Lão Lộ đứng dậy khỏi chiếc ghế trong phòng trực, vươn vai vặn mình một chút rồi bắt đầu sắp xếp lại cái giá gỗ chuyên dùng để đựng thư từ và điện báo.
Trên đó vẫn còn lác đác vài lá thư chưa có người đến lấy, lão Lộ ghi lại cẩn thận, đợi đến chiều khi người nhận tan làm bước vào cổng thì nhắc họ đến nhận.
“Reng reng reng~”
9 giờ 25 phút, nhân viên phát thư của bưu điện đúng giờ tới phòng trực của khu đại viện Trung Lương nơi lão Lộ làm việc.
“Ông Lộ, ông rảnh ghê ha? Giúp cháu một tay được không?”
Người đưa thư là một cậu thanh niên, vừa lấy túi thư từ trên xe đạp xuống vừa cười hì hì trêu lão Lộ.
Thật ra tổng cộng cũng chẳng nặng bao nhiêu, cậu ta chỉ thích tán dóc cho vui.
Lão Lộ quen cái thằng khỉ gió này lắm rồi, lập tức bĩu môi nói:
“Cậu nhìn chỗ nào thấy tôi rảnh hả? Tôi bận lắm đấy, đặt đồ xuống rồi đi nhanh lên! Suốt ngày cười hề hề chẳng ra cái thể thống gì.”
“Ôi trời, nếu chỗ ông mà còn không rảnh thì cả Bắc Kinh này chẳng còn nơi nào rảnh nữa đâu.
Ông ngồi cũng hết ngày, nằm cũng hết ngày, đến đầu tháng tiền lương còn cao hơn cháu ba tháng… làm người ta tức chết.”
Cậu phát thư đưa túi thư qua cửa sổ phòng trực, miệng vẫn không ngừng than vãn.
Ngày nào cậu ta cũng đội mưa đội gió đi phát thư, một tháng lương hai mươi hai đồng rưỡi. Còn lão Lộ chỉ ngồi trong phòng trực hưởng nhàn, mỗi tháng cầm về bảy mươi ba đồng sáu hào, nghĩ mà tức.
“Ghen tị với tôi à? Dễ thôi!”
Lão Lộ đảo mắt, chỉ vào ngực trái của mình:
“Đục cho cậu một lỗ ở đây, chờ đến tuổi tôi đảm bảo cậu lãnh được một trăm.”
“Được rồi được rồi, cháu cãi không lại ông,” cậu phát thư vội vàng chuồn, miệng vẫn lầm bầm: “Cháu chỉ là không gặp thời thôi, chứ không cháu cũng kiếm cái huân chương hạng đặc biệt cho ông xem.”
“Cậu cút đi!”
Cậu phát thư nhảy phắt lên xe đạp, phóng đi như chạy nạn.
Cậu ta rất thích chọc mấy ông già kiểu lão Lộ, để cuộc sống tẻ nhạt của mình có thêm chút thú vị.
Lão Lộ mắng thêm hai câu vẫn chưa hả giận, vừa sắp xếp thư từ bưu kiện vừa lẩm bẩm một mình.
“Thời tốt à? Mẹ kiếp cậu cũng dám nói. Ném cả cha mẹ cậu vào chiến trường, rồi quăng cậu vào đống xác chết xem cậu còn gọi đó là thời tốt nữa không.”
Hai phút sau, lão Lộ đã sắp xếp xong hết thư và bưu kiện, rồi ra ngoài viết tên người nhận lên tấm bảng đen trước phòng trực để nhắc họ đến nhận.
Khu đại viện này không cho nhân viên bưu điện vào trong, mà lão Lộ cũng không tự đem thư phát đến từng nhà. Nhỡ bỏ vào hòm thư riêng rồi mất thì chẳng phải gây mâu thuẫn giữa hàng xóm hay sao.
Chỉ năm phút, công việc quan trọng nhất trong ngày của lão Lộ đã làm xong quá nửa.
Lão pha một ấm trà, cầm tờ báo vừa mới đến lên đọc, bắt đầu tận hưởng sự nhàn rỗi.
Cậu phát thư nói cũng không sai, công việc của lão Lộ thật sự rất nhàn.
Từ khi nhiều năm trước bị trúng một phát đạn vào ngực, sức khỏe của lão suy giảm, luôn được xếp vào diện “được chăm sóc”, công việc nhẹ nhàng nào cũng cho lão chọn.
Nhưng công việc càng nhàn thì chức vụ càng khó thăng tiến. Đến lúc già rồi, rốt cuộc lão chỉ được giao việc trông cổng.
Nhưng đừng coi thường việc trông cổng này, nhiều người còn ghen tị lắm.
