Thẩm Nguyên An nằm mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ có một cô bé, cuộc sống t.h.ả.m hại làm sao.
Cô bé ấy bị bệnh, vậy mà lại bị cha mẹ mắng c.h.ử.i:
"Đồ vô dụng! C.h.ế.t quách đi cho rảnh nợ! Đừng hòng tao bỏ ra xu nào chữa bệnh cho mày!"
Nhưng ngày hôm đó là sinh nhật cô bé ấy mà. Cha mẹ cô ấy dẫn theo đứa em trai đi công viên giải trí, nhất quyết không chịu chi một đồng chữa bệnh cho cô.
Hắn nhìn thấy cô gái đó, phải gồng mình gượng dậy tự rót nước cho mình, rồi tìm mấy viên t.h.u.ố.c uống đại.
Cô thu mình c.h.ặ.t trong chăn, không ngừng cầu nguyện: "Khỏe lại đi, mình phải mau ch.óng khỏe lại thôi."
Đến khi cô bé lớn hơn một chút. Mỗi ngày ở ngôi trường kỳ lạ kia, cô càng phải chịu đủ mọi sự sỉ nhục.
Cặp sách bị ném vào thùng rác, ghế ngồi bị bôi đầy bẩn thỉu. Đám con trai cười nhạo sau lưng:
"Nghe em trai nó bảo, nó chính là một con điếm."
Một cô bạn cùng lớp đã đứng ra ngăn chặn hành vi độc ác đó.
Thẩm Nguyên An đau lòng đến c.h.ế.t đi được! Nhưng hắn không giúp gì được cả!
Hắn chợt hiểu ra, đây chắc chắn là tiền kiếp của Châu Châu!
Hắn trơ mắt nhìn Châu Châu về nhà giặt giũ nấu cơm. Chỉ vì làm muộn một chút, cha cô vậy mà tát cô một cái cháy má, gầm lên:
"Đồ vô dụng! Có bữa cơm cũng làm không xong, nuôi mày làm gì!"
Ánh mắt Châu Châu mờ đục. Đôi môi cô mấp máy, nhưng rốt cuộc không nói lời nào. Châu Châu à, cô ấy chính là lớn lên trong câu nói đó:
"Đồ vô dụng!"
Sau này cô đỗ đại học, đi làm. Nhưng cha mẹ cô lại phá hỏng công việc của cô, chỉ vì cô không chịu bỏ tiền nuôi em trai.
Ngay tại công ty, trước thanh thiên bạch nhật, cha mẹ cô xông vào hành hung cô:
"Đồ vô dụng! Kiếm được tiền mà không biết gửi về nhà, mày c.h.ế.t đi cho rảnh!"
Lúc đó, Châu Châu đã làm đến chức quản lý trong công ty rồi.
Cô bình thản b.úi lại tóc, gọi bảo vệ đuổi người ra ngoài. Sau đó mang theo khuôn mặt sưng đỏ, tiếp tục cuộc họp.
Châu Châu lạnh lùng nói: "Dự án mà tiểu Lưu vừa nói, cần chú ý đ.á.n.h giá rủi ro..."
Cô ấy mang khí thế điềm đạm, nói ra rất nhiều thứ mà Thẩm Nguyên An không hiểu.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi. 💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nhưng nhìn thần sắc của những người cấp dưới, có thể thấy họ vô cùng khâm phục Châu Châu. Rõ ràng, năng lực của cô là điều không cần bàn cãi.
Thẩm Nguyên An thấy Châu Châu về nhà khi đêm đã khuya.
Cô ấy cô độc ngồi trên ghế sofa, uống rượu. Vạn vật im lìm, đèn hoa rực rỡ, nhưng gương mặt cô tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Chẳng bao lâu sau, cô nhận được một tin nhắn. Tin nhắn viết một cách đầy ẩn ý:
"Cha mẹ cô hôm nay ở trên tầng thượng công ty căng băng rôn, tuyên bố sẽ nhảy lầu tự sát. Áp lực dư luận đối với công ty rất lớn.
Shirley, công ty đề nghị cô nên bàn giao lại các dự án đang nắm giữ cho Mike, xử lý xong việc gia đình rồi hãy quay lại làm việc."
Thẩm Nguyên An nhìn Châu Châu không chút biểu cảm mà xóa đi tin nhắn đó. Cô từ trong ngăn kéo lấy ra rất nhiều t.h.u.ố.c, uống từng viên, từng viên một.
Sau đó cô nhận được một cuộc điện thoại. Trong điện thoại là một giọng nói dịu dàng, lo lắng nói:
"Shirley, cô dùng t.h.u.ố.c ngày càng nhiều, đây không phải là dấu hiệu tốt. Tôi khuyên cô nên gác lại công việc, đến bệnh viện kiểm tra lại.
Công ty tuy có công bồi dưỡng cô, nhưng cô không thể vì công ty mà đ.á.n.h đổi sức khỏe. Công việc không phải là chiếc phao cứu sinh của cô.
Cô luôn cảm thấy mình phải trở thành một người 'có ích', bản thân suy nghĩ đó đã là một sự cố chấp, rất có hại cho sức khỏe của cô."
