Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 21



Hạ Tranh đã từng cân nhắc sẽ không quan tâm đến Lâm Hướng Bắc nữa.

Lâm Hướng Bắc muốn tiếp rượu thì cứ tiếp rượu, muốn sa ngã thì cứ sa ngã, không để ý chuyện Giang Kiệt ngoại tình thì cứ chìm đắm cùng kẻ tệ hại như vậy đi.

Nhưng đó là Lâm Hướng Bắc, là cậu nhóc anh từng chứng kiến lớn lên, từng che chở, dù làm ra bao nhiêu việc sai trái, dù xấu xa hay tệ bạc đến đâu thì cũng vẫn là Lâm Hướng Bắc. Làm sao Hạ Tranh có thể đứng nhìn đám người này chà đạp cậu như bùn đất dưới chân?

Ngoài lúc trên giường, trước đây anh chỉ thấy Lâm Hương Bắc khóc duy nhất một lần.

Đó là sau khi bà nội Hạ qua đời, Lâm Hướng Bắc ôm anh đang đau buồn khôn nguôi, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh vừa khóc vừa nói: "Hạ Tranh, anh vẫn còn có em."

Lâm Hướng Bắc, người mà đến nước mắt cũng chỉ rơi vì Hạ Tranh, phải ôm nỗi bất lực lớn đến nhường nào mới có thể vừa cố tỏ ra kiên cường, vừa lặng lẽ khóc?

Hạ Tranh vốn chưa từng rời khỏi Muselbar.

Anh tìm một nơi kín đáo vừa đủ nhưng vẫn có thể quan sát được khu vực ghế của Lâm Hướng Bắc, gọi một nhân viên tiếp khách trông có vẻ hoạt ngôn.

Mở chai rượu hai chục ngàn, moi sạch thông tin về Lâm Hướng Bắc từ miệng đối phương chẳng chút phòng bị.

Mắc nợ lãi suất cao, chủ quán bar cấu kết với Hoàng Kính Nam gài bẫy cậu, đã nghỉ việc rồi nhưng vì không còn đường lui nên đành phải lủi thủi quay lại tiếp rượu... Đã bị ép đến nước này, sao vẫn còn giả vờ mình sống rất hạnh phúc, thể diện và sĩ diện quan trọng đến thế sao?

Hạ Tranh biết Lâm Hướng Bắc rất rõ ràng trong rượu có vấn đề, nhưng khi đứng ra ngăn cản hết thảy những chuyện này, anh không dám chắc cậu sẽ cảm kích mình.

Cho đến khi cảm nhận được Lâm Hướng Bắc siết chặt tay anh, trái tim đang lơ lửng giữa không trung của anh cuối cùng cũng vững vàng đáp xuống.

Họ đã có vô số lần đứng sóng vai nhau, giờ đây, tư thế quen thuộc đó lại được tái hiện một lần nữa trên người họ.

Hoàng Kính Nam nhìn bàn tay đan vào nhau của họ, mất mặt giận dữ nói: "Mày muốn đi với nó?"

Lâm Hướng Bắc nghĩ, kiếm tiền có bao nhiêu cách, bán gì chẳng là bán -- cùng lắm ra khỏi đây tìm một tên y tế chợ đen cắt đi một quả thận, không chết, vẫn giữ được tôn nghiêm, cũng kiếm được bộn tiền.

Nhờ sự xuất hiện của Hạ Tranh, cậu như thoáng tìm lại được hình bóng bản thân không biết trời cao đất dày ngày trước, Lâm Hướng Bắc lớn tiếng sảng khoái nói: "Hoàng Kính Nam, trò chơi kết thúc, tao không chơi với mày nữa."

Đám đông vây xem càng lúc càng đông, quản lý vội chạy đi báo cáo tình hình với Colin.

Mặt Hoàng Kính Nam đỏ gay dưới ánh đèn xanh tím, méo mó chẳng còn hình tượng, cất giọng chửi bới: "Lâm Hướng Bắc, mày tưởng mày là cái thá gì, chẳng có mấy tài cán, bán thân cũng không ra hồn. Mày lớn chừng này rồi, có hiểu quy tắc không, tao chịu bỏ tiền ra chơi mày, mày phải quỳ xuống dập đầu tạ ơn tao ba cái, sao, nói chuyện như phét, tình nhân đến tìm là phản bội ngay, muốn đi hả, tao nói cho mày biết, không dễ vậy đâu."

