Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 231



Tả Thần, robot đang chịu áp lực cực lớn, thở phào một hơi dài: "Dù cho đối phương có lai lịch gì, từ hôm nay trở đi, anh ta cũng là ân nhân của tôi."

 

Hàn Yên nói theo: "Cũng là ân nhân của em."

 

Muội Bảo nhỏ giọng nói: "Tiến sĩ Sâm, chắc là lấy m.á.u không đau đâu đúng không."

 

Tùy Thất mềm lòng hôn lên trán cô nhóc: "Nếu anh ta làm em đau, chị Tùy đưa kim tiêm cho em, để em chích lại anh ta."

 

Muội Bảo cong mắt, khẽ gật đầu: "Được."

 

Thẩm Úc cười, nhẹ nhàng xoa đầu Muội Bảo.

 

Quang não của Tùy Thất rung lên, cô nhận được tin nhắn từ Sâm Việt.

 

"Đến chỗ này."

 

Bên dưới có đính kèm một thẻ vị trí.

 

Tùy Thất nhấn mở, bật định vị bằng giọng nói.

 

Tả Thần lập tức lái xe theo thông báo hướng dẫn.

 

Lái xe gần một tiếng mới đến nơi.

 

Đập vào mắt là vùng đất hoang vu, chỉ thấy bóng đất, không thấy bóng người.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Tùy Thất chụp một tấm ảnh của vùng đất trước mặt, gửi cho Sâm Việt: "Cục đất nào là anh?"

 

Sâm Việt nghiêm túc trả lời: "Không phải cục nào cả, tôi ra đón các người."

 

Đợi một lát, một khoảnh đất hình vuông ở phía đông bắc chợt bị lật lên.

 

Sâm Việt đeo khẩu trang trắng chui ra từ bên dưới, vẫy tay với bọn họ.

 

Cách xuất hiện thật đúng là độc đáo.

 

Tùy Thất không xuống xe, bốn người còn lại cũng không động đậy.

 

Cô hạ cửa sổ xe xuống, hỏi Sâm Việt: "Xe của chúng tôi để đâu đây?"

 

Sâm Việt: "Quản gia của tôi sẽ để vào gara cho các người."

 

Quản gia? Gara?

 

Hai từ này xuất hiện trong bối cảnh hiện tại, thật sự có hơi không hợp.

 

Nhưng hẳn là Sâm Việt sẽ không lừa bọn họ.

 

Năm người lần lượt xuống xe, đi đến trước mặt Sâm Việt.

 

Tùy Thất chủ động chào hỏi: "Chào anh, tiến sĩ Sâm."

 

Chip ngụy trang khuôn mặt của bọn họ vẫn chưa tháo ra.

 

Nói cách khác, Tùy Thất vẫn đang dùng khuôn mặt của 'Ngưu Đại Hoa'.

 

Ánh mắt Sâm Việt dừng lại trên người cô: "Quả nhiên là cô."

 

Tùy Thất mỉm cười: "Hai nhúm tóc mà tiến sĩ Sâm rụng mất, đã mọc lại chưa?"

 

Sâm Việt hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi: "Đi theo tôi."

 

Tùy Thất: "Yes sir."

 

Năm người đi theo sau Sâm Việt, xuống một dãy cầu thang dài.

 

Sau khi rẽ qua vô số khúc cong, trước mắt hiện ra một phòng khách siêu lớn theo phong cách quý tộc châu Âu.

 

Hoàn toàn không giống một công trình kiến trúc có thể xuất hiện dưới lòng đất.

 

Cách bài trí trong phòng khách cực kỳ xa hoa, có thể thấy được những món đồ trang trí lấp lánh ánh vàng ở khắp nơi.

 

Trong chiếc đĩa trông giống đĩa hoa quả trên bàn trà rộng lớn, thứ đựng bên trong không phải hoa quả, mà là đá quý.

 

Ha ha ha, cũng không biết là thật hay giả nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Năm người Tùy Thất ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, tay cầm cốc nước bằng vàng, trước mặt là một quản gia mặc lễ phục đuôi tôm.

