Mười Năm Tìm Lại Sự Thật

Chương 7



Giang Tuyết Nghi hẹn tôi vào ngày thứ ba.

Cô ta gửi tin nhắn: "Thanh Thanh, chúng ta nói chuyện riêng đi."

Tôi nhắn lại: "Địa chỉ."

Cô ta hẹn tôi ở chính quán cà phê cũ gần trường đại học.

Lúc tôi đến, cô ta đã ngồi bên cửa sổ.

Trông cô ta gầy đi một vòng, mắt đỏ hoe, có vẻ mấy ngày nay không ngủ được.

Sau khi tôi ngồi xuống, câu đầu tiên cô ta thốt ra là: "Bây giờ cô vừa lòng rồi chứ?"

Tôi đáp: "Cũng chưa vừa lòng lắm."

Cô ta ngẩn người.

Tôi đặt túi xách sang bên cạnh: "Cô vẫn chưa chính thức xin lỗi tôi."

Giang Tuyết Nghi cười khẩy một tiếng, nhưng nước mắt lại trào ra.

"Diệp Thanh Hoài, cô nhất quyết phải ép tôi vào đường cùng mới chịu thôi à?"

Tôi nhìn cô ta: "Đừng có hở ra một tí là lôi cái c.h.ế.t ra dọa. Năm đó cô hại tôi bị người ta c.h.ử.i bới, hại tôi phải bỏ đi, hại Kỷ Hằng hiểu lầm tôi, lại còn hại Tần Thuật làm nhục tôi như một gã điên, cô vẫn sống sờ sờ ra đấy thôi."

Sắc mặt cô ta tái đi một chút.

"Tôi chỉ vì thích Kỷ Hằng."

"Thì sao?"

"Cho nên tôi mới ghen tị với cô!" Cô ta rốt cuộc không giữ nổi vẻ bình tĩnh nữa, hét lên, "Dựa vào cái gì mà cô lại có được tất cả mọi thứ? Lâm Chiêu thích cô, Chu Gia Lễ bảo vệ cô, Tần Thuật thì bám đuôi cô, ngay cả Kỷ Hằng cũng chỉ chăm chú nhìn một mình cô. Rõ ràng cô chẳng cần một ai, nhưng tất cả mọi người đều xoay quanh cô."

Tôi nghe cô ta nói, bỗng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

"Giang Tuyết Nghi, tôi chưa từng tranh giành với ai."

"Cô tất nhiên là có thể nói thế rồi." Cô ta chằm chằm nhìn tôi, "Bởi vì cô vốn dĩ chẳng bao giờ phải tranh giành."

Ánh mắt cô ta từ từ lạnh ngắt.

"Cô tưởng bây giờ Kỷ Hằng giúp cô điều tra rõ ràng mọi chuyện là vì anh ấy thực lòng yêu cô sao? Diệp Thanh Hoài, anh ấy từng ở bên tôi. Sau khi cô đi, chính tôi là người đã ở bên cạnh anh ấy. Lúc anh ấy đau khổ, người ở bên cũng là tôi."

Câu nói này quả thực đã đ.â.m trúng tim tôi.

Tôi thừa nhận.

Cho dù tôi có tỏ ra bình thản đến đâu, thì việc Kỷ Hằng từng ở bên cô ta vẫn giống như một chiếc gai nhỏ cắm sâu vào trong da thịt, không chạm vào thì không đau, nhưng cứ hễ chạm tới là rỉ m.á.u.

Giang Tuyết Nghi nhìn ra điều đó.

Cô ta bật cười: "Nhìn xem, cô vẫn để tâm đấy thôi."

Tôi cũng mỉm cười.

"Để tâm chứ."

Cô ta sửng sốt.

Tôi nói tiếp: "Nhưng chuyện đó không ảnh hưởng đến việc tôi kiện cô."

Tôi lấy từ trong túi xách ra một bản thư luật sư, đẩy đến trước mặt cô ta.

Sắc mặt Giang Tuyết Nghi lập tức thay đổi rõ rệt.

"Cô có ý gì?"

"Ý là, tôi đến đây không phải để tranh giành Kỷ Hằng với cô."

Tôi nhìn cô ta, nhấn mạnh từng chữ:

"Tôi đến để kiện cô."

Nhật Nguyệt

Các đầu ngón tay cô ta run rẩy: "Cô điên rồi à? Đều là chuyện từ mười năm trước rồi, cô lấy cái gì mà kiện?"

"Tội vu khống, xâm phạm danh dự, liên tục lan truyền thông tin sai sự thật. Có thắng được hay không, luật sư sẽ tự có nhận định."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cô ta chằm chằm nhìn vào tờ thư luật sư, ánh mắt thay đổi liên tục, vừa có sự hoảng loạn, lại vừa có sự hận thù.