Mấy tháng trước, khu đại viện số ba bên cạnh có một ông họ Mai tới, nói rằng ông ta lớn tuổi hơn lão Lộ, muốn đổi vị trí, để lão Lộ sang gác cổng khu số ba, còn ông ta sang khu số một.
Lão Lộ vung luôn cái ghế đập vào người ông ta.
“Đm, ông lớn tuổi thì liên quan gì tới tôi? Ông vì đất nước đổ mồ hôi, còn tôi đổ máu!”
Tuy đều là đại viện của hệ thống Trung Lương, nhưng khu số ba có hơn trăm hộ gia đình, toàn những ông lớn nhỏ đủ loại, thêm người thân họ hàng, quan hệ rắc rối vô cùng.
Dù cả ngày chẳng có chuyện gì lớn, nhưng toàn những người từng ra chiến trường, ai cũng khoác lác giỏi hơn mình, nghe thôi cũng phát bực.
Còn khu số một nơi lão Lộ đang trông thì hoàn toàn khác.
Bên trong tổng cộng chỉ có mười hộ gia đình, mà “quan càng lớn thì chuyện càng ít”, đôi bên gần như chẳng mấy khi nói chuyện.
Ngày thường lão Lộ rảnh rỗi vô cùng, đến lễ tết phát đồ còn có phần của lão. Bảo lão đổi với lão Mai thì chẳng khác nào đồ ngốc.
Hai chén trà đặc vào bụng, tinh thần lão Lộ phấn chấn hẳn lên. Rảnh quá không có việc gì làm, hai mắt lão bắt đầu đảo quanh quan sát.
Thật ra lão chỉ phụ trách ban ngày, buổi tối đại viện có bảo vệ riêng, nên dù một con muỗi bay qua lão cũng phải nhìn xem là đực hay cái.
“Cạch cạch cạch~”
Một chiếc xe đạp mới tinh từ sâu trong đại viện chạy ra, lảo đảo dừng lại trước phòng trực.
Cô gái nhỏ trên xe nhìn bảng đen hai lần, rồi lại lên xe, loạng choạng đạp ra khỏi cổng.
Lão Lộ nhìn thấy cô gái đạp xe qua lại trên con phố nhỏ ngoài cổng, không nhịn được mỉm cười.
Cô bé này mới chuyển tới, nghe nói bố mẹ đều rất có năng lực. Chỉ là mấy năm trước chắc sống khá khổ, lúc mới tới thậm chí còn không biết đi xe đạp.
Thở dài trong lòng, lão nghĩ:
“Haizz, bố mẹ con bé cũng thật là, con gái mà lại mua cho nó chiếc xe 28 to đùng, sao không mua chiếc Phượng Hoàng 26 cho dễ đi?”
Nhưng con nhà nghèo cũng có ưu điểm của con nhà nghèo, đó là sự bền bỉ.
Giữa trời nắng mùa hè, cô bé đạp liền hai tiếng không nghỉ, trên yên sau còn chở hai bao tải nặng, nhìn chừng không dưới một trăm cân.
Rõ ràng đang luyện sức chân.
Hai bắp chân ấy vừa dài, vừa thẳng, lại rất khỏe, giống hệt cô y tá trong đơn vị năm xưa của lão.
Văn Lạc Du đạp xe suốt hai tiếng, thấy bụng bắt đầu đói mới quay lại đại viện nhà mình.
Đi ngang qua cổng, cô lại vô thức nhìn bảng đen một cái, trong lòng chợt thấy hơi buồn.
Đã mấy ngày rồi, sao vẫn chưa có thư nhỉ?
Nhưng ngoài nỗi buồn đó, trong lòng Văn Lạc Du cũng có chút mong chờ.
Bây giờ cô đã chở được một trăm cân, luyện thêm vài ngày nữa, chắc chắn có thể chở Lý Dã chạy khắp thành phố.
Lão Lộ trong phòng trực cũng chú ý đến ánh mắt của Văn Lạc Du.
Lão rất muốn nói với cô bé rằng nếu có thư của cô thì lão sẽ mang qua cho.
Nhưng cuối cùng lão vẫn không nói gì.
Người ta hòa nhã là chuyện của người ta, nhưng làm người phải biết chừng mực.
“Bùm bùm bùm bùm~”
Tiếng động cơ xe máy vang lên từ cuối con phố, nhanh chóng tiến lại gần.
Lão Lộ thò đầu ra nhìn, thấy một người mặc đồ xanh cưỡi chiếc mô tô màu xanh chạy tới, trông chẳng khác gì lính Đức trong phim.
Đó là nhân viên phát điện báo khẩn cấp của bưu điện.
