Lý Tùng La: “Thôi kệ, mèo vốn vậy mà. Với trí tuệ của loài người thì muốn hiểu được ý nghĩ của mèo, vẫn quá khó khăn.”
Yêu cầm đầu đi trước dẫn đường, bọn họ cùng nhau đến chỗ boong tàu nơi chất đống chiến lợi phẩm.
Con thuyền này nhìn thì vừa to vừa oai phong, boong tàu và buồm đều được bảo dưỡng rất tốt, khiến Lý Tùng La còn tưởng đám hải tặc này chắc hẳn rất giàu có.
Kết quả vừa nhìn đống chiến lợi phẩm bị tịch thu —— ngay cả một ngọn núi nhỏ cũng chất không nổi, thậm chí còn chẳng bằng số đồ mà Tạ Phù Cừ trước đó đi cướp mang về.
Hơn nữa đều chỉ là một ít vàng bạc châu báu rất bình thường, ngay cả một món pháp khí ra hồn cũng không có.
Nàng vòng quanh đống “chiến lợi phẩm”, ngồi xổm xuống nhặt một chiếc vòng ngọc, lấy tay áo lau lau rồi đưa lên ánh lửa quan sát.
Lý Tùng La thở dài: “Màu ngọc kém quá, đám hải tặc này nghèo thật.”
Nguyễn Ô Tước cũng đi theo góp vui, lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là vậy”.
Nguyễn Ô Tước: “Dù sao thì chỗ này cũng đã rất gần Cực Nam chi vực, đám hải tặc này e rằng cũng hiếm khi cướp được con mồi béo bở nào.”
Lý Tùng La nghi hoặc: “Cái này thì có liên quan gì đến Cực Nam chi vực?”
Nguyễn Ô Tước giải thích: “Bởi vì chủ nhân của Cực Nam chi vực là Trọng Ký Yêu Quân, mà Trọng Ký Yêu Quân không thích c.h.é.m g.i.ế.c.”
Lý Tùng La ném vòng ngọc trở lại, vỗ tay phủi phủi: “Nghe ra thì trị an ở Cực Nam chi vực cũng khá tốt đấy.”
Nguyễn Ô Tước: “Ta chưa từng đến Cực Nam chi vực, nhưng trong tiên tộc có trưởng bối từng nói qua, rằng Cực Nam chi vực chính là đào nguyên ẩn thế của yêu tộc.”
Trong lời nói của Nguyễn Ô Tước tràn đầy tôn kính đối với Trọng Ký Yêu Quân, yêu cầm đầu cùng các yêu khác cũng hiện rõ vẻ khao khát hướng về Cực Nam chi vực.
Lý Tùng La hiếu kỳ: “Nếu Cực Nam chi vực tốt như vậy, sao các ngươi không ở luôn trong đó?”
Vấn đề này chưa cần Nguyễn Ô Tước trả lời, yêu cầm đầu là thổ dân yêu giới liền mở miệng trước: “Cực Nam chi vực tuy tốt, nhưng chi phí sinh hoạt rất cao. Như bọn ta đây, chỉ thích hợp đi trao đổi hàng hóa để kiếm chút chênh lệch, thỉnh thoảng ở lại mười ngày nửa tháng thì còn lo nổi. Nhưng nếu ở lâu dài, thì thật sự không đủ tiền chi trả.”
“Ở Cực Nam chi vực cấm cướp bóc g.i.ế.c người, ban đêm cũng không cho phép yêu tùy tiện lang thang ngoài đường. Ăn uống, quần áo, chỗ ở, nước uống, tất cả đều phải trả tiền, ngay cả dựng quầy hàng cũng phải nộp phí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói đến đây, trên mặt yêu cầm đầu lộ ra vẻ chua xót:
“Quầy hàng ngoài thành một dặm, phí thuê đã là mười viên linh thạch thượng phẩm một ngày. Ngoại ô chỗ ở rẻ nhất cũng phải một viên linh thạch thượng phẩm một ngày, ai mà kham nổi chứ!”
Lý Tùng La lập tức hiểu được ý của yêu cầm đầu.
Ở khu vực yêu thành, chỉ cần không sống trong khu vực trung tâm cốt lõi, ăn mặc đi lại đều có thể dựa vào việc cướp đoạt những yêu quái yếu hơn mà sống.
Ngay cả ở trung tâm yêu thành, nơi thoạt nhìn điều kiện sinh hoạt đã khá tốt, Lý Tùng La cũng từng gặp phải cướp đường.
Trong quy tắc rừng rậm, chỉ cần nanh vuốt đủ sắc bén, thì căn bản không cần lo cái ăn cái mặc.
Nhưng Cực Nam chi vực hiển nhiên lại khác.
Sức lực thuần túy ở Cực Nam chi vực chẳng hề có giá trị.
Mặc dù nơi đó không nguy hiểm và tàn khốc như vùng yêu thành, nhưng với phần lớn yêu quái đã quen lối sống kẻ mạnh ăn h.i.ế.p kẻ yếu, nếu không hoàn toàn thay đổi thói quen, thì khó lòng có thể sống lâu dài ở đó.
Yêu cầm đầu kể với Lý Tùng La rằng, bọn họ từng dựa vào một đoàn buôn lớn để đi đến Cực Nam chi vực một lần.
Mặc dù trên đường có đoàn buôn lớn che chở, không gặp phải nguy hiểm lớn, nhưng đến lúc giao dịch hàng hóa, bọn họ cũng mất đi cơ hội chọn trước đồ tốt, chỉ có thể nhặt nhạnh lại mấy thứ đoàn lớn bỏ sót.
Trừ đi chi phí đi lại, ăn ở, cuối cùng còn bị lỗ.
Có kinh nghiệm lỗ vốn lần trước, yêu cầm đầu mới quyết tâm lần này tự dẫn đoàn buôn đi mạo hiểm, khởi hành sớm.
“Nhưng ta cũng đã có chuẩn bị mà!” Yêu cầm đầu hết sức muốn cho Lý Tùng La thấy sự “khôn khéo” của mình: “Ta đã thuê một tu sĩ kiếm đạo nhân tộc rất mạnh với giá thấp! Chính là Tiểu Hạ! Suốt dọc đường này, Tiểu Hạ đã giúp chúng ta giải quyết không biết bao nhiêu nguy hiểm đấy!”
Lý Tùng La nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía boong tàu xa xa —— vị “tu sĩ kiếm đạo nhân tộc mạnh mẽ” mà yêu cầm đầu nói tới, “Tiểu Hạ”, đang nằm bò bên đống lửa, chăm chú viết lách, chẳng biết đang viết cái gì.
Yêu cầm đầu đang khen là Lâm Quý Hạ, nhưng Nguyễn Ô Tước lại tỏ vẻ rất đắc ý, như thể người được khen là gã vậy.