Cái danh xưng “Tiểu Tô” biến thành “Giám đốc Tô”, hàm ý trong đó không nói cũng tự hiểu. Tô Nam mặt không đổi sắc, bình thản đáp: “Vâng, Hoàng tổng yên tâm, tôi sẽ nỗ lực để phu nhân họ Đỗ hài lòng.”
Hoàng tổng nở nụ cười hòa ái, cách gọi lại trở về là “Tiểu Tô”. Ông vỗ vai Tô Nam, dặn dò rằng phu nhân họ Đỗ là một khách hàng rất quan trọng, liên quan đến việc xây dựng xưởng gia công của họ ở Thanh Phổ, bảo anh nhất định phải tiếp đãi chu đáo.
Rời khỏi Pur Jewellery, Tô Nam bắt taxi đi thẳng đến tòa nhà văn phòng của Lynx.
Dù là cuối tuần nhưng người tăng ca ở công ty không ít. Rebecca cùng hai trợ lý đều có mặt, riêng Lương Triết thì không thấy đâu, có lẽ là vẫn chưa tỉnh rượu.
Tối qua khi bắt gặp Lương Triết và quản gia Phương đi cùng nhau, Tô Nam đã không tiến tới làm phiền mà chọn cách lùi lại, gọi điện hỏi Lương Triết đang ở đâu. Lương Triết líu cả lưỡi báo vị trí, sau đó còn vội vàng đuổi khéo quản gia Phương đi, sợ bị Tô Nam nhìn thấy sẽ lộ thân phận.
Vị quản gia chỉ biết lắc đầu bật cười, thầm nghĩ: Từ sau vụ cậu gọi viện binh đi đ.á.n.h nhau ở hồ bơi, vị Tô tiên sinh này e là đã đoán ra tám chín phần rồi.
Lương Triết dù say nhưng chưa đến mức mất trí, Tô Nam ngồi cùng cậu thêm một lát rồi ai về nhà nấy. Anh không yên tâm định đưa cậu về, nhưng Lương Triết sĩ diện không chịu, tự bắt taxi đi.
Hôm nay thời tiết không tốt, dự báo thời tiết nói sắp có một cơn bão tràn về. Bầu trời âm u như một tấm chăn dày ẩm ướt trùm xuống, không khí oi bức và nặng nề. Tô Nam vốn không thích thời tiết kiểu này, trong lòng dấy lên một nỗi bực bội mơ hồ.
Rõ ràng cả buổi chiều không ai quấy rầy, điện thoại không một tin nhắn hay cuộc gọi, nhưng tiến độ công việc của anh chẳng tiến triển được bao nhiêu. Cơn bực dọc trong lòng cứ thế lớn dần.
Rebecca rủ đi ăn cơm anh cũng từ chối, một mình ngồi trong văn phòng nhìn cuốn sổ phác thảo mà ngẩn người.
Thời đại công nghệ phát triển, việc thiết kế trang sức không còn nhất thiết phải có nền tảng hội họa quá chuyên nghiệp. Các phần mềm vẽ bản vẽ và dựng mô hình AI đã được sử dụng rộng rãi, nhiều nhà thiết kế đã bỏ hẳn việc vẽ tay. Nhưng ở phân khúc cao cấp, vẽ tay vẫn chiếm một vị trí nhất định. Một số bậc thầy khi trưng bày tác phẩm thường trưng bày kèm cả bản thảo vẽ tay để cho thấy quá trình sáng tạo.
Tô Nam từ khi bắt đầu tiếp xúc với ngành này luôn duy trì thói quen vẽ tay. Anh nhớ buổi học đầu tiên khi đi du học, thầy giáo đã yêu cầu mỗi người chuẩn bị một cuốn sổ phác thảo dày để mang theo bên mình, hễ thấy gì thú vị là ghi chép lại ngay. Đó là một quá trình tích lũy và khám phá.
Cuốn sổ này anh mới lục lại được ở chỗ bà Triệu mấy ngày trước. Bên trong ngoài những nét vẽ nguệch ngoạc còn kẹp cả những chiếc lá lạ mắt, những viên đá hay những sợi bông bện – tất cả từng là nguồn cảm hứng của anh.
Mở cuốn sổ cũ kỹ đã sờn gáy nhưng phần lớn vẫn là trang trắng, Tô Nam bàng hoàng nhận ra mình đã bỏ thói quen mang theo sổ phác thảo từ lâu. Những khoảnh khắc cảm hứng chợt lóe lên vì một chiếc lá rụng cũng dần thưa thớt theo thời gian. Thời gian thực sự đã thay đổi quá nhiều thứ, anh không biết mình đã ngừng tích lũy và mất đi khả năng khám phá từ bao giờ.
