Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 228



Sau khi xuống xe, không ngờ Liên Quyết lại trực tiếp lấy ra một xe chở vật tư cỡ nhỏ từ trong Tủ Lạnh Tùy Thân.

 

Tùy Thất kinh ngạc đến sững sờ: Sao cô lại không nghĩ đến việc cất một chiếc xe vào Kho Hàng Tuỳ Thân chứ?

 

Nhưng sau đó, Tùy Thất lại nghĩ: Mấy người trong đội Trốn Khỏi bọn họ không ai biết lái xe, cất vào cũng vô dụng.

 

Tiếp theo, Liên Quyết quay đầu nhìn Tùy Thất, Tả Thần và Thẩm Úc: "Trong ba người, ai muốn học lái xe?"

 

Tả Thần: "Học lái xe sao!"

 

Thẩm Úc: "Bây giờ?"

 

Tùy Thất: "Tôi!"

 

Cô ngồi vào ghế lái, Liên Quyết ngồi ở ghế phụ hướng dẫn.

 

Tả Thần, Thẩm Úc, Muội Bảo và ba người còn lại của đội Săn Lùng Hoang Dã, đứng bên đường vây xem.

 

Chỉ thấy xe chở vật tư lao đi với tốc độ tối đa, lấy tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai đ.â.m sầm vào bức tường gạch ở phía đối diện.

 

Bức tường gạch vốn đã phong hóa từ lâu lập tức sụp đổ, đè bẹp nửa chiếc xe con bên dưới.

 

Sáu người vây xem la hét, chạy tới cứu người.

 

Tùy Thất ở vị trí lái xe đạp mạnh phanh, chiếc xe đang lao nhanh đột ngột dừng lại.

 

Nửa người trên của cô cũng lao mạnh về phía trước theo quán tính, đ.â.m thẳng vào kính chắn gió.

 

Một tiếng "bốp" nho nhỏ vang lên.

 

Cơn đau như dự đoán không ập đến, ngược lại cô còn chạm vào thứ gì đó mát lạnh.

 

Liên Quyết đã đưa tay kịp thời, đỡ lấy trán cô.

 

Sau khi ngồi thẳng lại, Tùy Thất cầm tay anh lên xem, khớp ngón tay đã đỏ ửng một khoảng.

 

Cô hơi nhíu mày: "Cảm ơn anh. Để tôi bôi chút t.h.u.ố.c cho anh nhé?"

 

Ngón trỏ của Liên Quyết khẽ gõ hai cái vào lòng bàn tay cô, mang theo ý an ủi.

 

"Không sao, không cần bôi t.h.u.ố.c đâu."

 

"Anh Liên! Chị Tùy! Hai người không sao chứ!"

 

Tiếng hét lạc giọng của Bùi Dực truyền đến từ ngoài cửa sổ xe.

 



 

Nghe thấy tiếng, Liên Quyết rút tay về, Tùy Thất cũng thuận thế buông ra.

 

Hai người vừa xuống xe đã bị mọi người vây quanh.

 

Tùy Thất không ngờ mình lại lái xe cùng một kiểu với Lục Nhung.

 

Cô có hơi chột dạ, nhìn sang Liên Quyết nói: "Tôi chủ động từ bỏ quyền học lái xe."

 

Ánh mắt Liên Quyết tỏ vẻ tán thưởng, gật đầu: "Tốt."

 

Tùy Thất: … Sao cô không cảm thấy mình được khen, mà ngược lại còn thấy như đang bị mắng thế nhỉ?

 

Xe chở vật tư cỡ nhỏ quay lại đường lớn, Thẩm Úc thay Tùy Thất ngồi vào ghế lái, Liên Quyết ngồi ở ghế phụ hướng dẫn.

 

Thẩm Úc lái xe chậm hơn Tùy Thất rất nhiều.

 

Sáu người đứng bên đường vây xem, im lặng nhìn chiếc xe giật cục, lết đi với tốc độ rùa bò.

 

Lết một mét, tắt máy, khởi động lại.

 

Lết một mét, tắt máy, khởi động lại.

 

Lết một mét, tắt máy, khởi động lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



 

Liên tục lặp đi lặp lại đến lần thứ mười, Liên Quyết nhắm mắt lại: "Xuống xe đi, để Tả Thần lên."

