Vào ngày Lập Đông, điện Kỳ Niên bỗng nhiên có sấm sét từ trên trời giáng xuống, đ.á.n.h sập cả đại điện! Các bài vị thờ phụng trong điện đổ rạp.
Chuyện này ngay lập tức khiến thiên hạ chấn động. Hoàng thượng phải đại xá thiên hạ để trấn an lòng dân.
Dân gian bàn tán xôn xao: Đây là do Thái t.ử vô đức, chọc giận trời cao nên mới giáng xuống thiên phạt.
Trước tình hình đó, phe cánh của Quốc công chỉ trích đây là lời lẽ vô căn cứ. Họ muốn dùng cái cớ Triệu Đông Niên có công cứu trợ thiên tai để liên kết với triều thần, ép Hoàng thượng phải thả Thái t.ử ra.
Thế nhưng ngay ngày hôm sau, đại sự lại tiếp tục xảy ra!
Triệu Đông Niên tổ chức tiệc mừng công ngay tại phủ.
Đúng lúc đó, hoa viên nhà hắn bỗng nhiên nổ tung, vô số xương trắng lộ ra.
Từng bóng ma hiện lên ngay giữa ban ngày ban mặt! Những bóng ma đó gào khét "Oan uổng quá, oan uổng quá", vang lên rõ mồn một giọng địa phương Thương Châu!
Cảnh tượng này khiến tất cả quan khách đến dự tiệc đều một phen hồn siêu phách lạc. Ngay lúc mọi người còn đang ngơ ngác nhìn nhau, trên trời lại giáng xuống một đạo thần lôi!
Uỳnh một tiếng, khói bụi mịt mù khắp viện. Nhìn kỹ lại, hóa ra là mật thất của Triệu gia đã bị nổ tung. Vô số vàng bạc châu báu bị hất tung ra ngoài.
Thượng thư Bộ Hộ nhặt một thỏi bạc lên xem, giận dữ nói:
"Đây là bạc trong quốc khố! Ấn ký trên này ta nhận ra! Số bạc này vốn được điều đến Thương Châu để cứu trợ thiên tai, tại sao lại xuất hiện trong phủ của Quốc cữu gia!"
Mí mắt Triệu Đông Niên giật nảy, hắn cố đè nén nỗi bất an trong lòng, nói:
"Đây nhất định là có kẻ gắp lửa bỏ tay người, vu oan giá họa!"
Đại Lý Tự Khanh liếc nhìn Triệu Đông Niên một cái, thong thả nói:
"Có phải vu oan hay không thì phải tra xét mới biết. Triệu đại nhân, mời ngài đến Đại Lý Tự ngồi chơi một lát vậy."
Triệu Đông Niên cười lạnh một tiếng, chẳng hề sợ hãi! Ai cũng biết cứu trợ thiên tai là một công việc đầy béo bở.
Tai nạn lớn tham ô lớn, t.a.i n.ạ.n nhỏ tham ô nhỏ. Phần lớn số bạc hắn tham ô được đều đã đổ vào Đông cung.
Hắn làm việc cũng coi như sạch sẽ, dù có dùng số bạc trong nhà này để định tội thì cũng chẳng sao, cùng lắm là bị khiển trách một trận.
Chỉ là... cuốn sổ sách bị mất của Lý gia luôn là một mối họa tiềm tàng.
Mối họa này đã thực sự bùng phát ngay sau khi hắn bước chân vào Đại Lý Tự. Thống lĩnh Cấm vệ Tề Oánh bưng một xấp sổ sách xuất hiện tại Đại Lý Tự.
Tỷ ấy dõng dạc nói:
"Cuốn sổ này ghi chép lại bằng chứng Triệu Đông Niên cấu kết với bọn hào phú địa phương ở Thương Châu, tham nhũng phạm pháp!"
Triệu Đông Niên cuống cuồng gào lên:
"Đó là do Lý Diên Khánh vu khống! Hắn mới chính là tên quan tham thực thụ!"
Vừa thốt ra lời này, sắc mặt Triệu Đông Niên lập tức biến đổi. Đại Lý Tự Thiếu khanh cười bảo:
"Tề thống lĩnh còn chưa nói đây là đồ của Lý Diên Khánh, Triệu đại nhân, ngài đúng là 'lạy ông tôi ở bụi này' rồi."
Triệu Đông Niên hạ quyết tâm, trước khi có tin tức từ trong cung truyền ra, hắn tuyệt đối không hé môi thêm một câu nào nữa.
Chỉ cần hắn im lặng, hắn tin rằng lũ ch.ó săn của Thẩm gia này cũng chẳng dám làm gì hắn.
Nghĩ vậy, Triệu Đông Niên nhìn đám người đầy nhà mà cười khẩy, thậm chí còn thản nhiên ngồi bệt xuống đất!
Tề Oánh thầm mắng một câu: "Đồ vô liêm sỉ!"
Tỷ ấy chạy vào hậu đường, hạ thấp giọng hỏi:
"Châu Châu, chúng ta phải làm sao đây? Nếu Triệu Đông Niên c.h.ế.t cũng không nhận, những kẻ khác lại không dám đắc tội hắn quá mức, đợi đến khi Thái t.ử được giải lệnh cấm túc, vụ án này bị chuyển sang Hình bộ thì e là khó mà trừng trị được hắn."