Lật mở những trang vẽ nháp về kỹ thuật Mystery Set (Khảm ẩn chân), Tô Nam nhìn một lát rồi đóng sổ lại, rời khỏi phòng làm việc.
Vụ xung đột giữa Lương Triết và Lý Minh ở khu giải trí hôm trước thực ra còn có một đoạn kết. Ngày hôm sau, Tô Nam nhận được một tấm thẻ từ. Người đưa thẻ là chàng thanh niên từng tặng anh dầu gió, nói rằng đây là đặc cách của công ty dành cho các nhà thiết kế hợp tác bên ngoài, khu giải trí nằm ở tầng 26.
Tô Nam tìm đến khu vực hút t.h.u.ố.c làm một điếu, sau đó đi thang máy lên tầng 26, thay đồ bơi rồi nhảy xuống hồ.
Nhịp sống ở các tập đoàn lớn rất nhanh, khu giải trí của Lynx đa phần đều bỏ trống, khu dành riêng cho nhóm thiết kế hợp tác lại càng không có ai. Nơi này nhỏ hơn dưới lầu một chút nhưng hồ bơi lại rộng và sâu hơn.
Tô Nam không nhảy xuống theo cách thông thường mà biểu diễn một chút kỹ thuật. Giống như ngày trước cùng ông nội chèo thuyền ra biển, anh xoay người một vòng trên không rồi mới lao mình xuống nước.
Dòng nước bao bọc lấy anh từ mọi phía. Sau một hồi ồn ào là sự tĩnh lặng tuyệt đối, dường như mọi bực bội đều bị ngăn cách trên bờ. Tô Nam như một chú cá kình trắng, uốn lượn sải bước dưới làn nước xanh. Anh đắm mình trong đó, hoàn toàn không biết rằng ở tầng 27, qua hai lớp kính cường lực, Hoắc Văn Thanh đang thu trọn tất cả vào tầm mắt.
Bơi chừng 40 phút, khi đã gần kiệt sức, Tô Nam mới rời hồ. Lúc thay đồ xong đi ra, anh lại chạm mặt Hoắc Văn Thanh.
Hoắc Văn Thanh đứng một mình ở góc hành lang, mặc chiếc sơ mi trắng cắt may đơn giản nhưng tinh tế cùng quần tây đen. Anh không thắt cà vạt, cổ áo mở hai cúc để lộ vùng da thịt săn chắc. Vì dáng người quá cao, khi nhìn người khác anh thường rủ tầm mắt xuống, khiến khí chất của anh luôn toát lên vẻ cao sang, khó lòng tiếp cận dù ăn mặc tùy ý.
Tô Nam hơi bất ngờ, cất tiếng chào: “Hoắc tổng.”
Hoắc Văn Thanh bình thản, ánh mắt dừng lại trên mái tóc còn ẩm ướt của anh, hỏi một câu rõ ràng đã biết câu trả lời: “Vừa mới bơi xong à?”
“Vâng,” Tô Nam đáp, “Vận động một chút cho đầu óc thanh tỉnh.”
Hoắc Văn Thanh đột ngột hỏi: “Tại sao đầu óc lại không thanh tỉnh?” – Tại sao lại bơi lội với dáng vẻ như đang phát tiết như vậy?
Tô Nam ngẩn ra, cái cảm giác vi diệu đó lại ập đến. Rõ ràng là một câu hỏi có chút kỳ lạ và không hợp lúc, nhưng Hoắc Văn Thanh lại hỏi rất thản nhiên như thể đó là chuyện đương nhiên. Tô Nam không đoán định được ý tứ, cũng chẳng buồn suy nghĩ kỹ, chỉ cười đáp: “Nhìn kim cương lâu quá dễ bị hoa mắt ch.óng mặt mà.”
Hoắc Văn Thanh nhận ra sự lấy lệ trong câu trả lời, anh cũng biết kiềm chế không hỏi sâu thêm.
Sau giây lát im lặng, Tô Nam định cáo từ thì quản gia Phương từ phía thang máy đi tới, tay xách một hộp cơm tinh tế. Ông bước đến chào hỏi cả hai.
Tại tòa nhà Lynx, từ tầng 26 đến 27 đều thuộc quyền sở hữu riêng của Hoắc Văn Thanh, bao gồm khu ẩm thực, phòng trà, khu thể thao và văn phòng của đội ngũ thư ký. Vì Hoắc Văn Thanh không thích mùi thức ăn ám lại trong phòng làm việc nên khu vực ăn uống được đặt ở tầng dưới, cạnh khu tập gym.
