Năm Ấy Hoa Nở 1981

Chương 503: Em có gì mà phải ngại?



“Em tự lái xe từ nhà tới à? Gan cũng lớn đấy!”

“Hả? Em chạy số ba tới đó, rất an toàn, nửa tiếng là đảm bảo về tới nhà.”

“...”

Văn Lạc Du lái chiếc Santana màu đỏ của Lý Dã, chạy trên con đường từ sân bay về nội thành, lúc nhanh lúc chậm, thỉnh thoảng đầu xe còn nhảy lên vài cái, nhưng nhìn chung cũng không có vấn đề gì lớn.

Mấy ngày nay chắc cô vẫn lén lút tập lái xe, tiến bộ không ít, ít nhất giờ đã có thể chạy thẳng theo làn đường rồi.

Nhưng chị gái Lý Duyệt nhìn Văn Lạc Du lái xe có hơi căng thẳng, vội vàng nói:

“Tiểu Du lái xe khá lắm đấy! Mới lấy bằng thật à?
Chị thấy còn giỏi hơn hồi chị mới lái mấy tháng cơ. Chị nói em nghe, tháng đầu tiên chị lái xe đã hai lần cho xe lao xuống mương rồi.”

Em gái Phó Y Nhược cũng vội vàng cổ vũ:

“Ừ ừ ừ, chị Tiểu Du lái còn tốt hơn em bây giờ. Em lái xe vẫn hay chết máy lắm!”

Đến lúc này, Lý Dã cũng phải khen vợ mình:

“Cái này anh có thể làm chứng, thiên phú lái xe của Tiểu Du cao hơn hai người nhiều.

Mùng hai Tết cô ấy còn chưa lên được số hai, giờ nhìn xem… nhiều nhất một tháng nữa là thành tài xế lão luyện rồi.”

“Với lại hai người không biết đâu, Tiểu Du học lái xe là vì anh đấy. Không thì cô ấy lười học lắm! Ngồi xe chẳng phải thoải mái hơn tự lái sao?”

“Woa, anh đúng là may mắn quá. Gặp được chị dâu chu đáo như vậy, vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng, học giỏi lại còn biết nấu ăn…”

“...”

Một tràng khen ngợi của chị chồng và em chồng khiến Văn Lạc Du lâng lâng đến đỏ cả mặt, ngay cả việc lái xe cũng trơn tru hơn hẳn.

Chỉ là khi xe chạy tới trước cửa nhà ở Táo Quân Miếu, Văn Lạc Du bỗng nhìn vào gương chiếu hậu trong xe, phát hiện không biết từ lúc nào Lý Duyệt và Phó Y Nhược đều đã thắt dây an toàn.

Thế là “con mèo cam lớn” Văn Lạc Du hơi bối rối.

Ngồi ghế sau cũng cần thắt dây an toàn à?

...

Sau khi Văn Lạc Du đỗ xe xong, mấy người mở cốp xe lấy đồ.

Bên trong ngoài hành lý của Lý Dã ra còn có rau củ, thịt, hải sản, trái cây đủ loại.

Phải nói là Văn Lạc Du thật sự rất chu đáo. Biết sau kỳ nghỉ căn nhà nhỏ ở Táo Quân Miếu chắc chẳng còn gì ăn, nên cô giống như một con sóc nhỏ, kéo hết đồ ăn Tết mà thầy Kha và Văn Khánh Thịnh chia cho đem qua đây.

Lý Dã xách thịt và rau vào bếp, theo thói quen chuẩn bị nấu cơm, kết quả lại bị chị gái Lý Duyệt và em gái Phó Y Nhược đuổi ra ngoài.

“Đi xem với Tiểu Du mấy món đồ mua về đi, lấy mấy món của chị ra cho cô ấy xem luôn, thích cái nào thì chọn.”

“Anh, đồ của em cũng để chị dâu chọn trước.”

Ba chị em khi ở Hồng Kông đã mua một đống kẹp tóc và mấy món đồ nhỏ linh tinh, giờ Lý Duyệt và Tiểu Nhược bảo Văn Lạc Du chọn trước.

Lý Dã thở dài nói:

“Sau này hai người không cần cố ý nhường Tiểu Du như vậy đâu. Thật ra Tiểu Du rất thông minh, cũng rất nhạy cảm.

Cô ấy không giống mấy người con nhà quyền thế khác, cô ấy thích ở chung với hai người theo kiểu bình đẳng hơn, giống như trước đây cùng nhau vừa cắn hạt dưa vừa xem TV ấy.

Nếu hai người lúc nào cũng nhường nhịn, dỗ dành cô ấy, thì giữa người nhà chúng ta lại trở nên xa cách quá.”

“...”

“Được rồi được rồi, sau này biết rồi. Ngày nào cũng bắt nạt vợ cậu, xem cậu có xót không.”

“Nếu chị bắt nạt Tiểu Du, em sẽ bắt nạt Dương Ngọc Dân. Chị lát nữa gọi điện cho anh ta, bảo tới ăn cơm luôn.”