Thẩm Nguyên An cuối cùng đã hiểu, tại sao Châu Châu từng hỏi hắn: Nếu nàng vô dụng, hắn còn yêu nàng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nửa đêm, hắn thấy Châu Châu tỉnh dậy với đôi mắt vô hồn. Cô như rơi vào ảo giác, tự ôm lấy chính mình, khóc lóc cầu xin cha đừng đ.á.n.h cô.
Nhưng trớ trêu thay, bên ngoài bỗng có ba người xông vào. Chính là cha mẹ và đứa em trai của cô.
Thằng em trai phấn khích nói:
"C.h.ế.t tiệt! Trần Chiêu Đệ ở nơi tốt thế này sao!
Con đã sớm nghe ngóng được lương năm của nó cả triệu tệ, là một nữ cường nhân! Ba mẹ, lát nữa vào trong, hai người giữ c.h.ặ.t nó, con sẽ chụp ảnh.
Nắm được thóp của nó rồi thì không sợ sau này nó không đưa tiền cho chúng ta nữa."
Thẩm Nguyên An nghe thấy những lời này, hận không thể cầm đao c.h.é.m c.h.ế.t hết bọn chúng ngay lập tức!
Súc sinh! Toàn là một lũ súc sinh!
Điều nằm ngoài dự tính là khi bọn chúng định bắt nạt Châu Châu, cô ấy đã vùng lên phản kháng, đ.á.n.h cho bọn chúng ngã rập cả xuống!
Thẩm Nguyên An chợt nhớ lại trước khi ngủ, Châu Châu có hẹn học Muay Thái với huấn luyện viên nào đó. Hóa ra, cô tập luyện là để tự bảo vệ chính mình!
Thằng em trai cô rút một con d.a.o từ trong bếp ra, c.h.é.m bị thương Châu Châu! Cô đã phản sát nó!
Những hình ảnh sau đó khiến Thẩm Nguyên An gần như nghẹt thở. Châu Châu ngồi giữa vũng m.á.u, dần dần sực tỉnh.
Cô nhìn những cái xác trên đất, im lặng hồi lâu. Sau đó, cô gửi đi vài dòng tin nhắn.
Điện thoại reo lên, bên kia truyền đến tiếng kêu hốt hoảng:
"Shirley! Nửa đêm nửa hôm cô nhắc đến di chúc làm gì! Tôi đương nhiên sẽ tuân theo lời dặn của cô, đem toàn bộ di sản quyên góp cho những cô gái nghèo khó. Nhưng mà, hiện giờ cô đang ở trong tình trạng thế nào?"
Chẳng còn tình trạng nào nữa rồi. Châu Châu nuốt xuống một nắm t.h.u.ố.c, vĩnh viễn không tỉnh lại nữa. Trước khi ngủ, cô ấy đã ước một điều:
【 Ông trời ơi. Con đã từng tự cứu mình hàng ngàn lần trong những lúc sụp đổ. Mệt mỏi lắm, gian nan lắm.
Lần này, thực sự không thể bước tiếp được nữa rồi. Xin hãy tha thứ cho sự yếu đuối của con. Xin hãy cho con sự tự do được từ bỏ chính mình.
Kiếp này đến đây thôi. Nếu có kiếp sau, xin hãy cho con thật nhiều, thật nhiều tình yêu thương.
Con nguyện đ.á.n.h đổi tất cả để bảo vệ những tình yêu đó. Dù là nhỏ bé, dù là yếu ớt. Chỉ cần là tình yêu dành cho con, con đều nguyện trân trọng và thủ hộ. 】
Trong căn phòng, tiếng chuông điện thoại của Châu Châu vẫn vang vọng:
"Bạn hỏi tôi sau khi c.h.ế.t sẽ đi về đâu Có ai yêu bạn không Thế giới vốn đã ruồng bỏ bạn rồi... Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi Bạn từng mỉm cười mà bật khóc Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi Cánh tay run rẩy của bạn Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi Chẳng còn ai kéo bạn lên nữa..."
Tiếng hát bi thương, xuyên thấu linh hồn, đ.á.n.h gục lòng người.
Thẩm Nguyên An bị lay tỉnh. Trong phòng đã thắp nến. Châu Châu đang nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng lại đầy lo lắng:
【 Trong mơ chàng vừa khóc vừa hét, làm sao thế? 】
Thẩm Nguyên An ôm c.h.ặ.t lấy nàng, khóc không thành tiếng. Châu Châu không thấy hắn trả lời, bèn xoa xoa đầu hắn.
Thẩm Nguyên An ngước lên nhìn phu nhân, nghẹn ngào nói:
"Phu nhân, ta đem tất cả tình yêu trao cho nàng. Của cha nương ta, của cô mẫu, của Trường Ninh... tất cả, tất cả tình yêu, đều dành hết cho nàng."
Hắn thấy thần sắc phu nhân thoáng ngẩn ngơ một chút. Hồi lâu sau, nàng ôm lấy hắn và gật đầu. Hai người họ ôm c.h.ặ.t lấy nhau.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Nguyên An thấy Châu Châu đang viết chữ:
【 Mưa xuân về, ve hạ kêu Ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp Gió thu lướt, tuyết đông nhẹ Dưới đáy biển không thấy được bốn mùa. 】
Thẩm Nguyên An nhớ lại bài hát mình nghe được trong giấc mơ. Chỉ là lời ca đã thay đổi rồi. Hắn cầm b.út viết bên cạnh:
【 Châu Châu, ta sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, mãi mãi, mãi mãi. 】