Mười Năm Chờ Đợi, Một Đời Chênh Vênh

Chương 1



Ngày ký kết thỏa thuận hợp tác với tập đoàn Bác Việt là một trong những khoảnh khắc rực rỡ hiếm hoi trong cuộc đời tôi, chỉ là tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại Kỳ Ngôn.

 

Anh đứng dưới khán đài, giữa đám đông xô bồ, anh vẫn luôn là người nổi bật nhất. Dù mười năm đã trôi qua, tôi vẫn có thể nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, chính khoảnh khắc ấy, tim tôi như lỡ đi một nhịp, ngay cả sấp hồ sơ trên tay cũng run rẩy nhẹ.

 

"Tống tiểu thư sao vậy? Cô thấy không khỏe ở đâu à?"

 

Người lên tiếng là Tần Hoan, thiên kim của chủ tịch tập đoàn Bác Việt, một nàng tiểu thư giàu sang, xuất sắc và nỗ lực hơn tôi gấp bội.

 

Tôi thu hồi tầm mắt, lắc đầu, rồi điềm tĩnh ký tên mình lên bản thỏa thuận. Sự mài giũa của cuộc đời đã rèn cho tôi một lớp vỏ bọc kiên cường không gì phá vỡ nổi, huống hồ, đó cũng chỉ là một người cũ, nhưng tôi chẳng thể ngờ, người cũ ấy giờ đây lại là bạn trai của Tần Hoan.

 

Nghe đồng nghiệp kể, hai người họ quen nhau và yêu nhau khi còn ở nước ngoài. Một người là người thừa kế của gia tộc, một người là tân quý trong giới công nghệ, dù nhìn ở góc độ nào, họ cũng thật xứng đôi vừa lứa.

 

Buổi lễ kết thúc, Tần Hoan khoác tay Kỳ Ngôn đi tới giới thiệu với tôi, đến gần rồi, tôi mới nhìn rõ gương mặt anh.

 

Thời gian dài đằng đẵng đã gột rửa đi vẻ thanh xuân ngây ngô năm nào, chạm khắc nên những đường nét sâu sắc và lạnh lùng hơn, chỉ có đôi mắt vốn dĩ luôn nhạt nhẽo, xa cách kia, lúc này lại tràn đầy ý cười, và trong mắt anh chỉ có mỗi Tần Hoan, từ đầu đến cuối, anh không hề liếc nhìn tôi lấy một lần.

 

"Đúng rồi, Tống tiểu thư cũng là người Bắc Thành nhỉ? Bắc Thành cũng nhỏ thôi, trước đây cô và Kỳ Ngôn không quen biết nhau sao?"

 

Dứt lời, Kỳ Ngôn cuối cùng cũng nhìn về phía tôi, ý cười tan biến, chỉ còn lại sự xa lạ, giống hệt như cái nhìn đầu tiên tôi thấy anh của mười một năm về trước.

 

Năm ấy tôi học lớp 12, anh chuyển trường đến lớp tôi, chúng tôi ngồi bàn trước bàn sau suốt một năm trời, sau khi kỳ thi đại học kết thúc thì xác nhận quan hệ yêu đương.

 

Vốn đã hẹn cùng thi vào một trường đại học, nhưng chưa kịp điền nguyện vọng, anh đã bị gia đình sắp xếp cho ra nước ngoài. Nói đi cũng phải nói lại, chúng tôi quả thực có quen biết. 

 

Tôi nhìn vào đôi mắt đen thẳm của Kỳ Ngôn, định mở lời thì anh đã nhanh hơn một bước, giọng điệu hờ hững:

"Không quen."

 

Câu trả lời này nằm trong dự liệu của tôi, đó cũng là điều tôi muốn nói với Tần Hoan.

 

Chuyện cụ thể phải nhắc lại từ mười năm trước, sau khi Kỳ Ngôn ra nước ngoài, ngày nào tôi cũng nhận được email của anh gửi về từ bên kia đại dương. Anh nói Boston nóng nực muốn c.h.ế.t, nói bánh táo bà chủ nhà làm ngọt đến phát ngấy, nói vị giáo sư trong phòng thí nghiệm có giọng địa phương quá nặng khiến anh nghe giảng rất vất vả, cuối thư luôn là một câu: "Đợi anh về."