 

Thẩm Úc như trút được gánh nặng: "Được rồi."

 

Robot Tả Thần gánh trên vai hy vọng của toàn đội Trốn Khỏi, ngồi vào ghế lái.

 

Tùy Thất, Tả Thần và Muội Bảo đồng thanh cổ vũ anh ta: "Anh Thần anh Thần, làm gì cũng thành! Anh Thần anh Thần, lái xe siêu đỉnh!"

 

Giữa tiếng cổ vũ sến súa của đồng đội, Tả Thần khởi động xe.

 

Dưới ánh mắt dõi theo đầy căng thẳng của ba cặp mắt, xe chở vật tư cỡ nhỏ thuận lợi đi được năm trăm mét.

 

Rẽ trái, rẽ phải, lùi xe, dừng xe, rồi lại tiến lên, chậm rãi nhưng mượt mà.

 

Tùy Thất nắm chặt hai tay: "Anh Thần học được thật à?"

 

Thẩm Úc khẳng định: "Anh Thần học được thật."

 

Muội Bảo khen ngợi: "Anh Thần giỏi quá đi."

 

Cuối cùng cũng đào tạo được một học trò giỏi, Liên Quyết rất vui vẻ, cũng dốc lòng chỉ dạy.

 

Việc học lái xe đi vào quỹ đạo, sáu người còn lại bắt đầu tán gẫu.

 

Tùy Thất nhìn sang hai người bị lây nhiễm là Bùi Dực và Tân Dặc: "Giá trị sinh mệnh của hai người vẫn ổn định chứ?"

 

Cô cứ ngỡ tình hình của hai người bọn họ sẽ không khác mình lắm.

 

Nào ngờ Bùi Dực lại trả lời: "Ổn định lắm, khoảng 105."

 

Tân Dặc cũng nói: "Cũng không tệ." 

 

???

 

Cùng là người bị lây nhiễm, sao chỉ có giá trị sinh mệnh của cô là thấp như vậy thế?

 

Trần Tự nhận ra sự hoang mang của cô, chủ động giải thích: "Thẻ Y Tế cấp 2S của tôi mở ra được hai liều t.h.u.ố.c ức chế virus nấm đen, tôi tiêm cho hai người họ rồi."

 

Tùy Thất nhìn Trần Tự bằng đôi mắt sáng rực.

 

Trần Tự nhìn ra sự mong đợi sáng rực như đèn pha ô tô trong mắt cô: "… Nhưng sau đó không mở ra được nữa."

 

Ánh mắt Tùy Thất chợt tối sầm.

 

Trần Tự vội nói: "Nếu lần sau lại mở ra được nữa, tôi sẽ liên lạc với cô ngay."

 

Tùy Thất ôm quyền: "Cảm ơn anh Tự."

 

Hơn một tiếng sau, Tả Thần lái xe chở vật tư cỡ nhỏ, dừng lại ổn định trước mặt sáu người.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Tùy Thất, Thẩm Úc và Muội Bảo vỗ tay reo hò: "Oa~~~"

 

Tả Thần ngẩng cao đầu xuống xe, đón nhận lời khen.

 

Liên Quyết cũng đi đến bên cạnh đám người.

 

Tùy Thất nhìn anh, hỏi: "Anh không làm được chức chỉ huy kia nữa sao?"

 

Liên Quyết chậm rãi trả lời cô: "Chỉ huy Liên Quyết của Hắc Kiêu giúp người bị lây nhiễm làm giả giấy chứng nhận sức khỏe, gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn tính mạng của các thành viên Quạ Xám, hiện đã bị cách chức, đang bị điều tra."

 

Tùy Thất: "… Được rồi."

 

Bùi Dực vô cùng tiếc nuối: "Haiz, chỉ huy đấy, nói không còn là không còn nữa."

 

Nhưng Liên Quyết lại không quá để tâm: "Tôi chấp nhận hậu quả này."

 

"Hơn nữa, chúng ta đang chơi trò chơi sinh tồn, so kè xem ai sống được lâu hơn, mà không phải là ai đứng ở vị trí cao hơn."