"Diệp Thanh Hoài, cô định tuyệt tình đến mức này sao?"

Tôi đứng dậy.

"Giang Tuyết Nghi, đừng tự diễn sâu thêm nữa. Cô không phải thua vì tình yêu, mà cô thua trước bằng chứng."



Giang Tuyết Nghi bắt đầu thực sự hoảng loạn là sau khi thư luật sư được gửi đi.

Tôi không gửi nó đến công ty của cô ta, cũng không đăng lên mạng xã hội.

Tôi chỉ gửi đích danh cho cô ta, cùng vài người trong nhóm lớp vẫn đang tiếp tục ra rả lan truyền những câu chữ bôi nhọ như "Diệp Thanh Hoài kết hôn lần hai", "Diệp Thanh Hoài năm đó bắt cá hai tay".

Nội dung trong thư luật sư ghi rất rõ ràng:

Hạn định thời gian gỡ bỏ các phát ngôn sai sự thật, công khai đính chính và xin lỗi, nếu không sẽ tiếp tục truy cứu trách nhiệm pháp lý về hành vi xâm phạm.

Ban đầu, trong nhóm lớp vô cùng yên ắng.

Những người đã tận mắt nhìn thấy bức ảnh gốc ở buổi họp lớp cuối cùng cũng đã biết học cách ngậm miệng lại.

Thế nhưng Giang Tuyết Nghi thì không chịu ngồi yên.

Tối hôm sau, cô ta gửi vào nhóm một đoạn tin nhắn rất dài.

Cô ta bảo chuyện năm đó cô ta cũng chỉ là hiểu lầm.

Cô ta bảo không ngờ việc đó lại gây ra tổn thương cho tôi.

Cô ta bảo mọi người đều là bạn học cũ, không cần thiết phải làm ầm lên cho khó coi như vậy.

Câu cuối cùng cô ta viết trông đặc biệt ủy khuất:

"Tớ thừa nhận bản thân tớ không hoàn hảo, nhưng Diệp Thanh Hoài, chẳng lẽ cậu thực sự không có một chút lỗi lầm nào sao?"

Tôi đọc xong mà suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Cái kiểu nói chuyện này là đáng ghét nhất.

Cô ta không dám nói thẳng ra là tôi sai ở chỗ nào.

Nhưng cô ta lại muốn gieo vào đầu tất cả mọi người suy nghĩ rằng, chắc chắn tôi phải có vấn đề gì đó thì mới bị như vậy.

Rất nhanh sau đó, trong nhóm có vài người nhảy vào dàn hòa.

"Đều đã qua mười năm rồi, thôi đừng làm mình làm mẩy nữa."

"Tuyết Nghi cũng đã xin lỗi rồi, Thanh Thanh giờ cậu cũng kết hôn rồi, việc gì phải nắm c.h.ặ.t không buông thế."

"Dù sao thì cũng chỉ là hiểu lầm thời trẻ dại thôi mà."

Tôi không thèm đôi co với bọn họ làm gì.

Tôi chỉ gửi đúng một câu:

"Hiểu lầm thì không tự biết cách cắt phăng cô dâu ra khỏi ảnh, và cũng không tự biết cách đồn đại suốt mười năm trời đâu."

Sau đó, tôi tung ra ba thứ.

Thứ nhất là bức ảnh gốc đêm cầu hôn đã được sự cho phép công khai của Lâm Chiêu và Chu Gia Lễ.

Thứ hai là đoạn video quay lại toàn cảnh buổi cầu hôn hôm đó.

Thứ ba là bản chụp thư luật sư cùng với biên lai tiếp nhận hồ sơ chứng cứ.

Tôi chưa vội tung đoạn video quay màn hình dòng trạng thái năm xưa, cũng như đoạn ghi âm của cô bạn cùng phòng kia ra.

Đánh bài thì không được lật hết bài ngay từ lượt đầu.

Tung cho những kẻ trong nhóm lớp xem, bọn họ sẽ chỉ tặc lưỡi bảo tôi là kẻ nhỏ mọn, chấp nhặt.

Phải đ.á.n.h thẳng vào những chỗ mà Giang Tuyết Nghi coi trọng nhất, cô ta mới biết thế nào là đau.

Hơn nữa, những kẻ đang ra sức khuyên nhủ "thôi bỏ đi", "đều là hiểu lầm cả" trong nhóm lớp thực chất chính là cái đám đi truyền tai nhau những lời đồn thổi năm xưa.

Bọn họ đã nghe tin đồn nhảm ở đâu, thì nên nghe lời đính chính ngay tại chính chỗ đó.