 

Tôi cũng đã điền xong nguyện vọng, vừa đi làm thêm vừa chờ đợi ngày xuôi về phương Nam nhập học, nhưng một khoản hỗ trợ tư nhân đã hoàn toàn làm đảo lộn tất cả.

 

Khi tôi đến ký tên, gương mặt hòa nhã của người đàn ông đó bỗng chốc trở nên độc ác, hắn đè tôi xuống, toan giở trò đồi bại.

 

Sự chống cự của tôi khiến đối phương nổi giận, sau hai cái tát nảy lửa, tôi chỉ thấy đất trời chao đảo, đến khi tỉnh lại, tôi phát hiện mẹ của Kỳ Ngôn đã g.i.ế.c c.h.ế.t người đàn ông đó, còn bà cũng bị mảnh sứ đ.â.m trúng tim, người đàn ông vừa c.h.ế.t chính là cha của Kỳ Ngôn, một doanh nhân có tiếng tại địa phương.

 

Mùa hè năm ấy, không khí oi bức hóa thành những vệt m.á.u b.ắ.n tung tóe vào người tôi, ba tôi vì lo lắng cho tôi mà bị một chiếc xe tải tông trúng, ba mạng người kéo theo hàng loạt những chuyện cũ chôn vùi bao năm.

 

Kỳ Ngôn không biết những chi tiết đó, cảnh sát vẫn đang điều tra và phong tỏa mọi thông tin, anh chỉ biết tôi bị cuốn vào vụ án mạng của cha mẹ mình, may mắn sống sót nhưng toàn thân đầy thương tích.

 

Lần cuối chúng tôi gặp nhau, anh quỳ trước mộ ba tôi, túm lấy áo tôi, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn. Anh cầu xin tôi hãy nói cho anh biết tất cả những gì đã xảy ra, cầu xin tôi đừng bỏ rơi anh.

 

Tôi mím c.h.ặ.t môi, không có ý định hé răng nửa lời, anh liền hướng về phía bia mộ ba tôi mà dập đầu liên hồi, trông như đã phát điên.

 

Cơn mưa ngày hôm đó không lớn, hòa cùng m.á.u tươi từ gương mặt thanh tú của anh nhỏ xuống đất. Tôi gỡ từng ngón tay anh ra, để lại một câu tuyệt tình:

"Kỳ Ngôn, sau này đừng gặp lại nữa, nếu có vô tình chạm mặt, cũng hãy xem như không quen biết đi."

 

Buổi khiêu vũ bắt đầu, tôi cầm ly rượu, tìm một góc khuất, chẳng màng đến việc chung vui. Không phải vì sự xuất hiện của Kỳ Ngôn, mà vốn dĩ tôi chưa bao giờ thích những nơi thế này. Ánh đèn rực rỡ quá dễ khiến người ta lóa mắt, mà quên đi bóng tối đang bủa vây phía sau, thế nhưng đôi mắt tôi lại không tự chủ được mà hướng về phía trung tâm sân khấu, nơi Tần Hoan và Kỳ Ngôn đang đứng.

 

Họ cử chỉ thân mật, chốc chốc lại kề tai nói nhỏ điều gì đó. Có lẽ ánh mắt của tôi quá cháy bỏng, Kỳ Ngôn cũng nhìn về phía tôi, vẫn là vẻ xa lạ và lạnh nhạt như cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Một mình sao?" Một giọng nói xen vào từ phía bên cạnh.

 

Là Cao Xuyên, tôi nhận ra hắn, tên công t.ử đào hoa nổi tiếng ở Nam Thành, nhà có tiền, mắt không coi ai ra gì. Tôi khẽ gật đầu thay cho lời đáp.

 

"Luật sư Tống tối nay phong độ quá nhỉ." Hắn tiến lại gần một bước, mùi rượu hòa lẫn mùi nước hoa xộc vào mũi: "Có điều, cô đang thiếu một người bạn đồng hành?"

 

"Không liên quan đến anh." Tôi lùi lại nửa bước.

