Ngã Kiến Nam Sơn

Chương 14



Nhìn dáng vẻ rũ mắt đầy bi thương của cậu, ngọn lửa giận trong lòng Du Khâm bỗng chốc tan biến. Anh đột nhiên cảm thấy một nỗi mất mát còn nặng nề hơn thế, nỗi sợ hãi gần như lấn át cả sự phẫn nộ.

"Tô Nam." Anh thảng thốt gọi tên cậu, đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Tô Nam.

"Vốn dĩ đây là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, tôi cũng không muốn đôi ta phải khó xử đến mức này, trách tôi ngay từ đầu đã không nói rõ ràng với anh." Tô Nam ngước mắt lên, trong đôi mắt đã khôi phục vẻ bình tĩnh ban đầu, "Trước đây tôi đã từng nói, so với một mối quan hệ thể xác thuần túy, tôi thực sự muốn tìm một người mình thích để yêu đương. Anh nói yêu đương quá tốn thời gian và phiền phức, lúc đó tình hình công ty căng thẳng, chúng ta quả thực không có tâm trí đâu mà yêu đương nghiêm túc, nên việc dựa vào nhau để giải quyết nhu cầu cũng là chuyện chẳng đặng đừng."

Tô Nam cố gắng giữ lại chút thể diện cuối cùng, nói những lời dù đau lòng nhưng là sự thật: "Hiện tại công ty đã đi vào quỹ đạo, tôi có thời gian và cả tâm sức, nên tôi muốn tìm một người mình thích để nghiêm túc hẹn hò. Tôi nói như vậy, anh có thể hiểu chứ?"

Du Khâm nhíu mày im lặng, chính anh cũng không rõ tâm trạng mình lúc này là gì. Những lời Tô Nam nói thật ch.ói tai, dù rõ ràng là sự thật. Anh cảm thấy Tô Nam dường như đang đau khổ, nhưng thần sắc cậu lại bình thản lạ lùng, giống như trước đây, luôn dùng tông giọng điềm đạm để trấn an anh mỗi khi anh mất kiểm soát.

Thế nhưng hôm nay, Du Khâm không hề thấy được an ủi, ngược lại càng thêm tức giận. Lực tay anh siết mạnh hơn khiến Tô Nam cảm thấy đau đớn.

Tô Nam nhíu mày, tiếp tục kiên nhẫn khuyên nhủ: "Mối quan hệ bạn giường không bao giờ đem lại giá trị cảm xúc bằng người yêu. Nếu anh muốn, tôi hy vọng anh cũng có thể tìm được người mình thích để t.ử tế yêu đương—"

"Cậu im miệng cho tôi!" Du Khâm trầm giọng ngắt lời.

Cơn đau ở cổ tay ngày một rõ rệt, lòng kiên nhẫn của Tô Nam cũng cạn kiệt, cậu vùng vẫy: "Buông tôi ra trước đã."

Du Khâm không buông, ngược lại còn túm c.h.ặ.t lấy cả hai tay Tô Nam. Trong lúc giằng co, Tô Nam đứng không vững, cả hai cùng ngã nhào xuống chiếc ghế sofa đơn.

Khoảng cách đột ngột kéo gần, hơi thở nóng rực của Du Khâm phả thẳng vào mặt Tô Nam, anh nghiến răng nói: "Cậu muốn yêu đương chứ gì? Được thôi, vậy yêu tôi đi."

Tô Nam sững sờ, không tin nổi vào tai mình: "Anh nói cái gì cơ?"

Mặt Du Khâm đỏ bừng, đôi mắt đen láy hằn lên tia nhìn hung dữ, mang theo một sự chiếm hữu không biết từ đâu tới. Anh không lặp lại lần nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu. Nhưng Tô Nam thấy rõ, cảm xúc trong đáy mắt anh rất lạnh lẽo, giống như anh đang mất kiên nhẫn mà chẳng biết phải làm sao, đành đưa ra một quyết định đầy miễn cưỡng như vậy.

Vẻ mặt Tô Nam dần trở lại bình thản, thậm chí còn thoáng một nụ cười nhạt nhẽo: "Đừng đùa nữa, tôi sẽ không yêu đương với anh đâu."

Lời khước từ này như mồi lửa khiến cơn giận đang kìm nén của Du Khâm bùng nổ. Anh bất ngờ cúi đầu định chặn miệng Tô Nam lại, như muốn dùng một sự đụng chạm mãnh liệt hơn để phá vỡ bức tường vô hình đang chắn giữa hai người.

