Hai người dắt tay nhau đi chưa được mấy bước, phía sau lại vọng tới tiếng gào của Thân Tam nương: "Liễu Cử nhân, ngài muốn nạp thiếp cũng có thể tìm ta mà, vị Vương Cử nhân trước kia, hai người thiếp của ngài ấy đều do ta giúp tìm đó, người nào người nấy trông mơn mởn lắm..."
Sắc mặt Liễu Minh An bỗng chốc cứng đờ, không sao hiểu nổi vì sao trên đời lại có hạng người không nghe thủng tiếng người, cũng chẳng biết nhìn sắc mặt kẻ khác như vậy.
Liễu Minh An vẻ mặt không mấy vui vẻ, định xoay người bắt Thân Tam nương kia câm miệng. Không ngờ hành động dừng lại đó lại khiến bà ta hiểu lầm là vẫn còn cơ hội, liền hớn hở chạy vội về phía hai người bọn họ.
"Hừ!" Khương Ngưng khẽ cười nhạt một tiếng, nheo mắt đ.á.n.h giá mụ bà mai đáng ghét này. Dưới chân vừa vặn có mấy viên đá vụn, Khương Ngưng liền dùng chân đá một viên về phía chân của Thân Tam nương.
Giây tiếp theo, bước chân của Thân Tam nương dẫm trúng viên đá không lệch một phân, thân hình lảo đảo, chỉ nghe thấy một tiếng "bịch", cả người ngã nhào xuống đất một cách t.h.ả.m hại.
"Ối da! Ối da..."
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, gương mặt Thân Tam nương vì đau đớn mà nhăn nhó hết cả lại.
Liễu Minh An bị sự biến đổi bất ngờ này làm cho giật mình, đang phân vân không biết có nên lại gần đỡ một tay hay không, thì trước mặt vươn tới một bàn tay trắng trẻo thon dài, túm lấy vạt áo y kéo đi.
"Còn nhìn cái gì nữa?" Khương Ngưng lạnh lùng nói: "Huynh thật sự muốn để mụ ta tìm cho hai người thiếp sao?"
Sức lực của Khương Ngưng rất lớn, tất nhiên Liễu Minh An cũng không hề có ý định phản kháng, y bị kéo cho loạng choạng, theo nàng đi được vài bước thì nhận ra trong mắt nàng đang chứa đựng một tầng nộ khí mỏng.
Khương Ngưng đang giận!
Trong lòng Liễu Minh An thắt lại, vội vàng dỗ dành: "Khương Ngưng, nàng đừng nghe mụ ta nói bậy, ta căn bản không quen biết mụ ta, là tự mụ ta sáp tới, từ đầu đến cuối ta đều không hề để tâm đến mụ ta chút nào..."
"Khương Ngưng, đừng giận nữa mà, ta nhất định sẽ không nạp thiếp đâu, ta chỉ thích một mình nàng thôi..."
"Khương Ngưng, nàng đừng im lặng như vậy, nói với ta một câu đi, ta sợ lắm..."
"Khương Ngưng? A Ngưng? Ngưng nhi? Tiểu Ngưng nhi..."
Thấy Liễu Minh An càng gọi càng sến súa, Khương Ngưng nhíu mày, dừng chân tại một con hẻm nhỏ vắng người, quay đầu lại nói: "Câm miệng! Không được gọi như vậy!"
"Tuân mệnh!" Liễu Minh An lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu lia lịa, nhưng nghĩ lại vẫn nói: "Ta không muốn gọi cả tên cả họ nàng nữa, sau này gọi nàng là 'A Ngưng' được không? A, Ngưng!"
Hai chữ "A Ngưng" được thốt ra vô cùng dịu dàng, tựa như chứa đựng tình thâm vô hạn, khiến Khương Ngưng cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó nóng hổi chạm vào.
Thấy Khương Ngưng lại giữ im lặng, Liễu Minh An tiến lên một bước, ôm nàng vào lòng, nghiêm túc và trịnh trọng nói: "A Ngưng, nàng yên tâm, những lời ta vừa nói không phải là để dỗ ngọt nàng, cả đời này ta tuyệt đối sẽ không tam thê tứ thiếp. Nếu một ngày nào đó ta vi phạm lời thề này, nàng không cần nương tay, cứ việc đ.â.m ta một đao là được."
Khương Ngưng nghe vậy, cơn giận trong lòng tan biến hơn nửa, nàng giơ tay ôm lại Liễu Minh An, lí nhí nói: "Ta không giận huynh, ta chỉ thấy phiền mụ bà mai không biết điều kia thôi."
"Đúng là rất không biết điều", Liễu Minh An vô cùng tán đồng: "Ta đã nói với mụ ta rồi, nhà ta đã có nương t.ử xinh đẹp như hoa như ngọc, thế mà vẫn còn dám đuổi theo. Thôi, không nhắc đến mụ nữa, về nhà thu dọn hành lý thôi, ngày mai chúng ta phải khởi hành đi trấn Cô Tửu rồi."
Nương t.ử xinh đẹp như hoa như ngọc sao?
Khương Ngưng rúc vào lòng Liễu Minh An, lông mi khẽ run rẩy.
Trở về nhà, nói là dọn dẹp hành lý, nhưng ngoại trừ hai bộ y phục để thay và b.út mực giấy nghiên của Liễu Minh An ra, thực chất cũng chẳng có gì cần mang theo.
Nghĩ đến việc ăn uống trên đường có thể sẽ bất tiện, Khương Ngưng bèn nướng thêm mấy ổ bánh bột khô, tuy hương vị bình thường nhưng được cái dễ mang theo lại không sợ hư hỏng.
