Khương Ngưng và Liễu Minh An rời khỏi nha môn vào lúc chính ngọ, mọi chuyện đều thuận lợi hơn so với tưởng tượng.
Hà Chấn Hổ đã khai ra việc Hầu T.ử hôm kia bám theo sau Triệu Cường đến nhà Liễu Minh An, Hầu T.ử khăng khăng phủ nhận, Hồ Lão Lục cũng làm chứng rằng Hầu T.ử cả ngày hôm đó đều ở Kim Ngọc Phường. Cả hai bên đều không thể chứng minh lời mình nói là thật, nhưng đều có hiềm nghi, vậy nên có thể thu giam, cần tìm thêm chứng nhân và lời khai khác rồi mới thăng đường phán án tiếp.
"Muốn chứng minh lời khai của Hà Chấn Hổ là thật thì thực ra rất đơn giản. Hầu Trạch Hoa và Hồ Lão Lục, hai ngươi nếu muốn thiết kế hại người thì trước đó hẳn đã phái người đi thăm dò những chuyện liên quan, bản quan chỉ cần tốn chút thời gian đi hỏi khắp nơi là được thôi."
Gà Mái Leo Núi
Liễu Minh An nhớ rõ khi Tống Minh dứt lời, sắc mặt của Hồ lão bản và Hầu T.ử trắng bệch như tờ giấy.
Cuối cùng, Tống Minh hạ lệnh áp giải cả ba vào đại lao, chờ đợi lần thăng đường tới, đồng thời nói với Liễu Minh An và Khương Ngưng rằng khi thăng đường sẽ phái người đến truyền gọi họ, sau đó kinh đường mộc vỗ một tiếng, tuyên bố bãi đường.
Xem ra sớm muộn cũng sẽ có kết quả tốt thôi, Liễu Minh An thầm nghĩ với vẻ an tâm, quay đầu lại thấy Khương Ngưng đang trầm tư, không đoán được ý nghĩ của nàng nên lên tiếng hỏi: "Khương Ngưng, nàng đang nghĩ gì vậy?"
Tâm trạng Khương Ngưng có chút phức tạp khó tả, một lát sau mới chậm rãi đáp: "Chỉ là có chút cảm thán, không ngờ cũng có ngày ta phải mượn thanh đao 'tư pháp' này để đòi lại công đạo."
Sắc mặt Liễu Minh An hơi cứng lại, nhớ tới việc đêm qua Khương Ngưng cầm đao định ra ngoài g.i.ế.c người.
"Khương Ngưng, đôi khi g.i.ế.c người không phải là phương thức duy nhất để giải quyết vấn đề, trên đời này vẫn có những cách đường đường chính chính để khiến kẻ ác phải đền tội. G.i.ế.c người quá nhiều sẽ khiến nàng quên mất bản thân mình, ta không muốn thấy nàng trở thành bộ dạng đó." Liễu Minh An suy nghĩ một chút rồi vẫn lên tiếng khuyên nhủ.
Khương Ngưng nhếch môi, không nói gì.
Nàng biết Liễu Minh An muốn mượn chuyện lần này để khuyên nàng buông bỏ đao đồ tể, nhưng đao trong tay sao có thể nói buông là buông dễ dàng như vậy?
Vả lại, lần này là tình cờ gặp được một vị quan có đầu óc, nhưng ai có thể đảm bảo sau này lần nào cũng may mắn như thế?
Trong tay có đao mà không dùng và trong tay không có đao là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, Khương Ngưng không thể phó thác hy vọng vào người khác.
Tuy nhiên, kiếp trước nàng g.i.ế.c người là do thân bất do kỷ, chỉ đơn thuần vì không muốn c.h.ế.t nên mới g.i.ế.c người. Được sống lại một đời, nàng cũng muốn rũ bỏ quá khứ tăm tối kia, cứ thế bốn mùa thay đổi, ngày dùng ba bữa, bình thản an nhiên mà đi hết một đời này.
"Nể tình huynh đã chân thành lo lắng cho ta như vậy, ta có thể hứa với huynh, sau này sẽ cố gắng không g.i.ế.c người." Khương Ngưng nhìn thấy sự quan thiết trong mắt Liễu Minh An, coi như đã đưa ra một lời hứa.
Liễu Minh An nghe vậy, khóe miệng không kìm được mà cong lên, lại nghe Khương Ngưng bổ sung thêm: "Buông bỏ đao đồ tể cũng không thể lập địa thành phật, chỉ khiến bản thân mặc người c.h.é.m g.i.ế.c mà thôi, ta chỉ có thể đảm bảo người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng nếu có kẻ chán sống tự tìm tới cái c.h.ế.t, vậy ta cũng sẽ không nương tay đâu."
"Được!" Liễu Minh An mỉm cười nói.
