“Được, được lắm.” Lão bị ta chọc tức đến bật cười. “Vậy ngươi nói tiếp đi, ngươi đem người này về làm gì?”
Ta hướng mặt về phía người đàn ông m.á.u thịt bê bết đang nằm trên giường, im lặng một lúc.
“Hắn bị Tiêu Âm Phong cưỡng ép bắt về, hành hạ đến mức này. Tướng quân phủ hiện giờ loạn như vậy, nếu ta không mang hắn đi, sợ là c.h.ế.t thối cũng chẳng ai thèm hỏi.”
Đạo sĩ thứ nhất dè dặt nói: “Tiểu tiên cô… ngươi muốn đưa hắn đi cùng à? Nếu Tiêu Âm Phong tỉnh lại phát hiện người không còn…”
Ta mò trong áo lấy một viên t.h.u.ố.c nhét vào miệng người đàn ông, đầu cũng không quay lại.
“Ngươi nói sai rồi. Là các ngươi đưa hắn đi.”
“Ý ngươi là gì? Ngươi không đi?”
Lão l.ừ.a đ.ả.o nghe ra điều bất thường trong lời ta, giọng lập tức cao lên.
Đạo sĩ thứ hai cũng sốt ruột: “Tiểu tiên cô, tướng quân phủ bây giờ loạn đến mức này, chẳng mấy chốc quan phủ sẽ tới. Ngươi ở lại làm gì? Chuyện Thu Phong quả thật quái dị, nhưng quan sai không tận mắt nhìn thấy sẽ không tin mấy chuyện thần quỷ đâu. Nói không chừng còn bắt ngươi vì tội giả thần giả quỷ. Ta từng bị bắt rồi, bị đ.á.n.h roi đau lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khẽ cười: “Tướng quân phu nhân sẽ bảo vệ ta. Các ngươi khỏi lo.”
Đạo sĩ thứ ba do dự hồi lâu, giọng càng lúc càng nhỏ: “Tiểu tiên cô… khi nãy ngươi nói với tướng quân phu nhân rằng ngươi cứu được Tiêu Âm Phong, là thật sao? Ngươi thật sự muốn cứu nàng ta à? Nhưng… chẳng phải ngươi rất ghét nàng ta sao? Nàng ta xấu xa như thế…”
Lão l.ừ.a đ.ả.o đứng bên cạnh không nói lời nào.
Nhưng hơi thở quanh lão càng lúc càng nặng nề, râu tức đến run lên.
Cuối cùng lão không nhịn nổi nữa, cố đè lửa giận: “Ngươi nói thật với ta, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Tiêu thị sẽ bảo vệ ngươi? Ngươi tưởng chúng ta đều ngốc cả à? Bây giờ bà ta hoảng quá nên không nghĩ được gì. Đợi bà ta tỉnh táo lại…”
Mi mắt ta khẽ rung.
Ta không đáp.
Lão l.ừ.a đ.ả.o hít sâu một hơi, kéo ta sang bên cạnh, hạ giọng hỏi: “Ngươi dám nói những chuyện xảy ra trong tướng quân phủ, kể cả con quỷ Thu Phong kia, đều không có liên quan gì đến ngươi không?”
Thân thể ta cứng lại.
Ta có chút ngạc nhiên hướng về phía lão.
Lão l.ừ.a đ.ả.o này…
Ta chợt bật cười.
Xem ra ta đã xem thường lão rồi.
Nhưng nụ cười ấy rất nhanh biến mất.
Đôi mắt xám trắng của ta lạnh xuống.
Ta “nhìn” lão thật sâu.
“Lão l.ừ.a đ.ả.o, quen biết nhau một thời gian, ta khuyên ông một câu. Tướng quân phủ sắp loạn rồi, hơn nữa càng về sau càng loạn. Có thể đi thì hãy đi ngay, đi càng xa càng tốt.”
Lão l.ừ.a đ.ả.o sững sờ một thoáng.
Rồi lão giơ tay gõ lên đầu ta một cái.
“Nha đầu thối, giả vờ sâu xa cái gì?”
Ta: “…”
Lão vừa mắng vừa quay lại bên giường.
“Ngươi không chịu nói đúng không? Vậy lão già ta cũng không đi nữa. Ta muốn ở lại xem rốt cuộc ngươi định làm chuyện gì.”
Lão già ngoan cố.
Ta nghẹn một hơi trong n.g.ự.c, nhưng lại chẳng thể làm gì lão.
Ta đứng im rất lâu.
Cuối cùng chậm rãi ngẩng đầu, thân thể xoay về một phương hướng.
Hướng ấy…
Dù ta không muốn nhớ, ký ức vẫn bị kéo trở về ba tháng trước.
Ta vốn sống trong một thôn nhỏ nằm ở vùng ngoại ô kinh thành.
Ba tháng trước, một nhóm người áo đen xông vào thôn ta, g.i.ế.c sạch mọi người.
Khi ta chạy về đến nơi, thôn làng từng rộn rã tiếng cười đã lặng như tro tàn.
Máu nhuộm đỏ cả đất bùn.
Đó là t.h.i t.h.ể cuối cùng.
Ta tê dại vươn tay, chạm lên gương mặt người nằm trước mặt.
Máu trộn cùng đất bùn, bàn tay vốn sạch sẽ của ta đã không còn nhận ra màu sắc ban đầu.