Nghệ Thuật Gia Luyện Ngục

Chương 1164: Mộng Cảnh



Hư không hắc ám.
Một tàn ảnh lấy tốc độ cực nhanh xuyên qua nơi đó.
Liễu Bình đang chạy ngược về chốn cũ.
"Những người khác đều có thể chết, chết rồi thì trực tiếp tiến thế giới của ta,
nhưng Gaia thì không được."
"Nếu nàng chết thì không trùng khớp với tương lai."
Thượng để nói tiếp: “Như thế không sai... Nhưng vừa rồi ngươi đã dùng hết thủ
đoạn, ta cảm giác ngươi không kịp thuyết phục nàng chạy trốn."
"Phiền phức rồi."
Liễu Bình phát ta một tiếng oán than.
Tốc độ của hắn càng tăng thêm vài phần.
Cuối cùng.
Phía trước xuất hiện một mảnh thế giới thần trụ san sát nhau.
Liễu Bình tìm đúng một cây thần trụ trong đó, chỉ nháy mắt đã vọt vào thế giới
ấy, dùng lại trước hải đảo.
Một thiếu nữ đang đứng trên bờ cát, lắng lặng chờ đợi.- - Là Gaia.
Nàng thấy Liễu Bình xuất hiện thì mở miệng nói: “Rốt cuộc ngươi là ai? Võ đạo
tông sư không có bản lĩnh này."
Trên mảnh đất trống bên cạnh nàng, một Liễu Bình đang khoanh chân mà ngồi.
Đây là ảo giác của Liễu Bình.
Chắc chắn là sau khi Gaia trở về, phát hiện Liễu Bình tu hành ở chỗ này thì tiến
đến nói chuyện phiếm.
Dù sao Liễu Bình ảo giác cũng không có thật thể, không có được bất cứ chỉ thị
biến đổi kế tiếp gì của Liễu Bình, tất nhiên không thể làm ra đáp lại.
Cuối cùng.
Gaia phát hiện đây là một ảo giác đủ để lừa gạt thế giới chi chủ như nàng.- -
Người nào có thể làm được đến bước này?
"Không kịp giải thích, từ giờ trở đi, người phải bắt đầu đào vong, bởi vì Ác
Mộng đã ra đời, nó sẽ giết sạch tất cả thế giới chi chủ nữ tính."
Liễu Bình nói.
Hắn vừa nói vừa nâng tay lên, để lộ ra vô số ảo giác.
Từ cảnh tượng tương ngộ chưa tới đến tình cảnh chiến đấu vừa rồi, toàn bộ lấy
tốc độ cực nhanh thoáng hiện trước mắt Gaia.
ế
Gaia là thế giới chi chủ.
Cho dù ảo giác thoáng hiện nhanh đến mấy, nàng cơ bản cũng có thể thấy rõ
tiền căn hậu quả toàn bộ mọi chuyện.
Nàng trùng đôi mắt tròn xoe, miệng càng há càng lớn, giật mình và nói: “Ta --
chỉ tới cảnh cáo người đừng tán tỉnh mấy tỷ muội kia -- vì sao phải cho ta xem
chuyện nghiêm trọng như vậy."
"Mau chạy đi, ngày sau chúng ta sẽ lại gặp nhau."
Liễu Bình nói.
"Vậy còn ngươi?"
Gaia hỏi.
"Ta tới ngăn chặn nó một chút."
Liễu Bình nói.
Gaia nhìn chằm chằm hắn, thở dài và nói: “Ta còn không thể tin ––"
Thân thể Liễu Bình dần dần biến ảo thành dáng vẻ của nàng.
Hắn mở miệng ra, nói bằng giọng nữ thanh thúy: “Không cần nghĩ nhiều như
vậy, điều duy nhất người cần suy nghĩ là tìm được biện pháp sống sót, thẳng đến
thời khắc chúng ta lại gặp nhau lần nữa trong tương lai."
Nói xong, hắn lại nâng tay lên, cách không nhẹ nhàng nhấn một cái hướng tới
Gaia.
Tầng tầng lớp lớp ảo giác hư vô che đậy Gaia, khiến nàng không hiện ra trên thế
gian nữa.
Bất cứ kẻ nào cũng không thể nhìn thấy nàng, cũng không thể cảm ứng được
nàng tồn tai.
"Ngươi sẽ không có việc gì đúng không? Nếu tình huống thật sự nguy hiểm như
vậy thì ngươi có thể đánh thắng đối phương không?"
Gaia lo lắng hỏi.
"Ta chỉ giả trang thành người để kéo dài một chút thời gian tại đây -- Yên tâm
đi, bàn về chạy trốn thì ta là chuyên nghiệp."
Liễu Bình nói.
Chỉ vào giây tiếp theo.
Không trung truyền đến một giọng nói như tiếng sấm rền: “Gaia, kết cục của
người đã được xác định, chuẩn bị chết đi!"
Quang huy màu tím đậm bắt đầu lan tràn trong toàn bộ thế giới.
Chúa tể Ác Mộng đa tới! Liễu Bình ngẩng đầu, hừ nhẹ bằng giọng nữ rồi nói:
“Chỉ dựa vào tên xấu xí nhà ngươi mà cũng muốn khi dễ những nữ tử chúng
ta?"