Liễu Minh An có thể nghe ra sự thỏa hiệp của Khương Ngưng, đây là lần thứ hai Khương Ngưng thỏa hiệp trước mặt y, lần trước là chuyện lên núi, lần này là chuyện g.i.ế.c người. Một người kiêu ngạo lại mạnh mẽ như Khương Ngưng mà bằng lòng nhượng bộ, không biết có phải điều đó có nghĩa là y đã có một vị trí nhất định trong lòng nàng hay không?
Vừa nghĩ tới khả năng này, chân mày và khóe mắt Liễu Minh An đều là ý cười không dứt, y vừa đi vừa nhìn về phía Khương Ngưng, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng những tia sáng vụn vỡ.
Thấy Liễu Minh An đột nhiên vui vẻ hẳn lên, Khương Ngưng cảm thấy thật kỳ quặc: "Huynh đang vui chuyện gì vậy? Có phải huynh nghe không hiểu không? Ý ta là sau này ta vẫn có khả năng phải-"
"Khương Ngưng, ta chỉ cần nhìn thấy nàng là đã thấy vui rồi." Liễu Minh An kịp thời lên tiếng cắt ngang lời nàng, giọng nói dịu dàng như nước, đáy mắt tràn đầy tình ý.
Lại là kiểu lời nói này, lại là kiểu ánh mắt này, Khương Ngưng thầm nghĩ.
Ngay lúc Khương Ngưng đang cân nhắc xem có nên cảnh cáo Liễu Minh An một chút hay không, thì ở góc phố phía trước có hai người đàn ông bước ra, kinh hỉ nhìn về phía họ và gọi: "Liễu đệ!"
Hai người nghe tiếng liền quay đầu lại nhìn, đó là hai nam t.ử trẻ tuổi, trên tay cầm cần câu, một người trong đó còn xách theo một cái xô.
Khương Ngưng không quen biết họ, nhưng Liễu Minh An thì có, những người tới chính là Chu Dực và Trương Thuấn.
"Chu huynh, Trương huynh!" Liễu Minh An cũng rất vui mừng nhìn hai người họ, sau đó quay sang nói với Khương Ngưng: "Họ chính là hai người bạn mà trước đây ta từng nhắc với nàng."
Dứt lời, hai người kia đã hăm hở bước tới trước mặt Liễu Minh An và Khương Ngưng, người mặc y phục xanh lam đưa tay vỗ vỗ vai Liễu Minh An, cười ha hả nói: "Liễu đệ, sao đệ lại ở trên trấn? Đến đây lo việc gì à?"
Nói xong, chẳng đợi Liễu Minh An trả lời, ánh mắt hắn đã chuyển sang Khương Ngưng ở bên cạnh, chỉ liếc nhìn một cái rồi nói: "Vị cô nương này chắc hẳn chính là muội muội của đệ nhỉ?"
Khương Ngưng nhạy bén nhận ra, người này khi nói hai chữ "muội muội" cố ý nhấn mạnh một chút, vả lại không biết vì sao, biểu cảm còn có vài phần trêu chọc.
Liễu Minh An gật đầu, giới thiệu với Khương Ngưng: "Khương Ngưng, vị này là Chu Dực, vị này là Trương Thuấn."
Vừa nói y vừa nhìn Chu Dực và Trương Thuấn: "Nàng ấy tên là Khương Ngưng, chữ Khương trong Khương Quế Chi Tính, chữ Ngưng trong Mục Chú Tâm Ngưng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Dực và Trương Thuấn nhìn nhau cười, sau đó hướng về phía Khương Ngưng chắp tay hành lễ: "Khương Ngưng cô nương, hân hạnh!"
Khương Ngưng cũng khẽ gật đầu coi như đáp lễ.
"Đúng rồi, Liễu đệ, đệ lên trấn là có việc gì thế?" Trương Thuấn vừa nói vừa đặt cái xô trong tay xuống rồi hỏi.
Khương Ngưng liếc mắt nhìn vào xô gỗ, mới phát hiện bên trong toàn là cá còn đang bơi lội nhảy nhót, có lớn có nhỏ, chủng loại cũng khác nhau.
Liễu Minh An định đáp, nhưng định mở lời mới thấy không biết phải nói từ đâu, cuối cùng chỉ đành bảo: "Chuyện này nhất thời nói không rõ được, tóm lại là hiện tại chúng đệ đã chuyển lên trấn ở rồi, nhà ở ngay phố Bắc, cách Hồng gia không xa, hai vị huynh trưởng nếu muốn tìm đệ uống rượu đàm đạo thì có thể hẹn bất cứ lúc nào."
"Ái chà! Vậy thì tốt quá!" Chu Dực vỗ đùi một cái, phấn khởi nói: "Nhà đệ ở đâu? Ngày mai chúng ta tới tìm đệ có được không?"
Liễu Minh An không lập tức trả lời mà ngay lập tức nhìn về phía Khương Ngưng, y sợ nàng không thích bị quấy rầy.