 

Tùy Thất chỉ vào chiếc cốc trong tay, nói: "Chào ngài quản gia, mạn phép hỏi một câu, không biết có phải chiếc cốc này được làm từ vàng thật không?"

 



 

Quản gia ôn hòa cười: "Tất cả đều là vàng ròng 999."

 

Đồng t.ử Tùy Thất khẽ run.

 

Rốt cuộc bối cảnh của Sâm Việt lớn cỡ nào vậy!

 

Đến uống nước cũng phải dùng cốc bằng vàng!

 

Cô nắm chặt chiếc cốc vàng trong tay, nhìn Sâm Việt ngồi ở phía đối diện, thăm dò hỏi: "Tiến sĩ Sâm, sau khi nghiên cứu xong, anh có thể tặng tôi nguyên một bộ đồ ăn bằng vàng không?"

 

Cô nhấn rất mạnh ba chữ 'nguyên một bộ'.

 

Tuy đây là bối cảnh ảo, nhưng lỡ như ban tổ chức có thể quy đổi thành tiền mặt cho cô thì sao.

 

Muội Bảo cũng nhanh chóng nối gót theo sau Tùy Thất: "Em cũng muốn một bộ."

 

Cô nhóc không thích vàng, nhưng nếu có thì có thể cho chị Tùy.

 

Tả Thần chỉ vào mình và Thẩm Úc: "Có thể cho hai chúng tôi nữa được không?"

 

Tùy Thất quay đầu nhìn sang các đồng đội của mình: Triệu like!

 

Có được những đồng đội biết ý như vậy là phúc của cô.

 

Nhà Sâm Việt không thiếu gì ngoài vàng, anh ta thoải mái đồng ý: "Được. Mấy người tùy ý chọn, muốn lấy bao nhiêu lấy bấy nhiêu."

 

Hào phóng quá, tốt bụng quá.

 

Tùy Thất chân thành nói với Sâm Việt: "Tiến sĩ Sâm, anh tốt thật đấy."

 

Sâm Việt: "… Cảm ơn?"

 

Tùy Thất: "Không có gì."

 

Cô khẽ cúi đầu, trân trọng uống một ngụm nước trong chiếc cốc bằng vàng.

 

Ngửi thì không có mùi gì, nhưng uống vào miệng vừa chua vừa đắng, còn mang theo mùi hôi thoang thoảng.

 

Vị giác của Tùy Thất lập tức bị tấn công.

 

Cô muốn nôn, nhưng làm thế trước mặt chủ nhà lại không khỏi quá bất lịch sự.

 

Vì vậy cô nín thở, nghểnh cổ nuốt xuống.

 

Tùy Thất giơ tay che đi khuôn mặt méo xệch vì khó uống, nói nhỏ với anh chị em nhà mình: "Đừng uống, nôn đấy."

 

Muội Bảo và Thẩm Úc đang đưa cốc nước lên miệng vội dừng lại, lặng lẽ đặt cốc nước về lại bàn trà.

 

Tùy Thất vừa hạ tay xuống, đã đối diện với ánh mắt nhìn sang của Sâm Việt.

 

Anh ta không nhìn cô, mà nhìn cốc nước trong tay cô: "Đây là nước thanh nhiệt tĩnh tâm do tôi tự làm, vị thế nào?"

 

Tùy Thất ăn ngay nói thật: "Cực kỳ khó uống."

 

Sâm Việt: "… Cô rất thành thật."

 

Tùy Thất: "Cảm ơn."

 

Sâm Việt quay đầu nhìn quản gia: "Mang cho bọn họ ít trà sữa trân châu yến mạch khoai lang tím QQ dẻo dai mà ông làm đi."

 

Quản gia vâng lời đi lấy.

 

Khóe miệng Tùy Thất khẽ giật: C.h.ế.t rồi, tên càng dài càng khó uống.

 

Cô mỉm cười ngăn lại: "Tiến sĩ Sâm, thật ra chúng tôi uống nước lọc là được, không phiền anh nhọc lòng tiếp đãi đâu."

 

Sâm Việt không hề d.a.o động: "Bắt buộc phải uống, tôi muốn nghe đ.á.n.h giá chân thật của cô sau khi uống xong."

 

… Thôi được rồi.