Nàng Là Phượng Hoàng Giả, Ta Mới Là Thiên Mệnh

Chương 8



Ta ngước mắt nhìn hắn: “Nhưng điều khiến tần thiếp vui không phải là vị phần, mà là có thể ở bên thánh thượng thêm một lát.

“Nếu thân phận của ta quá thấp kém, người thường xuyên tới cung của ta, ít nhiều cũng có phần không hợp lễ.”

Ta rũ hàng mi,

gò má trắng như sứ mang theo vài phần cô đơn.

Ánh mắt sâu khó lường của nam nhân nhìn ta một lúc, rồi ôm ta vào lòng, cùng chìm khuất vào giường phía sau.

Ngày sinh của Vân Quý phi, Tiêu Dực đặc biệt sai người chuẩn bị thật chu đáo.

Bà ta là người cũ của Tiêu Dực từ thời còn ở tiềm để, lại có hoàng tử bên mình, cho dù sủng ái không còn như trước, nhưng vẫn luôn có được vài phần tôn kính.

Tôn kính thì có tôn có kính, nhưng duy chỉ không có một chữ “yêu”.

Ngày mở tiệc, Thẩm Minh Nhu với thân phận vị hôn thê của Thất hoàng tử, cũng có mặt trong buổi yến.

Không biết là cố ý hay vô tình, nàng ta vừa khéo ngồi phía dưới Vân Quý phi, đối diện thẳng với ta.

“Tỷ tỷ xinh đẹp động lòng người, trách gì mới vào cung mấy ngày đã có phong hiệu.”

Thẩm Minh Nhu đánh giá ta từ trên xuống dưới, nhìn bộ váy áo trên người ta, trong mắt thoáng qua một tia ghen tị.

Khi còn ở Thẩm phủ, mọi thứ tốt đẹp đều do nàng ta chọn trước, nay nàng ta trở thành hoàng tử phi, đương nhiên nên sống tốt hơn ta mới phải, nhưng không ngờ, ngược lại còn không bằng ta.

Vân Quý phi nhìn ta cười: “Trân tần trẻ trung xinh đẹp, thánh thượng đương nhiên là thích.”

“Lấy sắc hầu người, được tốt đẹp mấy khi, vẫn phải như Quý phi nương nương khí độ phi phàm, mới có thể chấp chưởng mọi việc trong cung.”

Thẩm Minh Nhu lập tức nịnh bợ Vân Quý phi.

Ta nhàn nhạt nhấp một ngụm rượu.

Trẻ trung xinh đẹp, đương nhiên không đáng nhắc tới, nhưng thứ ta muốn, là khiến Tiêu Dực yêu ta.

Cho dù hắn là cửu ngũ chí tôn, là chủ nhân thiên hạ, nếu đã yêu một nữ nhân, thì cũng chẳng khác gì nam nhân tầm thường.

Gần tới cuối buổi, Tiêu Dực đích thân tới, hắn đỡ Vân Quý phi, bảo bà ta không cần đa lễ, coi như đã cho Vân Quý phi đủ thể diện.

Ta uống thêm mấy chén rượu, gương mặt hồng như phù dung, đôi mắt đầy men say dịu dàng nhìn về phía Tiêu Dực.

Sắc mặt hắn trầm xuống quá nửa, nhanh bước đi tới trước mặt ta.

“Không được nói nàng ấy, là thần thiếp vui quá, nhất thời uống nhiều thêm mấy chén.”

Tiêu Dực mím môi không nói, mang ta đi mất.

Trước khi rời đi, sắc mặt Vân Quý phi và Thẩm Minh Nhu đều vô cùng khó coi.

Lúc trở về cung, cung nữ trong cung bận rộn chuẩn bị nước để giúp ta tỉnh mặt.

Ta mơ mơ màng màng đi tới trước bàn, vừa khéo làm rối loạn giấy thư trên bàn.

Ta hoảng hốt giấu bức thư ra sau lưng, che lại không cho Tiêu Dực nhìn.

Đôi mày rậm của Tiêu Dực khẽ nhíu, ánh mắt đen thẳm lướt qua người ta: “Đây là cái gì?”

Mặt ta ửng đỏ: “Chẳng qua chỉ là mấy lời riêng tư con gái viết cho hoàng thượng lúc người không ở đây, không có gì hay để xem.”

“Viết cho trẫm,

vậy vì sao trẫm không được xem.”

Hắn dễ dàng rút bức thư trong tay ta đi.

Ta khẽ cắn môi, gương mặt đỏ bừng.

Nam nhân nhìn nội dung trên thư, ánh mắt trầm xuống chốc lát, ánh nhìn tối sẫm cuồn cuộn dừng lại trên người ta: “Nếu đã có nhiều lời như vậy, không bằng tối nay từ từ nói cho trẫm nghe.”