Những năm bảy tám mươi, điện báo của bưu điện chia làm hai loại.
Một loại là điện báo thường, may mắn thì sáng gửi chiều nhận, xui xẻo thì sang ngày hôm sau mới tới.
Nhưng điện báo khẩn thì khác, có nhân viên đi mô tô chuyên phát ngay lập tức. Chỉ cần chịu trả tiền, phí điện báo khẩn không phải chỉ một hai hào đâu.
“Két——”
Chiếc mô tô màu xanh phanh gấp một cái rất đẹp mắt, dừng ngay trước phòng trực của lão Lộ.
Văn Lạc Du nghe tiếng phanh, quay đầu nhìn về phía cổng đại viện, không ngờ tay lái chao một cái, chiếc xe đạp lập tức đổ xuống đất.
Lão Lộ thấy cô ngã, lập tức tức giận mắng người phát điện báo:
“Cậu phô trương cái gì hả? Dọa con bé rồi thấy chưa!”
Người phát điện báo chớp mắt mấy cái, không dám cãi.
Thời đó, nhân viên phát điện báo khẩn cưỡi mô tô lớn, đeo kính gió, bình thường oai phong lắm, không có quan hệ còn chẳng làm được việc này.
Nhưng oai cũng phải đúng chỗ.
Trước cổng đại viện này thì oai không nổi.
“Có điện báo khẩn, nên tôi chạy hơi gấp, mong ông thông cảm.”
Anh ta đưa điện báo cho lão Lộ ký nhận rồi lập tức đi luôn.
Theo quy định, điện báo khẩn phải giao tận tay người nhận, nhưng anh ta không vào được đại viện nên chỉ có thể đưa cho lão Lộ.
Lão Lộ nhìn qua một cái, rồi thò đầu ra khỏi phòng trực gọi cô gái vừa dựng lại xe đạp:
“Con bé kia, cháu họ Văn đúng không? Hình như có điện báo nhà cháu.”
Văn Lạc Du sững lại một chút, vội vàng dựng xe cho gọn rồi bước nhanh lại.
Nhận điện báo, cô gái vốn lạnh lùng ấy lập tức khẽ cong môi.
“Sao phải gấp vậy? Điện báo khẩn đâu phải không tốn tiền.”
Lời trách yêu chỉ thoáng qua trong chốc lát, sau đó trong lòng Văn Lạc Du lại dâng lên nhiều hơn sự vui mừng và ấm áp.
Cô vội vàng dắt xe về nhà, vào phòng riêng mới mở điện báo ra.
Một bức điện dài tới năm trăm chữ hiện ra trước mắt, khiến cô ngạc nhiên hồi lâu.
Đây đâu phải điện báo, rõ ràng là thư mà!
Một lát sau, Văn Lạc Du mở ngăn kéo có khóa, lấy ra một cuốn nhật ký bìa da màu đen.
Trang đầu là một bài thơ nhỏ rất văn nghệ.
Trang thứ hai thì từ trên xuống dưới ghi từng dòng ghi chú kế hoạch.
1: Dẫn anh đi xem Thiên An Môn, đi dạo Hậu Hải.
2: Dẫn anh tới Thư viện Quốc gia, Cung thiên văn Bắc Kinh.
3: Dẫn anh đi dạo Thành Hoàng Miếu, mời anh ăn các món ăn vặt anh thích. (Ba ngày)
4: Dẫn anh tới cửa hàng Hữu Nghị, tặng anh một món quà nhỏ. (35 phiếu ngoại tệ)
6: …
Văn Lạc Du lấy bút máy, rất nghiêm túc viết thêm một dòng mới bên dưới.
10: Nói chuyện đàng hoàng với anh, không cho phép tiêu tiền bừa bãi, phải học tiết kiệm.
Viết xong dòng này, cô lại trầm ngâm một lúc, rồi thêm vào sau chữ “tiết kiệm” một dấu ngoặc, viết:
(Biết sai mà sửa, mới là đại trượng phu)
Sau đó cô gái nhỏ mới hài lòng gật đầu, nở nụ cười, tiện tay khóa lại cuốn nhật ký.
Làm xong mọi thứ, Văn Lạc Du mới bắt đầu đọc điện báo.
Nói cũng lạ, lúc vừa nhận điện báo cô chỉ muốn đọc ngay tại cổng đại viện.
Nhưng khi đã cầm trong tay, cô lại càng lúc càng bình tĩnh.
“Bạn học Tiểu Du, thật xin lỗi, thời gian trước tôi đi chu du khắp non sông đất nước, hôm nay mới thấy được thư của bạn.”
Ngay câu mở đầu đã dùng cách xưng hô khiến Văn Lạc Du không ngờ tới.