“Dương Ngọc Dân, Dương Ngọc Dân… hay sau này cậu cũng gọi tôi là Lý Duyệt luôn đi.”

Lý Duyệt hơi bực mình. Dù Lý Dã và Dương Ngọc Dân trước kia rất thân, nhưng anh rể thì vẫn là anh rể.

Thế mà Lý Dã lại cà lơ phất phơ nói:

“Em cứ gọi anh ta là Dương Ngọc Dân đấy. Chị xem lát nữa em gọi một tiếng, anh ta dám không trả lời không?”

“...”

Lý Dã đắc ý cười, đi vào gian chính, thấy Văn Lạc Du đã lau xong bàn, đang mở vali của anh ra, lấy từng món quần áo, giày dép xếp vào tủ.

“Khụ khụ~”

Lý Dã ho nhẹ một tiếng, đi tới trước mặt Văn Lạc Du rồi dang tay.

Ở sân bay, Văn Lạc Du đã đồng ý sẽ ôm anh một cái, giờ Lý Dã đường đường chính chính tới đòi nợ.

Văn Lạc Du nhìn Lý Dã, trợn mắt liếc một cái. Do dự nửa ngày, cuối cùng mới miễn cưỡng ôm anh một cái.

Kết quả Lý Dã hơi dùng sức quá, Văn Lạc Du lập tức phát ra một tiếng “Ai”.

Âm thanh đó giống hệt một con ếch nhỏ ngoan ngoãn bỗng bị bánh xe đạp cán qua.

Tiếng kêu ấy nghe thật sự có chút… mê hoặc, đến nỗi chính Văn Lạc Du cũng bị dọa giật mình.

Chắc bản thân cô cũng không hiểu sao mình lại phát ra âm thanh như vậy.

Văn Lạc Du xấu hổ đến đỏ bừng mặt, lập tức đẩy Lý Dã ra, vội vàng nhìn ra ngoài mấy lần, xác nhận Lý Duyệt và Phó Y Nhược không nghe thấy tiếng kêu ban nãy của mình.

Sau đó cô gái nhỏ quay sang tung ra với Lý Dã một bộ “liên hoàn quyền”:

Đấm bụng, móc phổi, móc gan. Tuy rõ ràng đã giảm lực nhưng động tác vẫn ra dáng ra hình.

Tội nghiệp Lý Dã, sức chiến đấu bùng nổ, vậy mà trước con mèo cam hung dữ cũng chỉ biết trái đỡ phải gạt, bị đánh đến chẳng dám phản kháng.

Bảo bối nhà mình, trầy da một chút thôi cũng xót nửa tháng.

Văn Lạc Du đánh liền nửa phút mới thở hổn hển cảnh cáo:

“Anh được nước lấn tới phải không? Được một tấc lại muốn tiến một thước phải không? Không biết sự lợi hại của em phải không?

Nếu lát nữa chị em cười nhạo em, em sẽ cầm chày cán bột phang anh, nghe chưa?”

“Rồi rồi, nghe rồi.”

Lý Dã cười đáp, rồi kéo chiếc vali đựng quà lại, lấy đồ ra dỗ cô gái nhỏ bớt giận.

“Cả vali này đều là của em. Đây, cái này dùng để búi tóc, lát nữa anh buộc cho em một kiểu búi tròn, vừa gọn gàng vừa đẹp.”

“Hai đôi giày này là anh chọn cho em. Đế mềm lại mỏng, rất hợp cho người mới tập lái xe. Từ mai mỗi ngày anh sẽ tập lái xe với em hai tiếng, mang đôi này đảm bảo lái xe không bị giật.”

“Xem cái túi này thế nào? Kiểu dáng đơn giản, nhưng chất liệu và tay nghề đều rất tốt, bình thường đeo đi học cũng không quá nổi bật.”

“...”

“Không cần mua cho em nhiều đồ như vậy đâu, em dùng không hết. Có tiền cũng không nên tiêu lung tung.”

Văn Lạc Du vốn chỉ làm nũng chứ không thật sự giận. Thấy Lý Dã lấy ra từng món quà, chút tức giận nhỏ trong lòng cũng dần tan đi.

Nhưng Lý Dã lại chỉ tay vào tủ quần áo của mình:

“Thế áo len của anh mặc hết được không? Em chẳng phải cũng sợ anh không đủ áo mặc sao?”

Lý Dã vừa rồi đã chú ý thấy trong tủ mình lại có thêm một chiếc áo len mới.

Từ khi Văn Lạc Du học được cách đan áo len, mỗi năm đều đan cho anh mấy cái. Dù phần lớn thời gian Lý Dã chỉ mặc chiếc xấu nhất, nhưng Văn Lạc Du chưa từng “lười biếng”.

Nhìn chiếc áo len màu xanh đậu này, chắc lại là Văn Lạc Du đan xong trong kỳ nghỉ đông, vừa mới đặt vào tủ cho anh.

Lý Dã mua đồ cho cô chỉ tốn nửa ngày, còn Văn Lạc Du tặng anh một món quà thì phải bận rộn mấy ngày liền. Cái nào nặng, cái nào nhẹ, trong lòng Lý Dã tự có cân đo.