Ta đỏ bừng hai má, trong lúc đùa nghịch, ban đêm đã gọi nước vài lần.

Đương nhiên cũng không thiếu việc đem những lời tình tứ thân mật ấy, nhỏ vụn mà thổ lộ bên tai hắn.

Sự sủng ái của ta ngày càng tăng, lúc Tiêu Dực rảnh rỗi, cũng thường tới cung ta ngồi một chút.

Lúc sáng sớm đi thỉnh an, Vân Quý phi khó tránh khỏi lại châm chọc ta đôi câu.

“Trân tần trẻ trung xinh đẹp, nhưng cũng không thể cứ chiếm mãi hoàng thượng, cũng nên biết đạo lý mưa móc chia đều.”

Ta phe phẩy quạt lông, khẽ mỉm cười.

“Quý phi nương nương, người lấy thân phận gì mà khuyên thần thiếp vậy.

“Quý phi chỉ là tạm thời chấp quản việc trong cung, sẽ không thật sự cho rằng mình là chính cung hoàng hậu đấy chứ?”

Ta đứng dậy, không để ý đến sắc mặt khó coi của bà ta: “Thời gian không còn sớm, thần thiếp thân thể có chút mệt, xin đi trước.”

Sắc mặt Vân Quý phi giận dữ, bà ta giữ ngôi Quý phi nhiều năm như vậy, từ trước đến giờ chưa từng có ai dám đối nghịch với bà ta như thế.

Đương nhiên bà ta liền hung hăng mách Tiêu Dực một trận.

Lúc Tiêu Dực tới, ta đang vẽ tranh.

“Nghe nói hôm nay ngươi chống đối Quý phi.”

Tiêu Dực đứng trước mặt ta, trên mặt không nhìn ra vui giận.

“Quý phi khuyên thần thiếp rộng lượng, thần thiếp trong lòng không thoải mái.

“Người khác có lẽ có thể rộng lượng.

“Thần thiếp không làm được, trên đời này có nữ nhân nào lại nguyện ý chia phu quân của mình cho người khác chứ?”

Đôi mắt sáng của ta lóe nước mắt.

Ánh mắt Tiêu Dực khẽ thả lỏng.

Ta nhào vào lòng hắn, cười đùa đưa bức tranh cho hắn xem.

“Thần thiếp vẽ, có giống hoàng thượng không?”

Tiêu Dực nhìn vết mực trên tranh, chân mày động đậy, cuối cùng vẫn hung hăng phạt ta một trận.

Ngày hôm sau lúc thức dậy, cánh tay ta còn nâng không nổi.

Ngày sinh của ta, Tiêu Dực đặc biệt hạ chỉ, cho phép Thẩm phu nhân vào cung bầu bạn với ta.

Thẩm phu nhân ngồi một bên, thấy cả cung ta vàng son ngọc quý, trong mắt lộ ra chút không hài lòng: “Nương nương, tuy nói hiện giờ người có sủng ái trong người, nhưng ít nhiều cũng có phần quá đáng.

“Ta nghe người ta nói, hoàng thượng thường xuyên tới cung người, chuyện này dù sao cũng không hợp lễ.”

Nghe người ta nói?

E là Vân Quý phi bị ta làm mất mặt, cố ý sai bà tới gõ đầu cảnh cáo ta.

“Thẩm phu nhân thật gan lớn, vậy mà dám nhúng tay vào chuyện của hoàng thượng.”

Ta lười biếng bóc một quả nho đưa vào miệng.

Thẩm phu nhân hoảng hốt, nhìn ta có phần khó hiểu và tức giận:

“Ta chẳng qua chỉ nói với con vài lời mẹ con riêng tư, con cần gì phải đối xử với ta như vậy.

“Có lẽ Thẩm phu nhân nhớ nhầm rồi, mẹ ta là Thẩm di nương.”

Ta vào cung quá gấp, thân phận trên gia phả còn chưa kịp sửa lại.

Hơn nữa người Thẩm gia đều dồn tâm tư lên Thẩm Minh Nhu,

càng không có thời gian để ý chuyện nhỏ nhặt này.

Thẩm phu nhân cuối cùng cũng nhận ra, bà vốn đã hận Thẩm di nương, nếu không cũng không thể đối địch với ta như vậy, nghe lời ta nói, mắt bà đỏ lên: “Ta mới là mẹ con, nếu không phải người đàn bà Thẩm Thích Yến đó, mẹ con ta làm sao phải chia lìa mười sáu năm.”

“Chia lìa mười sáu năm thì đã sao, Thẩm phu nhân người chẳng phải vẫn đặt con gái của bà ta trong lòng bàn tay mà coi như báu vật sao.