Khương Ngưng cảm nhận được ánh mắt mang ý hỏi han của Liễu Minh An, trong lòng nhất thời có chút khó tả.
Nàng hình như chưa bao giờ hạn chế Liễu Minh An kết giao bạn bè cả đúng không? Sao Liễu Minh An lại làm như kiểu nàng ở trong nhà là người nói một không hai vậy?
Khương Ngưng đưa mắt nhìn lướt qua ba người họ, đề nghị với Chu Dực và Trương Thuấn: "Nhà ở ngay phía trước thôi, hai vị có muốn về nhà ngồi một lát không, như vậy cũng tiện cho các vị trò chuyện?" Bốn người cứ đứng thù lù giữa phố thế này trông cũng thật kỳ quái.
Chu Dực rất động tâm, quay đầu nhìn sang Trương Thuấn, thấy hắn không có ý kiến gì liền lập tức hớn hở: "Được chứ! Vậy thì làm phiền rồi."
Khi cả bốn người đi tới trước cửa nhà Liễu Minh An, Chu Dực mới sực nhận ra: "Ồ, đúng là cách nhà cữu cữu ta khá gần, các đệ cứ trò chuyện trước đi, ta tới t.ửu lầu Phúc Sinh bảo bọn họ làm ít món với mang ít rượu tới đây, nhanh thôi!"
Chu Dực nói xong chẳng đợi ba người kia phản ứng, liền dúi cần câu vào tay Liễu Minh An rồi nhanh như chớp chạy mất dạng.
Liễu Minh An nhìn theo bóng lưng Chu Dực biến mất ở đầu hẻm, bật cười: "Chu huynh thật đúng là tính tình nóng vội!"
Trương Thuấn thì đã quá quen rồi: "Từ lúc ta quen biết hắn thì hắn đã như vậy rồi."
Sau khi ba người bước vào sân, Khương Ngưng đi thẳng về phòng.
Liễu Minh An theo tới cửa, dặn dò: "Đêm qua nàng ngủ không ngon, nàng cứ nghỉ ngơi trước đi, lát nữa đến giờ dùng cơm ta sẽ gọi nàng."
"Ừm." Khương Ngưng đáp lại một tiếng rồi đóng cửa phòng, để lại không gian riêng cho y và Trương Thuấn.
Đợi đến khi Liễu Minh An quay đầu lại thì thấy Trương Thuấn đang nhìn mình cười đầy ẩn ý: "Liễu đệ, trước đây ta chỉ biết đệ có họa kỹ cao siêu, nhưng không ngờ lại cao siêu đến mức độ này."
"Trương huynh, huynh đang nói gì vậy?" Liễu Minh An mờ mịt, đang yên đang lành sao lại lôi chuyện họa kỹ ra nói.
Trương Thuấn hạ thấp giọng, cười nói: "Thần vận của Khương Ngưng cô nương này, thực sự đã được đệ khắc họa không sai một phân một hào."
Dẫu hiện tại nàng chỉ để lộ một đôi mắt, nhưng khí chất lạnh lùng xa cách trên người nàng y hệt như cảm giác mà bức họa của Liễu Minh An mang lại.
Liễu Minh An chợt nhớ tới bức họa đã bị thiêu hủy cùng câu thơ kia, không khỏi cảm thấy tiếc nuối vô cùng.
"Đệ không vẽ nổi một phần mười của nàng đâu, dáng vẻ ngoài đời của nàng đẹp hơn trong tranh của đệ nhiều."
Trương Thuấn nghe Liễu Minh An đáp lại như vậy, ngạc nhiên nhướn mày: "Liễu đệ, đệ đây là thừa nhận mình có ý nghĩ phi phận với Khương Ngưng cô nương rồi sao?"
"Phải, đệ rất thích nàng." Liễu Minh An cười gật đầu, nói ra câu này y cảm thấy trái tim mình như đang nóng bừng lên.
Trương Thuấn thực sự có chút kinh ngạc rồi, lần trước Liễu Minh An còn cứng miệng bảo chỉ coi Khương Ngưng là muội muội, thế mà chỉ mới vài ngày đã đường đường chính chính thẳng thắn thừa nhận rồi.
"Ừm, tốt lắm, có tiền đồ!" Một lúc lâu sau, Trương Thuấn vỗ vai khuyến khích Liễu Minh An.
"Nhưng nàng không thích đệ..." Một lát sau, Trương Thuấn lại nghe thấy giọng nói có chút trầm xuống của Liễu Minh An.
Cái gì? Như vậy làm sao được? Một đệ đệ đáng yêu như thế này sao có thể để đệ ấy phải chịu cảnh yêu mà không được?
Trương Thuấn nắm c.h.ặ.t lấy tay Liễu Minh An, đầy vẻ nghĩa khí nói: "Liễu đệ, huynh có kinh nghiệm, để huynh dạy đệ, đệ cứ yên tâm đi!"