Ngài Chủ Tịch Ác Liệt

Chương 17



Từ Đông Thanh quả thật rất tức giận, cô cậy mình có sức khỏe nhờ ăn hết hai bát cơm tối thật lớn, lôi kéo Nhan Như Ngọc theo con đường nhỏ đi lên sườn núi.

 

Trong đầu cô ngập đầy hình ảnh Đồ Tỉ Phu tuấn mỹ mê hoặc lòng người, nhưng cũng ghét cay ghét đắng khuôn mặt ấy đến nỗi cô hoàn toàn không biết mình đang đi hướng nào.

 

“Cô Từ…Cô Từ…” phía sau Nhan Như Ngọc lo lắng gọi cô, phát hiện bốn phía đều là cỏ dại hoang sơ, xa xa còn truyền đến tiếng động vật kêu gào.

 

Bị hắn gọi, Từ Đông Thanh cuối cùng cũng thăng bằng được cảm xúc, phát hiện bọn họ giờ không biết đang ở nơi nào, đường đi đã sớm bị bóng tối che phủ.

 

“Có phải chúng ta lạc đường rồi không?” Nhan Như Ngọc nuốt nước miếng lo lắng nhìn bốn phía.

 

“Hình như vậy!” Từ Đông Thanh lần đầu tiên chủ động xuất chiêu, quả nhiên vì Đồ Tỉ Phu mà hỏng chuyện tốt.

 

Hôm nay dự định tâm sự tình cảm dưới ánh trăng của cô cũng biến sạch, hai người bọn họ như hai con dê con bị lạc, vội vàng tìm đường trong bóng tối, không những thế còn bị sương sớm làm ướt đẫm quần áo.

 

Xong đời, bọn họ vậy mà lạc đường – Từ Đông Thanh tâm trạng kinh hoàng không thôi.

 

“Làm thế nào bây giờ?” Nhan Như Ngọc luống cuống hỏi cô.

 

“Híc….” Vào thời điểm này không phải người đàn ông phải đứng ra trấn an phụ nữ, bảo cô đừng sợ sao? Nhưng bây giờ đột nhiên nhân vật đảo ngược, trong khoảng thời gian ngắn Từ Đông Thanh không biết phải trả lời thế nào.

 

“Thầy Nhan, anh không cần khẩn trương, chúng ta sẽ tìm được đường xuống, chúng ta cũng không đi xa đúng không?” Cô cố gắng an ủi hắn, cũng là tự an ủi mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cô…cô có nghe thấy tiếng gì không?” Nhan Như Ngọc sợ hãi, vểnh tai lên lắng nghe tiếng gào rú của động vật ở nơi xa truyền đến.

 

“Có lẽ là chồn hương!” Từ Đông Thanh nở nụ cười cứng nhắc, thử nghĩ theo chiều hướng tích cực.

 

“Nhưng sao tôi cảm giác như là sói hoang.” Sắc mặt Nhan Như Ngọc tái nhợt giống ánh trăng sáng tỏ.

 

“Đừng có hồ đồ……..Đài Loan làm gì có sói hoang?” cô cố gắng trấn định hắn, lại phát hiện giọng nói của mình cũng có chút run rẩy.

 

“Đừng lo lắng, chờ một chút sẽ có người tới…”

 

Từ Đông Thanh đột nhiên nghe thấy tiếng thét ch.ói tai, Nhan Như Ngọc tinh thần hoảng loạn, đột nhiên co cẳng chạy như nhìn thấy quỷ, đồng thời bỏ rơi cô ở chốn này.

 

Từ Đông Thanh bị ngã đau, từ trên đất bò dậy, xoa xoa đầu gối đau rát, không nhìn thấy bóng dáng hắn đâu nữa, chỉ cảm thấy bản thân thật đáng thương.

 

Cô không thể tin được, Nhan Như Ngọc lại có thể bỏ một người như cô lại….

 

Lần này thì tốt rồi, cô không những bị ngã, còn bị lạc đường, người đàn ông cô thầm ngưỡng mộ nghĩ rằng sẽ bị sói hoang tha đi nên đã chạy như bay phát huy tiềm năng tự cứu mình, bỏ lại cô bi t.h.ả.m đến mức sói hoang cũng không thèm ngó đến.

 

Bốn phía tối đen như mực. nói không sợ chính là gạt người, cho dù trước đây cô luôn xưng mình từ khi sinh ra đã là người can đảm, nhưng giờ phút này cũng hoàn toàn vô dụng.

 

Cô khẩn trương lấm lét nhìn trái nhìn phải, rất sợ bị dã thú lao vào cô như một món ăn khuya, Từ Đông Thanh trong đêm đông lạnh lẽo, cảm thấy mồ hôi nóng người.