Cảm xúc kìm nén suốt nửa tháng qua của Tô Nam lập tức bùng phát, cậu quay mặt né tránh, quát lớn: "Du Khâm, anh điên rồi sao?!"

Tiếng quát ấy dường như đã kéo lý trí của Du Khâm trở lại. Anh dừng hành động cưỡng hôn, thở hổn hển nhìn chằm chằm vào Tô Nam.

Sắc mặt Tô Nam khó coi đến cực điểm, sự bình tĩnh giả tạo cuối cùng cũng sụp đổ, cậu dứt khoát đẩy mạnh Du Khâm ra.

Cậu chẳng buồn truy cứu xem hành động của Du Khâm là do lòng tự trọng cao ngạo hay là sự chiếm hữu vượt mức bạn bè, lúc này, tất cả đều chỉ khiến cậu thấy áp lực và phản cảm.

Cậu vốn muốn giữ cho cả hai chút thể diện cuối cùng. Nếu đã có thể bắt đầu một cách không màng thế sự, tại sao không thể kết thúc một cách êm đẹp?

Cảm xúc của Tô Nam bế tắc không lối thoát, cậu rơi vào trạng thái ngẩn ngơ ngắn ngủi. Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên. Tiếng chuông thanh mảnh phá tan bầu không khí ngột ngạt trong phòng. Tô Nam không muốn tiếp khách, nhưng tiếng chuông vẫn vang lên không dứt.

Vài giây sau, cậu mới bực bội đi ra mở cửa. Khi nhìn thấy người đứng bên ngoài qua màn hình camera, sự bực bội trong cậu lập tức biến thành kinh ngạc.

Ai đó nói cho cậu biết đi, tại sao Hoắc Văn Thanh lại ở đây? Hơn nữa sắc mặt anh ta có vẻ không tốt chút nào, lại còn dẫn theo cả quản gia, trông chẳng khác nào đến đòi nợ.

Tô Nam không muốn mở cửa vì tình cảnh hiện tại quá kỳ quái, nhưng cậu sợ nếu mình không mở, Hoắc Văn Thanh có khi sẽ phá cửa xông vào mất. Suy nghĩ một hồi, cậu vẫn quyết định mở cửa.

"Hoắc tổng, sao anh lại tới đây?"

Thấy Tô Nam vẫn bình an vô sự, ánh mắt sắc sảo của Hoắc Văn Thanh mới giãn ra đôi chút. Anh vừa định nói rõ mục đích đến đây thì dư quang thoáng thấy cổ tay để trần của Tô Nam, đôi mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.

"Tay cậu bị làm sao vậy?" Hoắc Văn Thanh trầm giọng hỏi, "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"

"Hả?" Tô Nam cúi đầu, thấy trên cổ tay mình có một mảng đỏ lớn, phần xương cổ tay thậm chí còn hơi tím lại.

"Không có gì đâu, tôi không cẩn thận va phải thôi." Tô Nam chột dạ giải thích.

Đúng lúc này, Du Khâm nghe thấy tiếng động cũng đi ra. Hoắc Văn Thanh và anh bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều hơi biến sắc. Người trước thì thâm trầm kín kẽ, người sau thì nghi hoặc lẫn kinh ngạc.

"Hoắc Văn Thanh?" Du Khâm lên tiếng trước.

Không chỉ thân thế lẫy lừng, mà chiều cao và gương mặt cực phẩm của Hoắc Văn Thanh cũng đủ để khiến bất cứ ai chỉ cần nhìn thấy một lần là nhớ mãi.

"Vị này là...?" Hoắc Văn Thanh liếc qua Du Khâm rồi quay sang hỏi Tô Nam.

Trái ngược với giọng điệu kinh ngạc của Du Khâm, giọng của Hoắc Văn Thanh bình thản hơn nhiều, thậm chí còn mang phong thái như thể anh mới là người trong nhà đang hỏi chủ nhà xem người ngoài là ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đây là Du Khâm, người đứng đầu Pur Jewellery, sếp của tôi." Tô Nam giới thiệu ngắn gọn.

Hoắc Văn Thanh khẽ gật đầu xem như chào hỏi, rồi lại nhìn về phía Tô Nam, ôn tồn nói: "Cậu để quên sổ tay trên xe tôi. Tôi gọi điện nhưng cậu không nghe máy, lo cậu gặp chuyện gì nên tôi qua xem thử."

Tô Nam sực nhớ ra, vội vàng mỉm cười cảm ơn: "Cảm ơn anh, tôi không sao cả. Điện thoại đang sạc nên tôi không chú ý, xin lỗi vì đã làm phiền anh."

