“Chậc.” Tiêu Hành nhíu mày. Cảm giác xấu hổ bao trùm trái tim ta.“Nam nhân vô tích sự, mới lấy trong trắng của nữ nhân làm vốn để khoe khoang. Người nam nhân đầu tiên thì sao? Nàng là người nữ nhân đầu tiên của ngươi sao?”
Bùi Cửu Đường xuất thân công tử thế gia, thông phòng nha hoàn là thứ không thể thiếu. Sao có thể ta là người đầu tiên? Bùi Cửu Đường mặt mày u ám, vẻ đắc ý vừa rồi biến mất.“Ồ, không phải à? Vậy ngươi có tư cách gì khoe khoang?” Tiêu Hành khinh thường nhếch môi.“Lần đầu tiên mà không giữ được cho người nữ nhân mình yêu, thật đáng xấu hổ.”
Ta nghe mà đến cả hơi thở cũng ngừng lại. Có lẽ lâu không gặp, hoặc vì vẻ ngoài Tiêu Hành bây giờ quá điềm đạm, lạnh lùng. Nên ta quên mất, hồi nhỏ người này vô lại đến mức nào, nổi tiếng mỏ hỗn.
Một tràng lời này nói ra, trực tiếp khiến sắc mặt Bùi Cửu Đường tái mét, cảm giác như giây tiếp theo sẽ đánh nhau đến nơi. Tiêu Hành bị thương cả hai tay, đánh nhau sẽ bất lợi. Ta vội tạo chút động tĩnh, tiến lên hai bước. Hai người trong sân đồng thời biến sắc.
Bùi Cửu Đường cười với ta:“Oản Oản, dược liệu sắp phơi xong rồi, cần bổ sung thêm một ít.”
“Không sao, không cần bổ sung nữa.” Ta đã kiếm đủ tiền rồi. Ban đầu định tích đủ một trăm lượng bạc đưa thôn trưởng, trả ơn đã nhặt ta về rồi mới đi. Nhưng giờ không cần nữa. Ơn đã trả, hai bên không nợ nhau. Hai mươi lượng bạc trong tay ta đã đủ để bước ra bước đầu tiên của hành trình sắp tới. Dù sao ta cũng có y thuật trong người, hết tiền thì vừa đi vừa kiếm cũng được.
“Thôi, chỉ trách ta bị thương hai cánh tay, không giúp được gì.”
Tiêu Hành nằm trên ghế đột nhiên ngồi thẳng dậy, thở dài:“Thật phiền phức cho huynh trưởng.”
“Huynh trưởng giỏi như vậy, sau này ta và Oản Oản có phúc rồi.”
Bùi Cửu Đường nheo mắt, ánh mắt sắc như dao bắn về Tiêu Hành. Nhưng Tiêu Hành không né tránh, khí thế không hề yếu hơn, nhìn lại hắn.
“Tiêu Hành.” Ta vội tiến lên, đứng giữa hai người.“Huynh cũng không sao rồi. Hôm nay về doanh trại đi. Chân huynh trưởng vẫn chưa khỏi, ta đưa huynh về.”
Bùi Cửu Đường nhướng mày, nhếch môi với Tiêu Hành. Tiêu Hành nghẹn họng, thở dốc một hơi, nhìn ta thật sâu, quay về phòng. Ta lắc đầu. Nhưng eo lại bị ôm từ phía sau. Bùi Cửu Đường tì cằm lên vai, nhẹ giọng:“Đi sớm về sớm.”
Ta cụp mắt xuống, không đáp.“Chiều nay ngươi đến nhà thôn trưởng một chuyến. Ông ấy đã đổi hộ tịch cho ngươi, không còn là nô tịch nữa, là nông tịch rồi. Nhớ đến lấy.”Bùi Cửu Đường ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Tiêu Hành đích thân dẫn đường, ta đưa hắn về doanh trại. Quân địch ở biên ải rất đông nên doanh trại đóng ở nơi cực kỳ bí mật. Nếu không có người dẫn đường, người thường thậm chí không thấy cổng doanh trại. Lần này ta lại được thấy, còn vào một cách quang minh chính đại.
“Thuốc này hai ngày thay một lần, nhớ ăn uống thanh đạm. Vết thương nhất định không dính nước. Còn nữa, đừng vận động mạnh, kẻo vết thương bị rách…” Ta vừa giúp Tiêu Hành thay thuốc, vừa dặn dò tỉ mỉ. Kết quả nửa ngày không nghe Tiêu Hành lên tiếng.
Ngẩng đầu, thấy hắn nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm:“Không thể không đi sao? Hôn ước của chúng ta không còn hiệu lực nữa sao?”
“Làm sao còn hiệu lực được nữa, Tiêu Hành?”
Ta tháo nút thắt đồng tâm ở thắt lưng, định đưa vào tay hắn. Nhưng Tiêu Hành lại nắm chặt tay, không chịu nhận.
Ta bất đắc dĩ:“Huynh từ bỏ chí hướng làm đào binh, không ra chiến trường nữa? Hay ta từ bỏ mơ ước, phòng không gối chiếc, làm một người vợ ngày đêm ngóng huynh trở về?”