Liễu Bình nhìn mấy phút, lúc này mới nghiền ngẫm ra ý nghĩa. Hoá ra núi Quy Tàng giúp hắn một phen, để hắn đạt được càng nhiều gia trì của Thủy chi Pháp Tắc. Đây là vì để hắn dùng ra đao kia, để nó xác định thân phận của hắn! Đao mạnh nhất của hắn là cái gì? -- Thiên Địa Vô Pháp, Bí Trảm Tam Thức! Liễu Bình rút Bách Nạp Đao ra, hít sâu một hơi. Hắn giơ trường đao lên. Chỉ một thoáng, thế giới hóa thành hư ảo. Chỉ thấy một vệt kim quang mênh mông từ trên trời rơi xuống, hóa thành tháp cao hùng tráng vô tận, trên đó có vô số những tồn tại đang đứng. Mỗi một tồn tại đều cầm trường đao trong tay, đồng thời phẫn nộ quát: “Trảm!" Vô cùng uy áp từ trên trời rơi xuống, cứ như muốn chém nát vạn sự vạn vật. Nhưng may mà sức mạnh của Địa chi Pháp Tắc bao phủ trên người Liễu Bình, khiến sức mạnh đao pháp vẫn nằm trong một thế giới khác, không tràn ra bên ngoài chút nào. Một đao trảm xong. Tất cả dị tượng đi xa. Trên núi Quy Tàng, tầng tầng sương mù tản ra, để lộ một con đường mòn thật dài. Một khối đá vụn lăn xuống từ đỉnh núi, ngừng lại bên chân Liễu Bình. Hắn nhặt đá vụn lên, chỉ thấy trên đó có viết mấy hàng chữ nhỏ: “Đã tuần tra ra thân phận của ngươi." "Đã đăng nhập." "Hoan nghênh ngươi trở về." "-- Người sáng lập Quy Tàng Tối Thắng Võ Cực Kinh." "Ngươi cần thức tỉnh thêm một bước." "Ngươi cần sức mạnh của đất." “Ta hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì." Liễu Bình nhún vai và nói. Hắn nói với đá vụn trong tay, cũng nói với hư không như vậy. Cái gì mà võ kinh, cái gì mà thức tỉnh -- Rốt cuộc những chuyện này là như thế nào? Núi Quy Tàng lại phát ra một tiếng chấn động rất nhỏ lần nữa. Sương mù tản ra, từng bậc từng bậc thềm đá kéo dài từ dưới chân, sáng lập ra một con đường nhỏ âm u dài đằng đẳng đi thông lên đỉnh núi. ố ắ ễ Cùng lúc đó, từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt hiện lên trước mắt Liễu Bình: “Xin hãy tiếp tục đi tới." "Bổn giao diện thao tác đã hoàn thành chúng thực song hướng với núi Quy Tàng." "Ngươi cần đi lên đỉnh núi chứng kiến một sự kiện." Liễu Bình đành tiếp tục đi về phía trước. Mười phút sau. Rốt cuộc hắn cũng đứng ở đỉnh núi Quy Tàng. Gió núi lạnh lẽo. Chung quanh là một mảnh sương mù, không thấy rõ cái gì cả. Nơi này trừ một tấm bia đá thật lớn ra thì không có thứ gì. Liễu Bình đứng ở trước tấm bia đá, chỉ thấy trên đó hiện ra từng hàng chữ nhỏ: “Tất cả tồn tại trong núi Quy Tàng, sáng lập Tối Thắng Võ Kinh." "Hoan nghênh ngươi." "Cách thời gian lần trước người đăng nhập núi Quy Tàng, đã qua sáu triệu triệu năm." "Kiểm tra đo lường được người đã lưu lạc trong giới hạn sinh tử quá nhiều lần nên đặc biệt đưa ra thuyết minh cơ bản cho ngươi." "Núi Quy Tàng là điểm tồn trữ được tất cả tồn tại Kỳ Quỷ tán thành." "Ngươi có thể tồn trữ vật người sở hữu ở bất cứ chỗ nào trong núi Quy Tàng, mà không cần lo bị tồn tại khác cướp đi –– nói chung là như vậy." "Đã kiểm tra đo lường xong quy tắc của thế giới trước mắt, trần thuật như sau:" "Tất cả Kỳ Quỷ giả chỉ có thể tạm thời thoát ly phong ấn vào lúc cảm nhận và nhìn thấy Kỳ Quỷ giả khác để hoàn thành giết chóc kẻ xâm nhập." "Một khi hoàn thành giết chóc, Kỳ Quỷ giả sẽ lập tức trở về phong ấn, nếu không sẽ bị thế giới phong ấn trước mắt hoàn toàn hấp thu, hóa thành sức mạnh Kỳ Quỷ thuần túy dùng để bảo hộ phong ấn”. "Xin hãy chú ý an toàn!" "Cuối cùng, người có một thứ gởi lại trong núi Quy Tàng, xin hỏi muốn thu hồi hay không?" Tất cả chữ nhỏ hiện ra xong thì bất động. Liễu Bình nhanh chóng xem xong, lẩm bẩm: “Lưu lạc trong giới hạn sinh tử? Nói cách khác, vào đời nào đó trong quá khứ của ta từng tồn trữ thứ gì trong núi Quy Tàng." "Như vậy --”. "Đương nhiên, để ta nhìn xem, ta của quá khứ từng bảo tồn thứ gì." ấ ế ấ Trên bia đá, tất cả chữ nhỏ biến mất, sau đó nhanh chóng hiện ra văn tự mới: “Đã xác nhận mệnh lệnh." "Ngài đã từng trả phí, lần gởi lại này hoàn thành." Ầm ầm ầm ầm -- Ngọn núi lại chấn động lần nữa. Mặt đất trụi lủi bỗng vỡ ra, một thứ bị chậm rãi nâng lên, xuất hiện trước mắt Liễu Bình.- - Đó là một cơ quan tài. Nhìn cái quan tài trông như cách tung toé, chỉ dùng mấy khối ván gỗ ngăn lại, sau đó cố gắng ép dính liền để nối thành một cái quan tài. Liễu Bình im lặng mấy phút, thở dài nói: “Ta ngại mình chết còn chưa đủ nhiều, cho nên để lại cho bản thân một bộ quan tài?" Núi Quy Tàng duy trì im lặng. -- Phục vụ của nó đã hoàn thành. Nhưng rất nhanh, trong hư không hiện ra từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt: “Ngươi là một người ngại phiền toái, cho nên năm đó dứt khoát không nhắn lại bất cứ giải thích gì, chỉ để lại quan tài này." "Nếu muốn hiểu biết quá khứ của bản thân thì xin hãy nằm vào quan tài này." Cái này còn cần suy nghĩ à? Hắn của quá khứ vẫn luôn là một bí ẩn, hiện giờ cơ hội ở ngay trước mắt, sao có thể từ bó? Liễu Bình đi đến quan tài, bỗng tỉnh táo lại, đánh giá quan tài lần nữa và nói: “Từ từ, quan tài này nhìn thật tương tự với vô số quan tài trong phong ấn kia." Lại một hàng chữ nhỏ thiêu đốt hiện lên: “Xin hãy chú ý!" "Nếu ngươi không nằm vào quan tài trong vòng ba phút thì có nghĩa là người nguyện ý từ bỏ tất cả mọi chuyện của quá khứ, bắt đầu sống một cuộc đời hoàn toàn mới." "Tất cả nhân quả quá khứ sẽ chặt đứt với ngươi, ngươi sẽ trực tiếp rời khỏi lịch sử." "Thời gian sẽ không còn làm bạn bên cạnh ngươi, ngươi cũng không cần đối mặt với kẻ địch chúng sinh cùng nó nữa." "Xin hãy lập tức đưa ra quyết định." Liễu Bình trầm mặc mấy phút. Đổi lại là thời đại hòa bình, nếu hắn thật sự trọng sinh, có thể từ bỏ tất cả mọi chuyện trong quá khứ để làm lại cuộc đời -- Vậy không biết sẽ vui vẻ đến mức nào. Nhưng hiện giờ nhân loại và dị vật kỳ quái đang trong cục diện người chết ta mất mạng. Còn có thi thể khổng lồ leo lên thân trụ Hư Không kia nữa! Nếu không tiêu diệt nó, làm sao hắn có thể an tâm sống những ngày tháng thoải mái, mặc kệ tất cả mọi chuyện chứ? Liễu Bình đi đến trước quan tài, mở cái nắp ra rồi nằm vào. Hai hàng chữ nhỏ thiêu đốt nhanh chóng hiện lên: “Ngươi đã đưa ra lựa chọn." ế "Xin hãy chứng kiến sự kiện của thời đại quá khứ kia." Ngọn lửa tỏa ra trên chữ nhỏ trở nên càng mãnh liệt, cứ như truyền lại cảm xúc cực kỳ không bình tĩnh của giao diện thao tác anh linh. Nắp quan tài chậm rãi khép lại. Chung quanh hóa thành một mảnh hắc ám, không nhìn thấy cái gì nữa.