Mặc Hương Các, tên đúng như cửa tiệm, tĩnh lặng thanh nhã, thoang thoảng hương mực.
Trên cửa tiệm treo những chuỗi hạt gỗ dài làm rèm, từ ngoài nhìn vào có thể thấy bóng dáng mờ ảo bên trong qua những kẽ hở của rèm châu.
Khương Ngưng và Liễu Minh An vừa bước chân vào tiệm, rèm châu kêu "lạch cạch", từ quầy thu ngân bên cạnh đại môn một người đàn ông bước ra, chừng bốn mươi tuổi, quần áo chỉnh tề sạch sẽ, để một chòm râu, trên mặt nở nụ cười vừa vặn.
Người đàn ông kia nhìn hai người nói: "Chào mừng quý khách ghé thăm tiệm nhỏ, không biết hai vị muốn mua gì?"
Liễu Minh An lướt nhìn một vòng trong tiệm, tầng này không thấy b.út mực giấy nghiên, mà toàn là các loại sách vở: kinh sử, truyện ký, thi thư, y thư, phật văn, cái gì cũng có, được sắp xếp gọn gàng theo từng loại trên kệ sách cho khách hàng lật xem lựa chọn. Lúc này trong tiệm cũng có hai ba người đang chọn sách.
Đối diện cửa tiệm là một cầu thang, bên cạnh dựng tấm biển viết: Văn phòng tứ bảo, mời lên tầng hai.
"Không dám làm phiền ông chủ tiếp đãi, chúng ta cứ tự nhiên xem trước đã." Liễu Minh An khách khí nói.
"Ha ha ha... ta không phải ông chủ." Người đàn ông kia vuốt râu cười, sau đó chắp tay nói với hai người: "Tại hạ họ Viên, là chưởng quỹ của Mặc Hương Các."
"Viên chưởng quỹ." Liễu Minh An cũng chắp tay đáp lễ.
"Vậy hai vị cứ tự nhiên, có việc gì cứ gọi ta là được." Viên chưởng quỹ đưa tay làm động tác "mời", sau đó tự mình trở về phía sau quầy.
Khương Ngưng ngay từ lúc vào Mặc Hương Các tâm trí đã đặt hết vào đống sách kia rồi. Trọng sinh vào thời đại này cái gì cũng tốt, chỉ có điều phương tiện giải trí quá ít, không điện thoại không máy tính, chẳng có tivi hay phim ảnh, Liễu Minh An lại nghèo rớt mồng tơi, lúc rảnh rỗi nàng chỉ có thể lật xem mấy cuốn sách khoa cử của hắn. Ngặt nỗi sách của Liễu Minh An lại vô vị vô cùng, chỉ có mỗi cuốn "Lễ Ký" là tạm xem được.
Hiện giờ nhìn thấy nhiều loại sách đa dạng như vậy, Khương Ngưng bỗng thấy những ngày tháng sau này có hy vọng hơn rồi.
Đợi Liễu Minh An và Viên chưởng quỹ nói chuyện xong, Khương Ngưng liền nóng lòng bước tới kệ sách.
"Mộng Nữ Truyện", "Xích Y Hồ Yêu Ký", "Thất Quỷ Du Hiệp Lục", "Lương Quốc Thập Đại Án"...
Hễ là cuốn nào nghe tên giống truyện kể, Khương Ngưng đều không chớp mắt mà lấy ngay. Đến khi Liễu Minh An đi tới, trong lòng Khương Ngưng đã ôm một chồng sách dày cộp, không dưới hai mươi cuốn.
Liễu Minh An vươn tay đỡ lấy chồng sách, thấy Khương Ngưng còn có ý định lấy tiếp, vội vàng lên tiếng khuyên: "Khương Ngưng, nhiều quá rồi, không tiện mang về đâu, lần sau chúng ta lại tới."
Khương Ngưng suy nghĩ một chút, cũng đúng, đống này đủ để tiêu khiển một thời gian rồi.
