thì vừa uyển chuyển lại hàm súc, ta sẽ coi ngươi là binh khí của tồn tại vĩ đại nào đó, sẽ không dò hỏi quá nhiều, hơn nữa lòng mang kính sợ." "Được, vậy ta đi, chờ người thuận lợi hoàn thành nghi thức thì phải tới tìm ta." Thỏ Tử nói. "Quyết định như vậy đi." Liễu Bình nói. Thỏ Tử gật gật đầu, thân thể chợt lóe rồi biến mất tăm hơi -- Nó trở lại thời đại vốn thuộc về mình. Liễu Bình hít sâu một hơi, lại nhìn về phía Giới Linh lần nữa. Giới Linh nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ dùng thời gian ba giây để hoàn thành nghi thức, sau đó ta sẽ phát động một thuật, lập tức trốn về nơi an toàn do mình thiết lập sẵn." "Được, ta cũng sẽ nghĩ cách sống sót." Liễu Bình nói. "Đến đây đi." Giới Linh nói. Liễu Bình đột nhiên kéo cánh cửa ra. Nước biển vô tận vây quanh hắn và Giới Linh, ầm ầm đổ vào cánh cửa. Chung quanh hóa thành một mảnh bạch quang. Liễu Bình chỉ cảm thấy mình nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Chung quanh là một mảnh núi non hoang vắng, mà mình đang đứng trên một đỉnh núi. ắ Giới Linh dùng ở bên cạnh hắn, nói nhỏ một câu: “Nơi này thật là nơi khởi nguyên linh hồn." Nó lập tức bắt đầu ngâm xương chú ngữ thật dài nhưng tôi nghĩa, trong quá trình này, bên cạnh Liễu Bình không ngừng xuất hiện một rồi lại một vị Linh. "Cuối cùng các ngươi cũng tới." Một vị Thế Giới chi Linh hưng phấn nói. "Lần này chúng ta không có tiếp xúc với nhân loại nữa, mà là trực tiếp đi vòng qua bọn họ, tích lũy sức mạnh thế giới tới trình độ khởi nguyên linh hồn." Lại một vị Thế Giới chi Linh nói. Tất cả Linh vòn quanh Liễu Bình. Chúng không ngừng xoay quanh rồi bay lên trên, khiến hai thần trụ thật lớn hiện lên trước mắt Liễu Bình. Liễu Bình nhìn thần trụ kia, cảm nhận sức mạnh dâng lên trên người, không khỏi nhẹ nhàng nói: “Thì ra là thánh trụ..." –– Thì ra tất cả Linh đều rót sức mạnh vào Thủy chi Thánh Trụ và Phong chi Thánh Tru! Khó trách thế giới này đã cường thịnh đến trình độ khởi nguyên linh hồn! Lúc này, rốt cuộc Giới Linh đã niệm xong chú ngữ. Nó trôi nổi lên, lớn tiếng mà quát: “Tới đây, ta lấy nơi khởi nguyên linh hồn này làm tế tràng, phát ra kêu gọi hướng tới thượng giới vĩ đại, thỉnh cầu ngài buông xuống, chỉ vì tồn tại được vạn linh vây quanh trước mặt ta cần sức mạnh mà các ngươi giáng xuống --" Giới Linh vươn tay, dùng sức nhấn một cái lên giữa mày Liễu Bình. Liễu Bình chỉ cảm thấy cả người chấn động. Toàn bộ thế giới đều trở nên lay động. Trong lúc mơ hồ, hắn cảm nhận được một thế giới vô cùng xa xôi, trong thế giới kia như có tồn tại nào đó đang nói cái gì với mình bằng ngữ khí hết sức dồn dập.- - Rốt cục đang nói gì đó? Liễu Bình tập trung lắng nghe, dần dần nghe thấy giọng nói quen thuộc kia. Trong quá khứ vô cùng xa xăm và tương lai vô tận, giọng nữ kia nói -- Hắn luôn nghe nói, hơn nữa sóng vai chiến đấu với chủ nhân, nâng đỡ cho nhau. Thì ra là thế... Thì ra chúng ta bắt đầu kết bạn từ giờ khắc này, sau đó mãi đến Vĩnh Dạ tương lai, chúng ta mới gặp lại lần nữa... Trong lòng Liễu Bình dần hiểu ra