Tô Nam ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, hương vị ấy đ.á.n.h thức cơn đói trong anh. Trong lúc nước miếng bắt đầu tiết ra, bụng anh thậm chí còn kêu lên một tiếng. Tiếng động không quá lớn nhưng vừa đủ để Hoắc Văn Thanh chú ý.
Tô Nam ngượng chín mặt, định tìm cớ chuồn lẹ thì Hoắc Văn Thanh đã quay sang nhìn anh, ánh mắt thoáng chút ý cười không rõ rệt: “Cậu chưa ăn cơm sao?”
“Ăn rồi ạ,” Tô Nam cứng đầu đáp, “Ăn nhiều là đằng khác.”
Lần này Hoắc Văn Thanh bật cười thành tiếng, một tiếng cười rất nhẹ.
Tô Nam chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, chỉ muốn biến mất ngay lập tức, nhưng Hoắc Văn Thanh rõ ràng không định để anh đi: “Ăn cùng tôi đi.” Nói xong, anh đi thẳng về phía khu vực ăn uống riêng tư của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Nam dĩ nhiên không muốn ăn cùng anh, vội gọi với theo: “Không cần đâu Hoắc tổng.”
Hoắc Văn Thanh dừng bước, quay đầu lại.
“Tôi còn công việc phải làm, không dám làm phiền ngài dùng bữa.”
Sự chừng mực và biết điều của Tô Nam không nhận được cái gật đầu của Hoắc Văn Thanh. Ngược lại, dưới ánh nhìn của anh, Tô Nam cảm nhận được một áp lực vô hình.
Im lặng khoảng ba giây, Hoắc Văn Thanh bỗng gọi tên anh. Hai chữ “Tô Nam” rõ ràng, không có sự khách sáo của “Tô tiên sinh”, cũng không có vẻ trêu chọc của “quý ngài bánh ngọt”. Chỉ đơn giản là hai chữ, nhưng qua giọng anh lại trở nên tự nhiên và trầm lắng lạ thường.
Anh nói: “Đừng sợ tôi.”
“Tô Nam, đừng sợ tôi.”
Tim Tô Nam hẫng một nhịp, anh mơ hồ cảm thấy trong ánh mắt tĩnh lặng của Hoắc Văn Thanh có thứ gì đó mà anh không nhìn thấu được, nhưng cảm giác đó nhanh ch.óng tan biến như một ảo giác.
Hoắc Văn Thanh tiếp tục bằng giọng bình thản: “Cậu không phải nhân viên công ty tôi, cũng không phải cấp dưới của tôi. Chúng ta là quan hệ hợp tác bình đẳng. Mời cậu một bữa cơm thường là chuyện hết sức bình thường, cậu không cần cảm thấy áp lực.”
Tô Nam có chút cứng họng. Hoắc Văn Thanh lại hỏi: “Hay là trông tôi đáng sợ lắm?”
Giọng điệu anh vừa như đùa vừa như bất lực, làm tan biến bầu không khí nghiêm túc lúc nãy. Tô Nam cảm thấy hình như mình hơi nhạy cảm quá, đành cười đáp lại một câu đùa: “Cũng không hẳn, tôi chỉ lo ngài không đủ ăn thôi.”
Khóe môi Hoắc Văn Thanh nhếch lên cao hơn một chút. Anh bước vào phòng ăn ngồi xuống. Để tránh làm Tô Nam không tự nhiên, anh không tỏ ra quá lịch thiệp theo kiểu kéo ghế giúp, mà chỉ thuận miệng bảo: “Ngồi đi.”
Quản gia đã bày biện món ăn xong xuôi. Hương thơm không còn gì ngăn trở bắt đầu lan tỏa, Tô Nam âm thầm nuốt nước miếng.
Khi ngồi xuống nhìn kỹ, trên những chiếc đĩa sứ tinh xảo là cá hun khói, gân hầm tứ hỉ, tôm xào thanh tao, cá lát xào lựu và một món rau – toàn bộ đều là những món đặc sản chuẩn vị Thượng Hải.
“Hoắc tổng thích ăn món Thượng Hải ạ?” Tô Nam mỉm cười hỏi.
Hoắc Văn Thanh không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại: “Cậu thích không?”
“Vâng, dù sao cũng là món ăn gắn bó từ nhỏ mà,” Tô Nam đáp.
“Thích là tốt rồi, cậu nếm thử xem có đúng vị không,” Hoắc Văn Thanh nói.
Vị quản gia đứng bên cạnh đang sắp xếp bộ đồ ăn, liếc nhìn thiếu gia nhà mình mà thầm buồn cười. Những món này vừa được mua từ nhà hàng Thượng Hải chính gốc nhất, dĩ nhiên là không thể sai vào đâu được.