Gã lại hung hăng trừng mắt với Hạ Tranh: "Còn chưa biết mày tên là gì nhỉ?"

Ai cũng thích hóng chuyện, đám người trên sàn nhảy đều ngừng lại vì lùm xùm, kể cả DJ cũng hạ thấp âm lượng, ai nấy chen chúc vào xem, châu đầu ghé tai nhau thì thầm.

Những lời sỉ nhục và chỉ trích của Hoàng Kính Nam khiến Lâm Hướng Bắc tái mặt, liếc nhìn Hạ Tranh trong ánh sáng lập lòe, lo sợ những lời tục tĩu này làm bẩn tai Hạ Tranh, càng lo sẽ kéo Hạ Tranh vào mâu thuẫn giữa cậu và Hoàng Kính Nam -- Hoàng Kính Nam có chút thế lực ở Thâm Quyến, người bình thường chẳng đấu lại nổi đám con ông cháu cha đời hai đời ba trong vùng. Sự kiên định của cậu đã lung lay, bắt đầu nghi ngờ mình say rượu nổi điên vì Hạ Tranh, suýt nữa khiến màn kịch giữ Hạ Tranh tránh xa cậu trước đây đổ sông đổ bể.

Lâm Hướng Bắc bỗng như tỉnh rượu được một nửa, tay cũng vô thức nới lỏng ra.

Hạ Tranh cảm nhận người bên cạnh hơi run rẩy, càng cố chấp nắm chặt những ngón tay cậu đến trắng bệch, không cho cậu có cơ hội rút ra, trầm giọng nói: "Anh không cần biết tôi là ai, nhưng những lời anh vừa nói, Lâm Hướng Bắc có quyền kiện anh về tội xúc phạm nhân phẩm."

Hoàng Kính Nam như đấm vào bông, tức mà không có chỗ xả, cười nham hiểm: "Muốn kiện tao?"

Gã đột ngột đá đổ một chiếc ghế tam giác bên cạnh: "Kiện đi!"

Chiếc ghế kim loại ngã cái rầm, đám đông hét lên sợ hãi tản ra bốn phía, nhân viên bán hàng sợ xảy ra chuyện, lấy hết can đảm lao lên phía trước kéo gã đàn ông đang nổi nóng: "Anh Hoàng, anh bớt giận."

Colin chạy tới đứng chen giữa hai người, trước tiên đảo mắt qua quan sát cách ăn mặc của Hạ Tranh, đánh giá khả năng chi tiền của người này, rồi mới giơ tay lên can ngăn: "Thôi thôi, mọi người đều đến đây chơi, dĩ hòa vi quý*."

(*) Nguyên văn là "Hòa khí sinh tài" - hòa khí khiến tài sản sinh sôi, phát đạt.

Colin liếc về phía kẻ đầu sỏ gây rối: "Lâm Hướng Bắc, rốt cuộc có chuyện gì, đã gật đầu rồi, sao lại đổi ý?"

Lâm Hướng Bắc không nói gì, Colin lại quay sang nháy mắt với Hoàng Kính Nam đang vênh váo ngồi phịch xuống ghế, anh ta là kẻ chuyên đóng vai "người tốt": "Thôi, đừng chấp nhặt cậu ta, Hướng Bắc muốn đi thì để cậu ta đi, biết đâu sau này còn có lúc phải cần xin cậu."

Hoàng Kính Nam không nuốt trôi: "Nó đùa giỡn với tôi như thằng ngốc, muốn thế mà xong à, không có cửa đâu."

"Vậy cậu muốn thế nào?"

Hai bên kẻ tung người hứng, Hoàng Kính Nam gác hai tay lên thành ghế: "Hoặc là đi với tôi, hoặc là quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi."

Mọi ánh mắt đồng thời đổ dồn vào Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh thì vẫn điềm nhiên, thậm chí còn không nhíu mày lấy một cái.

Lâm Hướng Bắc tức đến mức thái dương giật giật: "Các anh đừng khinh người quá đáng."

"Rốt cuộc ai là kẻ lật lọng trước, bây giờ chịu để cậu đi cậu cũng nên biết điều..."

Chưa nói hết câu, quản lý đã chạy nhanh đến ghé tai Colin vài câu, anh ta biến sắc, lớn tiếng: "Ai báo cảnh sát?"