Nói thân thì anh gọi cô là “bạn học”, nói xa cách thì lại gọi cô là “Tiểu Du”.
Cảm giác rất mâu thuẫn.
Mà kiểu mâu thuẫn nhỏ như vậy trong bốn năm trăm chữ của bức điện cũng không hiếm.
Ngay cả bản thân Văn Lạc Du cũng không nhận ra, khi đọc điện báo, tâm trạng bình lặng vừa mới gom góp được của cô lại như mặt nước xuân dưới làn gió ấm, khẽ gợn sóng.
Đến câu cuối cùng, Văn Lạc Du sững người.
“Sao anh ấy biết chân mình cỡ 37?”
Cô ngạc nhiên không phải không có lý do.
Bởi vì mấy năm trước, cuộc sống của cô và mẹ rất khó khăn, giày vải cô mang đều do cô Kha tự tay làm.
Loại giày vải này muốn bền thì phải làm hơi rộng một chút, phía trước nhét thêm vài lớp vải dày hoặc bông.
Nếu làm vừa khít quá thì chưa đến một tháng, ngón chân cái của cô đã đẩy rách mũi giày.
Vì thế Văn Lạc Du rất thắc mắc, làm sao Lý Dã nhìn ra được bên trong đôi giày cỡ 38 kia là một bàn chân cỡ 37?
Một lớp hồng nhạt dần hiện lên trên gò má cô gái nhỏ, như hoa đào mùa xuân khẽ nở.
…
“Tiểu Du, con lại đi đạp xe à?”
Tiếng gọi từ cửa khiến Văn Lạc Du đang ngồi lặng im không biết bao lâu giật mình tỉnh lại.
Cô vội cất điện báo đi, rồi ra phòng khách.
Cô Kha xách một túi đồ lớn, vừa mới vào cửa thay giày.
Văn Lạc Du vội nhận lấy, thuận miệng hỏi:
“Mẹ, sao trưa mẹ đã về rồi?”
Cô Kha cười nói:
“Hôm nay mẹ đi họp ở ngoài Kiến Quốc Môn, tiện đường mua ít đồ, chiều còn phải quay lại.”
“Ồ, vậy để con đi nấu cơm, ăn mì cà chua trứng nhé.”
“Không cần, mẹ mua ít đồ ăn sẵn rồi, hai mẹ con ăn tạm là được. Con thử hai đôi giày này xem đôi nào vừa, để mẹ còn đem đi đổi.”
Cô Kha lấy ra hai hộp giày đưa cho Văn Lạc Du.
Mở ra xem, cô ngạc nhiên:
“Giày cao gót? Mẹ mua cái này cho con làm gì?”
Cô Kha bật cười:
“Con còn hỏi mẹ à? Hôm qua Tiểu Cầm tới chơi, con cứ nhìn chằm chằm đôi giày của nó, hôm nay lại quên rồi?”
“Con chỉ nhìn thôi…”
Văn Lạc Du lẩm bẩm hai câu, vừa thử giày vừa chợt nhớ tới một chuyện nhỏ.
Vài tháng trước, một tối ở cửa hàng lương thực số hai của huyện Thanh Thủy, cô quay lại lấy đồ để quên.
Khi đó cô nghe thấy Cận Bằng, Lý Đại Dũng và Lý Dã đang hưng phấn bàn luận về “sức hấp dẫn của giày cao gót”.
Hôm qua có một người bạn thời thơ ấu tới tìm cô, trên chân mang một đôi cao gót rất đẹp, nên cô mới nhìn thêm mấy lần.
Cô Kha vốn luôn cảm thấy có lỗi với con gái nên thấy vậy liền mua về.
Một lần mua luôn hai đôi.
Một đôi cỡ 37, một đôi cỡ 38.
Văn Lạc Du thử từng đôi, quả nhiên đôi 37 là thoải mái nhất, hơi rộng một chút, vừa vặn không bó chân.
“Con cao như vậy mà giày 37 còn rộng, đúng là hiếm thật.”
Cô Kha cười cười, cất đôi 38 vào chuẩn bị mang đi đổi, rồi mới thấy mặt con gái hơi ửng đỏ.
“Sao vậy Tiểu Du, không thoải mái à?”
“Không, chỉ là lúc nãy đạp xe hơi mệt.”
“Ồ…”
Cô Kha liếc xéo con gái một cái, bỗng hỏi:
“Lý Dã gửi thư rồi à?”
“… ”
Văn Lạc Du sững lại một giây, biết mình không phải đối thủ, đành cười nói:
“Không, chỉ có một bức điện báo thôi.”
“Ồ——”
Cô Kha kéo dài giọng, khiến cô gái nhỏ tức đến đỏ mặt.