Tô Nam thấy quản gia lấy ra bộ đồ ăn thứ hai, trong lòng thoáng kinh ngạc, nhưng rồi lại nhớ tới lần đầu gặp ở khách sạn, Hoắc Văn Thanh cũng dùng bữa cùng quản gia, nên việc chuẩn bị hai phần cũng hợp lý. Anh định bụng sẽ xin lỗi vì đã ăn mất phần của quản gia, nhưng nghĩ lại sợ không khí sẽ thêm gượng gạo nên vờ như không thấy, cầm đũa nếm thử một miếng.
Vị tôm dai giòn sần sật, vị ngọt thanh tao. Tô Nam không tự chủ được mà nở nụ cười, khen ngon.
Khóe môi Hoắc Văn Thanh hơi nhếch lên, anh cũng nếm thử một miếng tôm xào. Vì không có canh sau bữa ăn, quản gia đã mở một chai rượu vang nổ có vị thanh mát, sau đó nói một câu “Mời dùng bữa” rồi rời đi để Tô Nam không thấy gò bó khi có người hầu hạ bên cạnh.
Đây không phải lần đầu Tô Nam thấy Hoắc Văn Thanh ăn cơm, nhưng là lần đầu ăn cùng anh. Một lần nữa anh cảm nhận sâu sắc vẻ lịch lãm từ trong xương tủy của người đàn ông này. Ăn uống từ tốn, chậm rãi, không hề phát ra bất kỳ tiếng động thừa thãi nào.
Hoắc Văn Thanh cũng không tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc “ăn không nói”, thỉnh thoảng anh vẫn bắt chuyện với Tô Nam về hương vị món ăn hay cách chế biến. Chỉ có điều, mỗi lần anh mở lời đều là lúc trong miệng Tô Nam không có thức ăn, và anh luôn nhìn chăm chú vào mắt Tô Nam để lắng nghe câu trả lời. Sự ân cần lặng lẽ này không hề tạo áp lực cho Tô Nam, ngược lại còn khiến anh thấy thư giãn, có lẽ cũng nhờ tác dụng của một chút cồn.
Rượu vang nổ có vị rất ngon, nên dù Hoắc Văn Thanh đã cảnh báo là loại rượu này có hậu vị khá mạnh, Tô Nam vẫn uống không ít. Anh còn hỏi Hoắc Văn Thanh đó là thương hiệu gì, rồi mới biết đó là rượu không bán ra ngoài, được sản xuất riêng từ trang trại rượu của nhà họ Hoắc ở New Zealand dành riêng cho Hoắc Văn Thanh.
“Nếu cậu thích, tôi có thể tặng cậu,” Hoắc Văn Thanh nói.
“Dạ thôi không cần đâu,” Tô Nam đáp, “Đã ăn lại còn gói mang về thì ngại lắm.”
Khi nói câu này, Tô Nam đang ở trạng thái rất thả lỏng. Gương mặt anh ửng một lớp hồng nhạt, đôi mắt lấp lánh ý cười nhìn Hoắc Văn Thanh. Ánh mắt Hoắc Văn Thanh vô thức sẫm lại, như lại nhìn thấy sức hút vô hình trên người anh.
Anh nói: “Không sao, tôi rất sẵn lòng tặng cậu.”
Ban đầu Tô Nam chưa nhận thấy điều gì, nhưng khi ánh mắt hai người giao nhau quá lâu, cộng thêm câu nói có phần ẩn ý này, ý cười trong mắt Tô Nam dần thu lại. Anh khẽ nhíu mày: “Tại sao ạ?”
Chỉ trong tích tắc, cảm xúc trong mắt Hoắc Văn Thanh trở lại vẻ bình thản và điềm nhiên thường ngày. Anh hỏi: “Tô Nam, cậu có bao giờ nghĩ đến việc chuyển việc chưa?”
Tô Nam ngẩn ra, rồi nhướng mày hỏi lại: “Tôi có thể coi đây là lời mời ngài muốn đào góc tường đưa tôi về Lynx không?”
“Ừ,” Hoắc Văn Thanh nhìn anh, “Tôi muốn đào góc tường nhà cậu.”
Giọng điệu của anh rất thản nhiên, ánh mắt nhìn Tô Nam cũng rất nhạt, nhưng Tô Nam lại muộn màng cảm nhận được một thứ áp lực vi diệu lan tỏa.
“Hoắc tổng đừng đùa tôi chứ,” Tô Nam nói.
Hoắc Văn Thanh nhìn anh một lúc: “Tôi không đùa. Cậu có thể cân nhắc, không cần vội trả lời tôi ngay.”