Hạ Tranh nhàn nhạt lên tiếng: "Tôi không muốn làm to chuyện, tối nay Lâm Hướng Bắc tiêu bao nhiêu, tôi sẽ trả, giờ chúng tôi đi được chưa?"

Một khi cảnh sát can thiệp, dù là chuyện lớn đến mấy cũng phải dừng lại, chưa kể Muselbar làm ăn không hoàn toàn sạch sẽ.

Lúc này Colin mới nhìn thẳng vào Hạ Tranh, cân nhắc lai lịch của anh, mặt tối sầm lại, nhưng cũng không thể không giơ tay cho qua.

Hoàng Kính Nam mất mặt không thể nuốt trôi cơn giận này, đợi họ đi được vài bước, bất ngờ nhặt một chai rượu lên đập mạnh vào sau đầu Lâm Hướng Bắc.

Những chuyện tối nay đều nằm ngoài dự đoán của Lâm Hướng Bắc, dây thần kinh của cậu đã căng như dây đàn, phản xạ chẳng còn nhanh nhẹn như trước, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm, Hạ Tranh nhanh mắt nhanh tay kéo cậu vào lòng mình lảo đảo lùi mấy bước mới đứng vững.

Môi Lâm Hướng Bắc mấp máy, Hạ Tranh nhíu mày: "Đừng nói."

Cậu như bị hạ lệnh cấm, chậm rãi khép miệng lại, im lặng theo Hạ Tranh thoát ra khỏi môi trường hỗn loạn. Tiếng người ồn ã, tiếng cười phóng đại, tiếng nhạc inh tai - những thứ cậu rất ghét những vẫn bị buộc phải ngâm mình trong đó - đều dần lui xa như thủy triều.

Vẻ mặt cậu mơ màng, như đang đi dưới ánh mặt trời chói chang, bị ánh nắng thiêu đốt đến hoa mắt, nhưng đây là ban đêm.

Cồn vẫn đang lên men trong đầu, say, mắt không tập trung, mặt trăng treo trên bầu trời vừa to vừa mờ, sắc trắng bạc viền xanh lạnh lẽo như một khuôn mặt khổng lồ không có đường nét. Khi cậu lấy lại tinh thần, vầng trăng sáng đã hóa thành đôi mắt lạnh lùng của Hạ Tranh, cậu giật mình nhận ra mình đã được Hạ Tranh dắt đến bên cạnh chiếc xe đỗ ở rìa đường.

Hạ Tranh mở cửa sau xe, không cho phép từ chối: "Lên xe."

Lâm Hướng Bắc tìm lại được ý thức, xấu hổ vì Hạ Tranh lấy ơn báo oán, cụp mắt xuống, giọng rất nhẹ, như hạt bụi treo lơ lửng trong không khí, thổi một hơi là tan: "Vừa nãy cảm ơn anh, tôi..."

Hạ Tranh không muốn nghe cậu nói những điều vô nghĩa nữa, chắc chắn toàn là những lời không dễ nghe, anh dứt khoát nắm vai cậu nhét cậu vào ghế sau như bắt cóc, còn nhanh nhẹn cúi xuống thắt dây an toàn cho cậu.

Đóng cửa xe "ầm" một cái như thể hiện cảm xúc, làm Lâm Hướng Bắc giật mình.

Hạ Tranh vòng qua ghế lái khởi động xe rồi đạp ga.

Lâm Hướng Bắc không biết Hạ Tranh định đưa cậu đi đâu, từ góc nhìn của cậu, chỉ thấy vai Hạ Tranh và nửa gương mặt nghiêng của anh thấm đẫm trong ánh trăng dát bạc và ngọn đèn vàng mờ ảo.

Cậu gần như tham lam nhìn chằm chằm vào vẻ đẹp không thuộc về mình, lại sợ ánh mắt quá lộ liễu khiến Hạ Tranh phát hiện rồi chán ngán, hơi hạ thấp đầu, như một cọng cỏ dại mọc trong cống ngầm lén lút cảm nhận ánh trăng sáng rực đang chiếu rọi.

Xe chạy rất nhanh, như những kẻ chạy trốn trên đồng hoang, trân trọng từng giây phút ở bên nhau trước khi bị bắt lại.

