Năm Ấy Hoa Nở 1981

Chương 500: Kết bạn một chút



Khi Lý Dã nhìn thấy Phó Quế Âm, suýt nữa không nhận ra, bởi vì bà ta không còn lớp “trang điểm đậm” như trước nữa. Hoàn toàn là gương mặt nguyên bản, thuần tự nhiên, trông già đi khủng khiếp.

Trước đây Lý Dã đã gặp Phó Quế Âm nhiều lần. Khi đó hắn đã cảm thấy dưới lớp trang điểm tinh xảo kia là vẻ mệt mỏi và già nua bị che giấu. Nhưng hôm nay nhìn lại, còn nghiêm trọng hơn cả tưởng tượng.

Những nếp nhăn sâu hoắm, làn da chảy xệ, cho dù có dùng “tứ đại tà thuật châu Á” cũng khó mà cứu vãn nổi.

Hóa ra mấy ông “tài xế lão luyện” kia nói đều là thật, phụ nữ phóng túng quá độ quả nhiên già rất nhanh.

Ở kiếp trước, Lý Dã quen vài ông bạn đã “nghĩ thoáng”. Chỉ cần kiếm được tiền là thích đi “giải cứu kỹ thuật viên số 38”.

Theo lời họ nói, những cô gái làm nghề đó, làm việc dày đặc, thu nhập mỗi tháng sáu con số, thời kỳ nhan sắc đỉnh cao cũng chỉ được vài năm, sau đó sẽ già đi cực nhanh, tốc độ lão hóa nhanh gấp mấy lần người bình thường.

Cho nên tiền họ kiếm được là tiền vất vả, phải biết thương tiếc một chút.

Ban đầu Lý Dã không tin lắm, nhưng nhìn Phó Quế Âm bây giờ, hắn thật sự tin rồi.

Hắn không nhịn được quay đầu nhìn Phó Quế Như, cảm thấy mẹ mình rõ ràng lớn hơn Phó Quế Âm năm sáu tuổi, nhưng trông lại trẻ hơn bà ta năm sáu tuổi.

Hoa dại tuy thơm, nhưng thời gian nở quá ngắn.

Sau khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Phó Quế Âm, Phó Quế Như không lập tức đưa tiền, mà lạnh lùng hỏi:

“Họ đã làm gì em sao?”



Lão Mạnh đứng bên cạnh cũng sững người.

Mẹ nó, tới chuộc người mà còn cứng thế à?

Tôi làm gì cô ta chứ? Nếu tôi thật sự làm gì cô ta, cô còn định cãi cọ với tôi sao?

Không phải, cô ta già thành thế kia rồi, tôi còn có thể làm gì?

Ăn quen đồ tươi rồi, giờ còn muốn đổi khẩu vị sang “ẩm thực hắc ám” à?

Nếu tôi thật sự làm gì cô ta, các cô còn phải trả thêm tiền.

Phó Quế Âm lặng lẽ lắc đầu, bình tĩnh nói:

“Tiền mang đến chưa? Tôi viết cho chị một tờ giấy vay nợ trước.”

Phó Quế Như lạnh lùng liếc lão Mạnh và những người kia một cái, rồi đặt tiền lên bàn.

“Đây là hai mươi vạn, hy vọng các anh giữ lời.”

“Ha ha ha ha!”

Lão Mạnh và đám anh em của hắn bật cười.

“Chị à, chị có muốn hỏi rõ không? Lần này chính là chúng tôi cứu người em gái này của chị. Nếu không bây giờ cô ta đã ở trong nhà giam rồi.

Hay là bây giờ chúng tôi giao cô ta ra ngoài, thử xem lời tôi nói có đúng không?”

Phó Quế Như lại nhìn Phó Quế Âm.

Bà phát hiện người em họ hôm nay bình tĩnh khác thường. Không còn nóng nảy, không còn kiêu ngạo, không còn coi ai ra gì.

Cũng không biết chỉ trong một đêm bà ta hiểu ra điều gì, hay là bị đả kích quá nặng nên không còn tính tiểu thư như trước nữa.

Phó Quế Âm không biểu cảm đẩy tiền về phía lão Mạnh.

“Anh đếm lại số tiền này đi, chúng ta đã nói là hai mươi vạn. Nếu đủ thì xin trả lại chiếc đồng hồ cho tôi.”

Tối hôm qua khi cầu xin lão Mạnh đưa mình đi, Phó Quế Âm đã dùng chiếc đồng hồ của mình làm tiền đặt cọc. Theo tính toán của bà ta, lúc này phải được trả lại.

Nhưng lão Mạnh cười cười, lấy ra hai xấp tiền từ trong hai mươi vạn rồi ném cho Phó Quế Âm.

“Chiếc đồng hồ này không tệ, tôi giữ lại cho vợ tôi rồi.”



Giá trị của chiếc đồng hồ Breguet đó chắc chắn hơn hai vạn. Lão Mạnh cũng không ngu, lợi ích đã vào tay làm sao còn trả lại. Có thể trả lại hai vạn đã là rất giữ quy tắc rồi.

Phó Quế Âm cũng không tức giận, lại đẩy hai vạn đô la kia về phía lão Mạnh.

“Giúp tôi hỏi thăm xem mấy người kia chết chưa. Còn cái thùng đô la của tôi nữa, nếu có thể tìm lại được thì chia đôi, coi như kết bạn.”



Lão Mạnh bật cười:

“Cái thằng tên A Tín kia vẫn chưa có tin tức. Nhưng hai người giao hàng cho các cô đã bị công an thành phố bắt rồi.