Đêm đó, hai người nằm trên giường, trải qua đêm cuối cùng tại trấn Linh Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chao ôi, ngôi nhà mới này còn chưa ở được mấy ngày, ta ngay cả hàng xóm láng giềng còn chưa kịp nhận mặt hết, không ngờ nhanh như vậy đã phải đi rồi..." Liễu Minh An khẽ thở dài cảm thán.
Khương Ngưng đối với chuyện này lại chẳng mấy bận tâm, nàng bình thản đáp lời: "Đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm đường, huynh sớm muộn gì cũng phải rời đi thôi, sớm một chút hay muộn một chút thì có gì khác biệt đâu?"
Gà Mái Leo Núi
"Cũng đúng!" Liễu Minh An mỉm cười ôm c.h.ặ.t Khương Ngưng hơn một chút, cúi đầu đặt một nụ hôn lên giữa đôi mày nàng.
Khương Ngưng lại ngẩng đầu lên, đáp lại Liễu Minh An bằng một nụ hôn, đến khi hai người tách ra, hơi thở đều có chút dồn dập.
"A Ngưng, ngủ đi, hãy nghỉ ngơi cho tốt, lên đường rồi e là khó mà được một giấc ngon lành." Liễu Minh An đưa tay vỗ nhẹ lưng Khương Ngưng, ấn nàng vào lòng, giọng nói có phần khàn đục.
Khương Ngưng thực ra có chút nghi hoặc, nàng biết Liễu Minh An thích mình, cũng có ham muốn với mình, nhưng không hiểu sao, mức độ thân mật lớn nhất của hai người chỉ dừng lại ở hôn môi, Liễu Minh An dường như chưa từng biểu hiện ý muốn tiến thêm bước nữa với nàng.
Chẳng lẽ huynh ấy vẫn chưa chuẩn bị tâm lý? Hay là cảm thấy thời cơ chưa chín muồi? Hoặc giả là... không biết làm sao?
Khương Ngưng vò đầu bứt tai cũng không nghĩ ra, nhưng nếu bảo nàng đè Liễu Minh An ra mà chất vấn "Tại sao huynh không ngủ với ta"...
Khương Ngưng ngẫm nghĩ một hồi, loại chuyện này nàng vẫn là không làm được.
Sáng hôm sau, hai người thức dậy, sau khi dùng xong bữa sáng, Khương Ngưng tranh thủ thời gian buổi sáng đọc một mạch hết sạch số sách mà Liễu Minh An đã mua cho nàng.
Vì đã hẹn với ông chủ Bách Hiểu Lâu gặp mặt vào giờ Mùi, nên sau khi ăn trưa xong, hai người khoác hành lý, khóa kỹ cửa nẻo rồi xuất phát.
Đi đến Bách Hiểu Lâu vừa vặn đúng giờ Mùi, ông chủ thấy họ liền đon đả ra đón, cười nói: "Hai vị thật đúng hẹn, mã xa của chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, mời!"
Liễu Minh An đưa một trăm văn tiền như đã hẹn cho ông chủ, đi theo lão vài bước, quả nhiên thấy ở đầu phố đang đậu một cỗ mã xa.
Trên càng xe là một nam t.ử khoảng chừng hai mươi tuổi, tướng mạo trung hậu, trông có vẻ rất thật thà chất phác, thấy hai người tới liền nở nụ cười câu nệ.
Ông chủ giới thiệu: "Đây là điếm tiểu nhị của ta, tên gọi Phương Thành, hai vị cứ gọi hắn là tiểu Phương là được."
Phương Thành gật đầu chào Liễu Minh An và Khương Ngưng, cung kính gọi: "Công t.ử, phu nhân."
Ông chủ nói tiếp: "Cỗ mã xa này mua về vốn để chở rượu chứ không phải chở người, ta có đặt một chiếc ghế dài ở bên trong, hơi cũ kỹ sơ sài một chút, hai vị vất vả rồi, xin hãy tạm chấp nhận vậy."
Liễu Minh An đối với ông chủ chắp tay xem như tạ ơn.
Càng xe cao chừng nửa người, Liễu Minh An vừa định đưa tay dìu Khương Ngưng lên, lại thấy nàng nắm lấy thành xe bằng gỗ rồi tung người nhảy vọt lên một cách dễ dàng. Sau đó nàng khom lưng đứng ở cửa xe, đưa tay về phía huynh nói: "Lên đi!"
Liễu Minh An: "..."
Ông chủ Bách Hiểu Lâu cũng bị động tác này của Khương Ngưng làm cho kinh ngạc, một lúc sau mới khen ngợi: "Phu nhân quả là có thân thủ thật nhanh nhẹn!"
Trong lòng Liễu Minh An bỗng dâng lên một cảm giác tự hào, có chút đắc ý đáp lại một câu "Đó là đương nhiên", rồi chẳng chút nề hà mà nắm lấy tay Khương Ngưng, nương theo lực kéo của nàng để lên xe.
Ông chủ "hì hì" cười, chúc ba người bọn họ một câu "lên đường bình an". Ngay sau đó Phương Thành hô lên một tiếng, vung roi ngựa, bánh xe bắt đầu lăn dài về phía trước.
Bên trong xe đúng như lời ông chủ nói, vừa cũ vừa sơ sài, ngoại trừ một chiếc ghế dài thì không còn đồ đạc gì khác, thoang thoảng đâu đây còn có mùi rượu nồng nàn.
Hai người lên xe xong liền mở cửa sổ ra, nhìn cảnh vật bên ngoài chậm rãi lùi về phía sau. Mãi đến nửa canh giờ sau, tấm bia đá cao lớn khắc ba chữ "Trấn Linh Sơn" đã bị bỏ lại ở phía xa tắp.