Quẹo trái quẹo phải, cuối cùng dừng lại ở con hẻm tối tăm gần như không người qua lại.

Đã hơn một giờ sáng, nơi hẻo lánh hoàn toàn vắng lặng tạo cảm giác như cả vũ trụ này chỉ còn lại hai người họ.

Quá yên tĩnh, mọi âm thanh dù nhỏ đến đâu cũng trở nên rõ mồn một, Lâm Hướng Bắc nghe tiếng Hạ Tranh tháo dây an toàn, tiếng lò xo "xoẹt" một cái rút về, tiếng mở cửa đóng cửa rồi lại mở cửa đóng cửa, Hạ Tranh cúi người ngồi vào ghế sau, tiếng vải áo cọ vào đệm da, và rõ nhất là tiếng nhịp tim cậu, dù đã cách một lớp da thịt và xương sườn vẫn vang dội chẳng thể kìm nén.

Tay cậu đặt lên ngực, cố gắng đè nén nhịp tim đập nhanh quá mức, quay sang nhìn bóng người bên trái.

Hạ Tranh lặng lẽ ngồi yên ở đó như một bức tượng được chạm khắc tỉ mỉ công phu, ánh trăng mờ ảo từ cửa sổ xe chiếu vào, phủ lên bóng hình nhấp nhô của anh một lớp ánh sáng mềm mại, tối càng tối, sáng càng sáng.

Sự im lặng kéo dài trong không gian kín càng trở nên khó chịu hơn, mỗi hơi thở của Lâm Hướng Bắc chỉ hít vào được nửa lượng oxy, cậu cố gắng cạy mở cổ họng bị khóa chặt, tưởng mình nói rất to, nhưng thực tế chỉ như tiếng muỗi vo ve: "Hạ Tranh..."

Tượng sống được gọi tên chậm rãi quay mặt lại nhìn cậu ở hướng ngược sáng, đường nét hoàn toàn không mất đi chút cảm giác ba chiều nào, trái lại vì bóng tối quá sâu mà càng có thêm sức ép, thậm chí khiến Lâm Hướng Bắc có một ảo giác rằng anh là nhân vật chính trong bộ phim kinh dị giật gân nào đó. Nhưng Lâm Hướng Bắc rất yên tâm, cho dù lúc này Hạ Tranh đang cầm dao, có lẽ cậu cũng sẽ tình nguyện đưa cổ ra -- chết trong vòng tay mối tình đầu, dường như cũng là một cái chết lãng mạn.

Không thể ngồi yên thế này mãi.

Tay Lâm Hướng Bắc mò tìm khóa dây an toàn, "cạch" một tiếng, thả tay ra, dây rút về vị trí cũ.

"Tôi..." Hạ Tranh không chịu nói chuyện, đành phải để cậu bất chấp phá vỡ im lặng, nhưng vì Hạ Tranh cứ nhìn chằm chằm, dưới ánh mắt cực đoan, cậu như bị nhốt vào một buồng áp suất, môi trường chân không khiến cậu mở lời cũng khó khăn, "tôi" một hồi lâu mới thốt ra được chứ thứ hai: "Tôi đi trước đây."

Cậu mò tay nắm cửa, ấn xuống, cửa lại chẳng hề nhúc nhích.

Xe đã bị khóa.

Cùng lúc ý nghĩ này lóe lên, một cơ thể ấm áp không biết đã áp sát bên cạnh từ lúc nào, Lâm Hướng Bắc giật mình quay đầu lại, Hạ Tranh đã dùng thân mình nhốt cậu trong một không gian chật hẹp vây kín bốn phía, không thể tránh né, ngay cả cử động cũng khó khăn. Khoảng cách quá gần, mắt Hạ Tranh tựa viên đá cuội tròn trịa lạnh lẽo ngâm trong lòng giếng cổ, phản chiếu bóng c** nh* bé với vẻ mặt mờ mịt.

Hơi thở của Lâm Hướng Bắc ngừng lại.

Hạ Tranh im lặng suốt dọc đường cuối cùng cũng chịu mở miệng, chất giọng vừa lạnh vừa trầm như đá vang lên bên tai Lâm Hướng Bắc: "Biết tôi kiếm được rất khá, thiếu nợ, sao không tìm tôi?"

--

Lời tác giả:

Luật sư Hạ: Thích kẻ xấu phải không? Đã hắc hóa.