Hoắc Văn Thanh lắc đầu: "Không có gì phiền cả, cậu không sao là tốt rồi."

Nói chuyện nãy giờ mà cả bốn người vẫn đứng ở cửa, Tô Nam chợt nhận ra mình thiếu sót, cung kính mời Hoắc Văn Thanh vào nhà ngồi.

Hoắc Văn Thanh nhận ra rằng cứ hễ có người ngoài là Tô Nam lại tỏ thái độ khách sáo, xa cách và cung kính với mình, điều này làm anh không hài lòng chút nào. Xác nhận cậu ổn là đủ rồi, còn những chuyện khác... vẫn còn nhiều thời gian, không cần vội.

"Không cần đâu, cậu đang có khách, tôi xin phép về trước." Hoắc Văn Thanh khẽ nhếch môi, "Lần sau có dịp, cậu lại mời tôi vào ngồi nhé."

Hai người nói qua nói lại rất tâm đắc, hoàn toàn phớt lờ vị "khách" đứng bên cạnh. Nói xong, Hoắc Văn Thanh liếc nhìn Du Khâm một cái, rồi nhận lại cuốn sổ từ tay quản gia để đưa tận tay cho Tô Nam.

Khi Tô Nam nhận lấy cuốn sổ, Hoắc Văn Thanh bỗng hạ thấp giọng nói một câu: "Con thỏ đáng yêu lắm", rồi xoay người rời đi, để lại một Tô Nam ngơ ngác và một Du Khâm với khuôn mặt đen sì.

Tô Nam cầm sổ vào nhà, lật gáy sổ ra thì thấy một bức vẽ con thỏ nhỏ xíu cậu từng vẽ ngày trước, phải nhìn thật kỹ mới thấy được. Nhưng đúng là nó rất đáng yêu thật.

Tâm trạng Tô Nam vừa mới thả lỏng được một chút thì Du Khâm đã lại dùng giọng điệu khó chịu chất vấn: "Cậu quen Hoắc Văn Thanh từ bao giờ? Hắn đưa cậu về à? Hai người có quan hệ gì?"

"Ừm, có chút liên quan đến công ty." Tô Nam đáp qua loa.

"Công việc gì? Tại sao tôi không biết?" Tính khí Du Khâm lại nổi lên. Những người đàn ông lạ mặt cứ lần lượt xuất hiện quanh Tô Nam khiến anh cảm thấy bất an và khó chịu tột độ.

Tô Nam tựa người vào tủ cạnh bàn ăn, một tay lục trong ngăn kéo tìm bao t.h.u.ố.c đã mở, vừa nói: "Dự án Rebecca nhờ tôi giúp là hợp tác với Lynx, hiện vẫn đang trong giai đoạn bảo mật. Anh là sếp tôi, nên tôi cũng chỉ có thể nói đến thế thôi."

Du Khâm giờ nghe mấy từ "sếp, cấp trên" là không chịu nổi, anh gắt lên: "Tô Nam, cậu nhất định phải vạch rõ ranh giới với tôi như thế sao?"

Tô Nam dừng động tác châm t.h.u.ố.c, cậu đặt điếu t.h.u.ố.c và bật lửa xuống, nghiêm túc nhìn Du Khâm: "Tôi nghĩ mình đã nói rất rõ rồi. Bạn bè bao nhiêu năm, không cần thiết phải làm loạn đến mức không nhìn mặt nhau được nữa, dù sao sau này vẫn phải làm việc cùng nhau, cứ theo cảm tính chỉ thêm phiền phức. Vậy nên, những chuyện quá giới hạn hãy dừng lại ở đây đi." Cậu dừng lại một giây rồi tiếp: "Chúng ta vẫn là bạn, là cộng sự."

Du Khâm rũ mắt nhìn Tô Nam, bao nhiêu cảm xúc cuộn trào rồi lắng xuống, cuối cùng đọng lại thành một câu: "Cậu nghĩ kỹ rồi chứ?"

Tô Nam không nhìn anh, khẽ đáp: "Ừm."

Nghĩ kỹ từ lâu rồi, và cũng nên nghĩ kỹ từ lâu rồi.

Tô Nam tuy đã từ bỏ nhưng tình cảm 4-5 năm đâu dễ gì nguôi ngoai ngay được. Nhưng chỉ cần cậu thích Hoắc tổng, chắc chắn sẽ cắt đứt hẳn với Du Khâm thôi.