 

Tửu Lâu Của Dạ

"Hừ..." Hắn cười, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào xương quai xanh của tôi: "Nhảy với tôi một bản nhé? Tôi sẽ giới thiệu cho cô vài người có ích."

 

"Không cần." Giọng tôi lạnh hẳn xuống: "Người tôi quen đã đủ dùng rồi."

 

"Đủ dùng?" Hắn nhướng mày, giọng điệu hạ lưu: "Ý luật sư Tống nói là loại dùng nào?"

 

Tôi nhìn theo ánh mắt thô bỉ của hắn, rồi nhìn xuống dưới.

 

"Cao thiếu gia có vẻ tự tin quá nhỉ?" Tôi ngước mắt, nhìn thẳng vào hắn: "Có điều cái tăm của anh nhìn qua đến món gỏi còn trộn không nổi, mà cũng đòi đem ra dùng sao?"

 

Sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

 

"Đừng có mà không biết điều."

 

"Biết điều?" Tôi giễu cợt nhìn hắn: "Cao thiếu gia, giờ là xã hội pháp trị rồi, chiêu đó của anh lỗi thời rồi."

 

Xung quanh bắt đầu có người nhìn về phía này, Cao Xuyên thấy mất mặt, liền đưa tay chộp lấy cánh tay tôi. Lực tay hắn rất mạnh, tôi không sao thoát ra được, cổ tay bị bóp đến đau điếng, sự hối hận dâng lên trong lòng, đối phó với hạng người như Cao Xuyên, tôi có hàng trăm cách, điều không nên làm nhất chính là chọc giận hắn.

 

Dù sao thì sự xuất hiện của Kỳ Ngôn cũng đã làm tâm trí tôi xao động.

 

"Còn giả vờ thanh cao cái gì!" Cao Xuyên gằn giọng.

 

Tay bị khống chế, tôi đang định tung chân đá thẳng vào bộ hạ của hắn thì không ngờ, có người đã nhanh hơn tôi một bước, tung một cú đá sấm sét.

Nhanh, và cực kỳ tàn nhẫn, là Kỳ Ngôn.

 

Anh đứng quay lưng về phía tôi, chắn giữa tôi và Cao Xuyên. Cao Xuyên bị đá văng xuống đất, có chút ngây người, sau khi nhìn rõ người tới là ai liền nhổ toẹt một bãi: "Là mày? Mày mẹ nó mà cũng dám động vào tao?!"

 

Kỳ Ngôn không nói nửa lời, lao tới đ.ấ.m thẳng vào đầu Cao Xuyên. Cao Xuyên vùng vẫy muốn đ.á.n.h trả nhưng rõ ràng không phải đối thủ của Kỳ Ngôn.

 

Tiếng la hét vang lên bốn phía, buổi khiêu vũ lãng mạn bỗng chốc trở nên hỗn loạn tột độ.

 

Tôi nhìn bóng lưng của Kỳ Ngôn, vừa xa lạ, vừa thân thuộc. Bất chợt sực tỉnh, tôi lao tới kéo anh lại: 

"Kỳ Ngôn! Đủ rồi!"

 

Tay tôi nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay trái của anh, xuyên qua lớp vải sơ mi, tôi có thể cảm nhận được những thớ cơ đang run rẩy bên dưới.

 

Động tác của anh khựng lại, đôi mắt đỏ rực như một con sư t.ử đang lên cơn thịnh nộ.

 

Tôi nhìn xuống cổ tay anh, ống tay áo vì cử động mạnh mà bị kéo lên một đoạn, nơi cổ tay ấy, da thịt lồi lõm, không bằng phẳng, những vết sẹo dọc ngang chồng chéo, tựa như những cành dây leo khô héo, bám víu lấy nơi đó một cách dữ tợn, vết thì mới, vết thì cũ, vết thì sâu, có vết lại nông, hơi thở của tôi nghẹn lại.

 

Cao Xuyên nằm liệt trên đất, m.á.u mũi chảy ròng ròng nhưng vẫn gào thét: 

"Kỳ Ngôn! Thằng con hoang của loại tội phạm cưỡng bức! Mày cũng xứng…”