Ngày Kim Chủ Phá Sản, Tôi Phát Hiện Mình Mang Thai

Chương 15



Đứa bé chào đời vào mùa xuân năm sau. Là một bé trai. Đôi mắt rất lớn, tiếng khóc rất vang, giống như vừa ra đời đã vội vàng tuyên bố sự hiện diện của mình.

Lúc sinh nó, tôi đã vật vã suốt một đêm. Phương Tư Thần đứng ngoài phòng sinh đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, lúc nữ hộ sinh ra bảo người nhà ký tên, tay cầm b.út của anh run bần bật. Lúc tôi đau nhất, cách một cánh cửa vẫn có thể nghe thấy tiếng anh đi đi lại lại bên ngoài.

Sau đó đứa bé chào đời, y tá bế ra, câu đầu tiên anh hỏi lại là:

"Mẹ đứa trẻ sao rồi?"

Y tá cũng phải bật cười: "Vợ anh tốt lắm, con trai cũng khỏe."

Lúc này anh mới như thực sự sống lại, vành mắt đỏ hoe. Khi tôi được đẩy ra khỏi phòng sinh, điều đầu tiên tôi thấy chính là đôi mắt đỏ rực của anh. Tôi tuy rất yếu nhưng vẫn không nhịn được mà trêu anh:

"Anh khóc cái gì?"

Phương Tư Thần cúi người, nắm lấy tay tôi, giọng khàn đặc: "Xót em."

Tôi mấp máy môi, định bảo sinh con thì ai chẳng đau. Nhưng nhìn bộ dạng đó của anh, tôi bỗng nhiên không muốn cứng miệng nữa. Tôi khẽ siết ngón tay anh.

"Được rồi, chẳng phải em vẫn còn sống đây sao?"

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán tôi. Động tác rất khẽ, như thể đang chạm vào một thứ gì đó quý giá và dễ vỡ.

Trong tháng ở cữ, Phương Tư Thần gần như dời cả công ty về nhà. Ban ngày họp hành, ban đêm bế con. Có lần đứa bé khóc dữ dội lúc nửa đêm, tôi buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, mơ màng nghe thấy tiếng Phương Tư Thần đi tới đi lui dỗ dành ngoài phòng khách.

Anh không biết hát, chỉ có thể vụng về trầm giọng dỗ:

"Nín đi nào."

"Ba ở đây."

"Khóc nữa là mẹ con tỉnh đấy, mẹ mà tỉnh là cả hai cha con mình đều bị mắng cho xem."

Tôi nằm trên giường, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Sau đó khi con tròn tháng, tôi bế bé đứng trước cửa sổ sát đất sưởi nắng. Phương Tư Thần từ phía sau ôm lấy tôi, cằm tựa nhẹ lên vai tôi.

"Hứa Lệnh."

"Ơi?"

"Chúng ta kết hôn đi."

Tôi nghiêng đầu nhìn anh: "Đột ngột vậy sao?"

"Không phải đột ngột. Mà là đã quá muộn rồi." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất thấp: “Trước đây anh luôn nghĩ, cứ chờ một chút, hoãn một chút, đợi thời cơ chín muồi rồi hãy nói. Sau này anh mới biết, có rất nhiều chuyện không thể chờ đợi. Con người cũng vậy."

Đứa bé trong lòng tôi bỗng ngáp một cái, đôi mắt híp lại. Ánh nắng chiếu lên mặt nó, mềm mại như một cục bột sữa. Tôi nhìn đứa trẻ, rồi lại nhìn người đàn ông phía sau. Bỗng cảm thấy, thế này cũng thật tốt.

Không phải vì anh lại có tiền. Cũng không phải vì chúng tôi đã có con. Mà là vì tôi cuối cùng đã xác định được, người này dù ở thời điểm tồi tệ nhất, cũng muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho tôi.

Tôi xoay người lại, giơ tay vòng qua cổ anh: "Được thôi, nhưng có một điều kiện."

"Em nói đi."

"Sính lễ không được thiếu đâu đấy."

Phương Tư Thần cười đến mức bả vai run rẩy: "Được, em muốn bao nhiêu, anh đều đưa hết."

Tôi nheo mắt: "Mạnh miệng vậy sao?"

"Biết sao được." Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy ý cười: “Con cũng sinh cho anh rồi. Khoản nợ này, anh phải trả cả đời thôi."

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hôn lễ không tổ chức quá rình rang. Chỉ mời những người thực sự thân thiết, bày vài bàn tiệc trên t.h.ả.m cỏ ven sông.

Lộ Lộ mặc váy phù dâu, vừa rơi nước mắt vừa mắng tôi số hưởng: "Tớ đã nói rồi, Phương Tư Thần dù có phá sản thì cũng không giống hạng người thực sự buông bỏ được cậu đâu."

Tôi ôm hoa, đảo mắt một cái: "Hồi đó cậu còn khen anh ta trọng tình trọng nghĩa cơ mà."

Cô ấy lý sự cùn: "Cái đó không mâu thuẫn, anh ta vừa trọng tình trọng nghĩa với mày, vừa có đóng góp lớn cho sự nghiệp giao đồ ăn."

Tôi bị cô ấy chọc cười ngặt nghẽo.

Đến lúc trao nhẫn, gió hơi lớn. Phương Tư Thần nắm lấy tay tôi, đầu ngón tay anh thế mà lại hơi lạnh. Tôi thấp giọng hỏi anh:

"Anh run cái gì?"

Anh nhìn tôi, nghiêm túc đến lạ lùng: "Sợ em bỗng hối hận."

"Con cũng sinh cho anh rồi, em hối hận cái gì?"

"Ai mà biết được." Anh khẽ bóp đầu ngón tay tôi: “Em mà chạy thì lúc nào cũng nhanh lắm."

Tôi nhớ lại dáng vẻ mình xách vali rời khỏi nhà anh năm đó, bỗng thấy hơi buồn cười, cũng hơi muốn khóc. Nếu lúc đó tôi thực sự đi xa, nếu anh không đuổi theo, nếu tôi không xuống xe trước cửa trung tâm thương mại để hỏi anh có phải đang quay show thực tế hay không... có lẽ tất cả những gì của ngày hôm nay đều sẽ không tồn tại.

Cũng may, định mệnh tuy thích trêu đùa con người, nhưng đôi khi, nó cũng sẽ âm thầm để lại một con đường quay đầu vào lúc bạn t.h.ả.m hại nhất.

Khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo vào, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay. Tôi ngẩng đầu nhìn Phương Tư Thần. Người đàn ông này từng là kim chủ của tôi, là người yêu cũ, là người tôi không muốn gặp lại nhất khi m.a.n.g t.h.a.i bỏ chạy.

Về sau, anh trở thành shipper, thành ông chủ phá sản nợ nần chồng chất, thành người nửa đêm hầm canh cho tôi, ngồi xổm trước cửa khoa sản tra cứu báo cáo khám thai.

Bây giờ, anh đứng trước mặt tôi, vest đen lịch lãm, nhưng trong mắt vẫn chỉ có mình tôi.

Người dẫn chương trình bảo chú rể hôn cô dâu. Phương Tư Thần cúi đầu, chạm nhẹ lên môi tôi một cái. Tôi còn chưa kịp cười thì nhóc con trong lòng bỗng nhiên "oa" một tiếng khóc rống lên.

Cả khán đài lập tức cười ồ. Lộ Lộ ở dưới ôm bụng hét lớn: "Xong rồi, con trai cậu ghen kìa!"

Tôi cúi đầu nhìn: “tổ tông nhỏ" mặt mũi nhăn nhó, khóc một cách đầy lý lẽ. Phương Tư Thần đón lấy thằng bé từ tay tôi, động tác vô cùng thuần thục. Anh vừa vỗ lưng con, vừa nghiêng đầu nhìn tôi.

"Hứa Lệnh."

"Ơi?"

"Sau này đừng chạy nữa nhé."

Tôi nhìn anh, bỗng nhiên mỉm cười: "Cái đó còn phải xem biểu hiện của anh đã."

Anh cũng cười. Ánh nắng đậu trên vai anh, sáng rực rỡ.

"Được, lần này, anh sẽ trả dần cả đời."

Tôi đưa tay, khẽ chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai trong lòng anh. Thằng bé bớt khóc dần, mở đôi mắt đen láy nhìn tôi. Lòng tôi bỗng mềm nhũn.

Tiền tôi vẫn yêu. Mạng tôi vẫn tiếc. Nhưng giờ đây, ba điều tôi sợ nhất trong đời dường như cuối cùng đã bớt đi một điều. Bởi vì có những người, dù từng nghèo khó, từng ngã xuống, từng lấm lem bùn đất, chỉ cần anh ấy vẫn sẵn lòng nắm tay bạn bước tiếp, thì ngày tháng sẽ không bao giờ tồi tệ đến cùng cực.

Và vụ làm ăn không lỗ nhất đời tôi, có lẽ chính là vào ngày phát hiện mình mang thai, tôi đã không xé nát tờ giấy khám t.h.a.i đó.

Nếu không, tôi sẽ chẳng thể thấy được cảnh tượng này…

Cái vị kim chủ cũ từng phá sản đi giao đồ ăn của tôi, cuối cùng đã vừa dỗ con vừa tự "đền" mình cho tôi như thế nào.

Hết.