Hắn duỗi tay muốn nắm lấy trường đao, nhưng bỗng nhớ tới “Liễu Bình"
ế ồ ắ
đã chiến bại rồi bị bắt.
Giữa không trung, bóng người màu tím đậm kia lặng lẽ hiện ra, mở miệng nói:
“Gaia, giá trị duy nhất của ngươi chính là trở thành tử linh hồn để ta tóm được!"
Liễu Bình đang do dự thì trong hư không bỗng toát ra một rồi lại một thanh
binh khí cổ xưa.
“Ta tới chiến đấu với ngươi."
Giọng nói của Andrea vang lên.
Liễu Bình cũng nhẹ nhàng thở ra, tùy tiện chọn một cây mâu rồi toàn lực ném
vào không trung, la lớn: “Đi chết đi, biến thái thối tha!"
Trường mâu chợt lóe, xuyên qua trời cao đâm vào tầng tầng lớp lớp lá chắn màu
tím.
Oanh! Một tiếng chấn động kịch liệt vang lên, cả thân trường mâu nổ tung, hóa
thành một vụ nổ mạnh.
Chỉ trong nháy mắt tiếp theo.
Toàn bộ thế giới đột nhiên biến mất.
Liễu Bình đứng trong hư không, trong lòng biết Gaia thấy được chúa tể Ác
Mộng kia xuất hiện thì đã tin lý do hắn nói.- - Nàng mang theo thế giới của
mình rời đi.
Như vậy -- Hắn cần kéo dài bao lâu đây? Trên bầu trời bay qua từng quang đoàn
màu tím đậm, những nơi chúng đi qua, tất cả hư không vỡ ra từng tầng, vừa
thấy thì biết đây là thuật pháp cực kỳ lợi hại.
Liễu Bình giữ một tấm chắn lên ngăn cản thuật pháp này.
Khi tấm chắn sắp tan nát, Andrea lập tức lại lấy ra một tấm chắn khác.
Tổng cộng có ba tấm chắn.
Rốt cuộc cũng ngăn cản được toàn bộ thuật pháp.
"Ngươi cho rằng như vậy là có thể thoát khỏi vận mệnh đã định sẵn sao?"
Chúa tể Ác Mộng cười lạnh và nói.
Liễu Bình trầm mặc không nói.
Giờ khắc này, hắn đột nhiên nhớ tới một việc.
Trước kia mỗi lần hắn sử dụng Trấn Ngục Đao xuyên qua thời không, đều là ở
cột mốc thời gian tương đối gần, cho nên đi theo thời gian tiếp tục hướng về
phía trước là được.
Lúc này thì bất đồng.
Hắn xuyên qua đến tận chín trăm triệu sáu ngàn năm trước! Chẳng lẽ phải đi
dọc theo chiều dài thời gian, đi hết chín trăm triệu sáu ngàn năm một lần nữa
sao? Không phải.
Hiện tại hình như không có người ghi lại lịch sử ở bên cạnh.
ấ ề ố ắ ể ổ
Hon nữa tất cả đều đã được xử lý tốt, hắn không thể tùy tiện thay đổi lịch sử
trong chín trăm triệu sáu ngàn năm này nữa.
Vậy ý nghĩa để hắn ở lại đoạn lịch sử này....
Ở đâu?
"Ngươi đang nhìn nơi nào!"
Trên bầu trời vang lên tiếng rống giận chúa tể Ác Mộng.
Liễu Bình đột nhiên không kịp phòng ngừa, bị một thuật pháp đánh trúng, áo
giáp da hình rồng trên người lập tức vỡ ra, cả người như đạn pháo bay vút về
phương xa.
"Ha ha ha, bắt đầu từ ngươi, tất cả thế giới chi chủ nữ tính đều phải chết!"
Tiếng cười điên cuồng của chúa tể Ác Mộng vang lên từ xa xa.
Liễu Bình bay một hồi, trong lòng bỗng hiện ra một ý niệm.
Không quấy nhiễu lịch sử....
Hắn còn có thể làm gì? Nếu nói mọi chuyện trong lịch sử đều là cố định, vậy có
ảnh hưởng gì tương đối có lợi với hắn?... Mộng Cảnh.
Đúng vậy.
Mộng Cảnh bị ăn mòn là vào chín trăm triệu sáu ngàn năm sau, con quái vật bị
phong ấn kia toàn lực ăn mòn nó nên mới hoàn toàn ô nhiễm.
Mà hiện tại -- Mộng Cảnh hoàn toàn không có vấn đề! Giọng nói của thượng đế
đột nhiên vang lên: “Ngươi đã là Thế Giới Loại Sinh Mệnh Thể chân chính,
hoàn toàn có thể tiến vào Mộng Cảnh, nhưng lần này không được, ngươi phải
nhanh chóng trở lại tương lai."
"Vì sao?"
Liễu Bình hỏi.
Hắn nương theo sức mạnh bị đánh trúng kia mà tiếp tục bay về phía trước, bỗng
nghiêng người, cả người biến mất trong hư không.
"Ngươi phải cố định thời khắc tương lai kia lại, nếu không kẻ địch sẽ tìm mọi
cách trở lại quá khứ, lại động tay động chân lần nữa."
Thượng để nói.
"Đã rõ, nhưng ta không biết trở về bằng cách nào."
Liễu Bình nói.
"Yên tâm, ta kêu người tới."
Thượng để nói.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com