“Được được được, năm sau em không đan áo cho anh nữa nhé. Năm sau anh cũng đừng mua áo cho em nữa.”

“Cái đó chưa chắc đâu. Năm sau có mua áo cho em hay không, còn phải xem em có cao thêm không, dáng người có thay đổi không…”

“...”

Văn Lạc Du dường như nghe ra ẩn ý trong lời Lý Dã, bĩu môi, tiếp tục lật xem quà anh mang về cho mình.

Sau đó cô nhìn thấy một xấp đồ lót nhỏ mới tinh đủ màu.

Phàn Tú Linh chỉ trong một đêm đã chuẩn bị xong yêu cầu của Lý Dã. Dù sao đại ca cũng vừa khoe trước mặt mình rằng bạn gái vừa trẻ vừa… thế nọ thế kia, cô ta còn không nhanh chóng lấy lòng bà chủ tương lai sao?

Văn Lạc Du chậm rãi quay đầu nhìn Lý Dã.

Cô không phải người chưa từng thấy chuyện đời, nhưng lần này những món Phàn Tú Linh chuẩn bị quả thật kiểu dáng rất mới lạ, số lượng cũng hơi nhiều.

Năm 1985 này, đồ lót nữ ở đại lục vẫn là thứ khá riêng tư. Nếu một người đàn ông đi mua thứ này cho vợ, rất có thể còn bị gắn cho cái mác “phóng túng”.

Bị Văn Lạc Du nhìn chằm chằm, Lý Dã cũng có chút lúng túng, đành nói:

“Hôm đó anh dẫn chị và Tiểu Nhược đi may quần áo, mấy cái này mua cùng với họ… Đây đã là loại kín đáo nhất rồi đấy. Em chưa thấy mấy loại nửa trong suốt có hoa đâu…”

Văn Lạc Du nhìn Lý Dã hồi lâu, rồi khẽ “hừ” một tiếng qua mũi.

“Anh mua cho em thì cứ nói là anh mua cho em đi, anh ngại cái gì?

Bản thân em cũng không thích mua quần áo, anh mua cho em thì sao? Ai dám nói anh?

Chỉ là anh mua một lần nhiều thế này, lỡ không vừa thì sao? Chẳng lẽ còn mang về Hồng Kông đổi à?”

“...”

Lý Dã xoa xoa mũi, nghĩ thầm: em không để ý sao, từ trước tới giờ anh mua quần áo cho em chưa từng sai cỡ lần nào?

“Này, anh còn chải tóc cho em không?”

“Chải chứ, chải chứ. Hôm nay búi tóc tròn nhé? Hay buộc hai đuôi ngựa?”

Hai năm nay, không chỉ quần áo của Văn Lạc Du hầu như đều do Lý Dã mua, mà cả kiểu tóc cũng gần như do Lý Dã thiết kế.

Văn Lạc Du dường như đã quen với việc được Lý Dã “nuôi dưỡng”, thậm chí còn rất hưởng thụ kiểu sống này.

Thế nên khi Lý Duyệt và Phó Y Nhược nấu cơm xong, chuẩn bị bưng món ra bàn, họ nhìn thấy Văn Lạc Du đã búi một kiểu tóc tròn.

Phó Y Nhược lập tức hâm mộ nói:

“Chị dâu, em cũng nhờ anh em chải tóc cho được không?”

Văn Lạc Du hào phóng nói:

“Cái đó còn phải hỏi à? Đó là anh ruột của em mà, muốn sai thế nào cũng được.”

Phó Y Nhược lập tức cười tít mắt ngồi lên ghế, chỉ vào đầu mình:

“Anh, buộc cho em kiểu giống chị dâu đi.”

“Được, em chắc muốn búi tóc tròn à? Hay thử buộc đuôi ngựa cao kèm mái lệch?”

“Cũng được cũng được, anh cứ làm đi!”

Lý Dã cầm kéo, “cạch cạch cạch” vài cái đã chỉnh lại tóc cho Phó Y Nhược, quả nhiên khiến cô bé khen không ngớt.

Sau đó Lý Dã hỏi chị gái Lý Duyệt:

“Chị, chị có muốn đổi kiểu tóc không?”

Dù trong lòng rất muốn thử, Lý Duyệt vẫn theo bản năng lắc đầu nguầy nguậy:

“Chị lớn thế này rồi, chải kiểu tóc con nít đó thì ra cái gì?”

Ý của cô là kiểu tóc của Văn Lạc Du và Phó Y Nhược rõ ràng là kiểu tóc “thiếu nữ”, còn cô đã là phụ nữ có chồng rồi.

Lý Dã ngạc nhiên nói:

“Chị hai mươi bốn tuổi đã gọi là lớn lắm rồi à?”

Lý Duyệt cũng ngạc nhiên:

“Không lớn sao?”

“...”

Được rồi, phụ nữ đã kết hôn ở thập niên 80 tự nhiên xem mình thuộc loại “phụ nữ có tuổi” rồi. So với mấy cô gái ba mươi mấy tuổi mấy chục năm sau thì đúng là không thể so được.

(Hết chương)