 

Sáng hôm sau Tô Nam dậy muộn, lúc mở mắt ra đã là 12 rưỡi trưa. Mắt cậu cay xè, đầu óc choáng váng. Đêm qua sau khi Du Khâm đi, vì phiền muộn nên cậu đã khui một chai rượu mạnh uống vài ly, rồi cứ thế ngủ quên trên sofa cả đêm.

Vốn dĩ hôm nay cậu định đến Lynx để hoàn tất nốt công việc, nhưng nhìn tình trạng này thì rõ ràng là không đi nổi rồi.

Cậu nằm thẩn thờ trên ghế một lúc rồi ngồi dậy, nhặt ly rượu đổ dưới t.h.ả.m và chai rượu còn dở lên, sau đó đi tắm rửa, cạo râu sạch sẽ. Cậu cũng dành thời gian dọn dẹp lại nhà cửa một chút.

Ngoài đống bản thảo nháp trong phòng làm việc, cậu còn tìm thấy một kiện hàng mới giao tới, là một hộp khăn tay đóng gói chỉn chu. Đây là hộp khăn tay cậu mua ngay khi biết dự án của Rebecca là hợp tác với Lynx, mục đích là để trả lại cho Hoắc Văn Thanh.

Ban đầu khi mượn khăn tay của anh, cậu thực sự nghĩ mình chẳng có cơ hội trả lại, và cũng nghĩ một người như Hoắc Văn Thanh chắc cũng chẳng bận tâm. Nếu cậu cứ cố tình tìm cách trả, có khi lại trông như đang mưu đồ gì đó.

Nhưng khi gặp lại ở Lynx, và nhất là hai tiếng "Thầy Điểm Tâm" đầy ẩn ý của anh hôm họp dự án, rõ ràng là anh nhớ cậu là ai, và tất nhiên cũng nhớ chiếc khăn tay đó.

Với Tô Nam, mượn đồ thì phải trả, đó là phép lịch sự tối thiểu. Không thể vì đối phương không bận tâm mà mình được phép lơ là, nên cậu mới mua một chiếc mới để tìm cơ hội trả lại.

Chiếc khăn Hoắc Văn Thanh đưa cho cậu có lẽ là hàng đặt riêng cho "Thái t.ử gia" nhà họ Hoắc, vì Tô Nam đã lùng sục khắp các dòng sản phẩm của Lynx mà không thấy mẫu nào giống hệt. Cuối cùng, cậu đành chọn một mẫu tương tự từ một thương hiệu cao cấp khác nổi tiếng với kỹ thuật dệt đặc biệt.

Thứ Hai, khi đến Lynx, Tô Nam mang theo chiếc khăn này. Cậu không trực tiếp đi tìm Hoắc Văn Thanh mà gặp lại người thanh niên từng đưa máy sấy cho mình dạo trước. Lúc này cậu mới biết anh ta là Dư Thanh, thư ký hành chính của Hoắc Văn Thanh, tên phát âm gần giống với Du Khâm.

Hôm nay Tô Nam cơ bản đã hoàn thành việc hợp tác tại Lynx, sau này chắc cũng không có việc gì để qua đây nữa, nên cậu định nhờ Dư Thanh chuyển giúp. Dư Thanh rất lịch sự đồng ý khiến cậu thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng khi cậu xong việc chuẩn bị rời đi, Dư Thanh lại mang chiếc khăn đến tìm cậu, bảo rằng không thể chuyển giao giúp vì Hoắc Văn Thanh đã đi Thâm Quyến từ hôm qua, hôm nay có lẽ cũng chưa về.

"Không sao, cứ đợi anh ấy về rồi đưa cũng được mà." Tô Nam nói, "Lúc nào tiện thì đưa thôi."

Dư Thanh rất khách sáo đáp: "Thực xin lỗi Tô tiên sinh, tôi nghĩ việc ngài tự tay đưa cho Hoắc tổng sẽ thể hiện được tấm lòng hơn, tôi chuyển giúp e là không ổn lắm."

Tô Nam hơi thắc mắc, nhưng thấy Dư Thanh có vẻ khó xử nên cũng không ép, cậu nhận lại chiếc khăn rồi cảm ơn đối phương.

Cậu cúi đầu nhìn món đồ trong tay, khẽ thở dài. Cậu biết tự tay trả thì tốt hơn, nhưng với cậu thì lại không tiện chút nào. Một là chuyện tối qua vẫn còn dư âm ngại ngùng, hai là cậu vốn chẳng có cách nào gặp riêng Hoắc Văn Thanh, cả hai cũng đâu có phương thức liên lạc...