Người đang ngồi trên ghế thong thả ăn trái cây ấy khí định thần nhàn viết xuống vài chữ:
【 Hắn sẽ nhận tội thôi. 】
Tề Oánh như uống một viên t.h.u.ố.c an thần, lập tức truyền tin cho Đại Lý Tự Thiếu khanh, bảo hắn nhất định phải giữ vững trận địa. Tỷ ấy quay lại hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Châu Châu, tại sao muội lại khẳng định Triệu Đông Niên sẽ nhận tội?"
Trên giấy lại viết thêm vài chữ:
【 Bởi vì hắn trụ vững, nhưng người khác thì không trụ nổi. 】
"Những người giỏi thuật giả giọng ta đã cho người tiễn đi rồi, những con rối da dùng để giả thần giả quỷ cũng đã đốt sạch.
Còn về thứ 'Thiên lôi' mà muội chế ra, nhất định phải giấu kỹ công thức, động tĩnh thực sự quá lớn."
Hoàng hậu bệnh đến mức không nhấc người lên nổi, gương mặt đầy bi thương nhìn đứa con trai mình tự tay nuôi lớn.
Thái t.ử thần sắc tàn nhẫn nói:
"Mẫu hậu! Lúc này chúng ta càng phải c.h.ặ.t đuôi cầu sinh! Cữu cữu ở trong triều đắc tội quá nhiều người, phụ hoàng giao vụ án cho Đại Lý Tự xử lý là muốn lấy mạng cữu cữu.
Mẫu hậu từng dạy nhi thần, quyết không nhanh ch.óng sẽ rước họa vào thân, sao đến lúc này người lại tâm tịnh nương tay?"
Hoàng hậu thê lương kêu lên:
"Đó là cữu cữu của con mà! Ông ấy đã làm bao nhiêu việc bẩn thỉu vì con, lòng con không rõ sao?! Tiêu nhi, mẫu hậu dạy con từ bỏ người nhà mình từ bao giờ!
Con không nhìn ra sao, đây là do con tiện nhân Thẩm Quý phi kia bày mưu tính kế sau lưng!
Chỉ cần chúng ta lộ ra một chút yếu đuối, bọn họ sẽ xé toang vết thương đó khiến chúng ta m.á.u chảy thành sông!"
Thái t.ử cầu xin hồi lâu nhưng đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Những tháng qua bị giam lỏng ở Đông cung, chuyện gì cũng không thuận ý, hắn càng sợ mất đi vị trí Thái t.ử.
Phụ hoàng đã sớm ám chỉ với hắn: Từ bỏ người cậu này thì mới có thể giúp hắn rũ bỏ sạch sẽ liên quan.
Dù sao hắn cũng là con trai ruột của phụ hoàng. Phụ hoàng dù có giận chuyện tham ô bạc cứu trợ, nhưng cuối cùng vẫn sẽ tha cho hắn một con đường sống.
Đến nước này rồi, mẫu hậu vậy mà vẫn còn nhớ thương phủ Quốc công, nhớ thương tình tỷ đệ.
Thái t.ử cười lạnh: "Mẫu hậu, nếu sau này nhi thần làm Hoàng đế, chẳng lẽ việc gì cũng phải thuận theo nhà ngoại công sao?"
Hoàng hậu nghe xong thì rùng mình kinh hãi. Thái t.ử giật lấy miếng ngọc bội của bà, nhẫn tâm nói:
"Đừng trách nhi thần, cữu cữu không c.h.ế.t không được."
"Không có phủ Quốc công, lấy đâu ra vị trí Thái t.ử của con ngày hôm nay!" Đáng tiếc, Thái t.ử không nghe thấy, cũng chẳng thèm nghe.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi. 💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
...
Sáng sớm hôm sau tại Đại Lý Tự.
Triệu Đông Niên ăn xong một bữa cơm, bỗng nhiên thong thả nói:
"Đi gọi đại nhân của các ngươi thăng đường, bản công t.ử muốn nhận tội rồi."
Chỉ qua một ngày một đêm, tình thế xoay chuyển đột ngột. Triệu Đông Niên đã nhận tội. Bạc là do hắn tham, Thái t.ử không biết gì.
Nhà Lý Diên Khánh cũng là do hắn hãm hại, đê sông là do hắn dẫn người phá hủy.
Đại Lý Tự Khanh và Thượng thư Bộ Hộ nhìn nhau ngơ ngác. Những người của Hình bộ vốn ngăn trở việc xét xử trước đó nay cụp mắt im lặng.
Haiz, vụ án này xử lý thật khiến người ta nản lòng. G.i.ế.c một Triệu Đông Niên thì đã sao? Hàng vạn bá tánh Thương Châu đã không thể sống lại nữa rồi.
Tề Oánh trong lòng cũng thấy nghẹn khuất. Tỷ ấy tìm đến bạn tốt, hai người ngồi trong sân nhà họ Tạ uống rượu.
Tề Oánh thở dài: "Haiz, Hoàng thượng không lên tiếng! Không cách nào tra được những chuyện thối nát của Thái t.ử."
Tỷ ấy thấy bạn tốt mỉm cười bí hiểm với mình. Tề Oánh lập tức tỉnh táo hẳn lên.
Bạn tốt viết lên bàn: 【 Vào cung đi, có lẽ sẽ có nơi để tỷ dụng võ đấy. 】