Cho nên cái thùng đô la của cô chắc chắn không lấy lại được.”

Phó Quế Âm đang bình tĩnh bỗng biến sắc.

Tinh thần của bà ta như bị rút đi hơn nửa, dường như trong chớp mắt lại già đi thêm rất nhiều.

Số đô la đó… chính là chỗ dựa của đại tiểu thư nhà họ Phó.

Không có tiền, đại tiểu thư còn là đại tiểu thư sao?

Phó Quế Như thở dài, kéo Phó Quế Âm đi:

“Đi thôi Quế Âm. Tiền mất rồi có thể kiếm lại, người không sao là tốt rồi.”

Nhưng Phó Quế Âm lại giằng ra, cắn răng nói với lão Mạnh:

“Trên đường tới đây tôi nghe nói các anh muốn làm ăn với ông Đồng ở Hồng Kông.

Nhưng bây giờ xảy ra chuyện như vậy, người của ông Đồng bị bắt nhiều như thế, việc làm ăn chắc chắn không làm được nữa.

Nhưng tôi có nguồn hàng. Ông chủ Mạnh có muốn hợp tác với tôi không?”

Lão Mạnh nhìn Phó Quế Âm đầy ngạc nhiên.

“Cô muốn làm buôn bán đường biển? Cô biết rủi ro trong đó lớn thế nào không?”

Không phải hắn coi thường người khác, chủ yếu là nhìn Phó Quế Âm giống kiểu đại tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, liệu có làm nổi buôn lậu đường biển?

Phó Quế Âm không trả lời trực tiếp, mà chỉ vào số tiền trên bàn.

“Làm ăn thì quan trọng nhất là chữ tín. Bây giờ uy tín của tôi nằm ngay ở đây. Có hợp tác hay không, anh quyết định.”

Lý Dã cạn lời.

Không ngờ Phó Quế Âm lại lấy hắn và mẹ hắn làm phông nền.

Lão Mạnh nhìn Phó Quế Âm vài giây rồi cười sảng khoái.

“Xoẹt—”

Chiếc đồng hồ Breguet trượt trên bàn tới trước mặt Phó Quế Âm.

“Kết bạn nhé.”



Vài phút sau, Phó Quế Như dẫn Phó Quế Âm rời khỏi cửa hàng của lão Mạnh.

Quá trình chuộc người thuận lợi hơn bà tưởng. Nhưng những lời Phó Quế Âm vừa nói vẫn khiến bà không hiểu nổi.

Sau khi ba người lên xe, Lý Dã lái xe. Phó Quế Như ở ghế sau không nhịn được quở trách:

“Quế Âm, em điên rồi sao? Em biết buôn đường biển nguy hiểm thế nào không? Lần này em gây chuyện còn chưa đủ sao?”

“Tôi không có gây chuyện!!!”

Phó Quế Âm đột nhiên kích động, hét lên với Phó Quế Như:

“Tôi không có vận may như chị. Đi đâu cũng có người giúp đỡ, nâng chị lên làm tổng giám đốc.

Từ nhỏ tôi đã bị người ta tính kế. Tính kế cổ phần của tôi, tính kế thân thể của tôi, tính kế tiền của tôi…”

“Tôi đối xử với mỗi người đàn ông đều là thật lòng, nhưng họ đều lừa tôi. Lừa tuổi trẻ của tôi, lừa tất cả của tôi.

Tôi đã mất nhiều như vậy… chị nói xem tôi phải làm thế nào mới lấy lại được?”

Phó Quế Âm bật khóc lớn, nước mắt không ngừng chảy, trông thật đáng thương.

Rất lâu sau, bà ta lau mạnh nước mắt, khàn giọng nói:

“Chị yên tâm, trong tài khoản tôi vẫn còn chút tiền. Hai mươi vạn này đến Hồng Kông tôi sẽ trả chị ngay. Sau này cũng sẽ không dây dưa với chị nữa.

Ông Đồng có thể làm giàu nhờ buôn đường biển, tại sao tôi lại không thể?

Năm đó cha tôi gây dựng ở Malaysia dễ dàng sao? Lẽ nào khi chị từ Đông Sơn sang Malaysia lại dễ dàng sao?”



Phó Quế Như nhìn người em họ đang chui vào ngõ cụt, nhất thời không biết nói gì.

Con người càng rơi vào hoàn cảnh khó khăn thì càng dễ đi vào con đường lệch lạc.

Buôn lậu đường biển đúng là kiếm tiền nhanh, nhưng trên đời nào có chuyện làm ăn chỉ lời không lỗ? Chỉ cần sơ sẩy một chút, nói không chừng mất luôn cả mạng.

Nhưng ngay sau đó Phó Quế Âm lại nói:

“Chị, tôi muốn nhận lại Tiểu Mãn. Đường đường chính chính nhận lại nó.

Sau này chị cũng không cần gánh cái danh mẹ nuôi nữa. Chuyện của hai mẹ con chúng tôi, từ nay cũng không còn liên quan gì đến chị.”



“Được!”

Phó Quế Như không còn gì để nói, đành đồng ý.

Năm đó bà che đậy giúp em họ, nhận Phó Tri Mãn làm con nuôi, thủ tục nhận nuôi đều hợp pháp.

Mặc dù mùa hè vừa rồi Phó Tri Mãn đã theo Phó Quế Âm đi, nhưng giấy tờ vẫn chưa thay đổi.

Bây giờ giải quyết dứt điểm như vậy, cũng coi như xóa bỏ hoàn toàn một số rắc rối tiềm ẩn.

(Hết chương)