Viên chưởng quỹ vốn đang chuyên tâm đối soát sổ sách, ai ngờ trước mắt tối sầm lại, ánh sáng bị che khuất quá nửa, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đôi nam nữ trẻ tuổi lúc nãy đã quay trở lại, đang đứng trước quầy, đặt một chồng sách xuống.
"Hai vị chọn xong nhanh vậy sao?" Viên chưởng quỹ vô cùng ngạc nhiên, tính ra còn chưa tới nửa tuần trà.
Liễu Minh An cười nói: "Chọn xong rồi, chúng ta còn muốn lên tầng hai xem một chút, chỗ sách này cứ để đây, lát nữa sẽ cùng kết toán một thể."
"Ấy, được, được, mời đi lối này, mời đi lối này!" Viên chưởng quỹ nhận ra hai người này chính là thần tài của ngày hôm nay, chẳng dám chậm trễ chút nào, bước ra khỏi quầy, mặt mày rạng rỡ đứng bên cầu thang mời bọn họ đi lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liễu Minh An khẽ gật đầu với Viên chưởng quỹ, sau đó đi theo Khương Ngưng lên tầng hai.
"Nhiều sách như vậy đúng là khó mang thật." Khương Ngưng bỗng lên tiếng, đôi lông mày hơi nhíu lại như đang nghiêm túc suy nghĩ: "Trong nhà hết gạo rồi, cần mua gạo, dầu cũng chẳng còn bao nhiêu, ta còn muốn mua thêm bột mì..."
Cách đây không lâu còn mang đầy sát khí nói đám tay đ.ấ.m của Kim Ngọc Phường đều là phế vật, giờ đây lại chau mày lo lắng chuyện củi gạo dầu muối, sự tương phản lớn lao như vậy xuất hiện trên người Khương Ngưng lại không hề khiến người ta thấy mâu thuẫn, Liễu Minh An nhìn nàng, thậm chí còn cảm thấy Khương Ngưng có chút đáng yêu.
Liễu Minh An nhẹ hắng giọng, nén nụ cười trên mặt: "Không cần lo lắng, nàng mua nhiều sách như vậy, lát nữa đưa thêm mấy văn tiền, cửa tiệm sẽ cử người đưa tới tận nhà. Hơn nữa gạo và bột mì chúng ta có thể tới tiệm gạo nhà họ Trần mua, cũng có thể bảo họ giao hàng trực tiếp đến nhà."
"Được, cứ quyết định vậy đi." Khương Ngưng chốt hạ. Thật ra không gian của nàng có thể chứa hết đống đồ này mang về mà không tốn chút sức lực nào, nhưng nếu làm vậy thì phía Liễu Minh An sẽ rất khó giải thích.
Ở đầu cầu thang tầng hai có một tiểu nhị đứng đón khách, thấy hai người đi lên liền lập tức cung kính chào hỏi: "Chào mừng quý khách ghé thăm. Hai vị cần tìm món đồ gì ạ?"
Khương Ngưng lướt mắt nhìn một vòng quanh tầng này, nhận ra bố cục tầng hai cũng tương đương tầng một, chỉ có điều được chia thành bốn khu vực, lần lượt bán b.út, mực, giấy, nghiên. Hiện tại có khoảng bốn năm vị khách đang chọn giấy, trong đó có một người tầm ba mươi tuổi đang giảng giải điều gì đó.
Tiểu nhị thấy Khương Ngưng và Liễu Minh An đều nhìn về hướng đó, liền giải thích: "Vị mặc áo trắng kia chính là ông chủ của chúng ta, Dương Nhược Khinh, quý khách xem, ngài ấy đang tiếp đón mấy vị khách muốn mua giấy vẽ tranh đấy ạ."
Liễu Minh An quay sang nói với Khương Ngưng: "Ta đã hứa với hai người bạn là sẽ giúp họ vẽ một bức hạ thọ đồ, chúng ta cũng qua đó xem thử đi."
Khương Ngưng nhướng mày, có chút bất ngờ. Nàng và Liễu Minh An hầu như không rời nhau, hôm nay mới tách ra một lát mà hai người bạn mới quen kia đã có thể khiến Liễu Minh An tặng họa, còn giúp vẽ cả hạ thọ đồ. Hơn nữa khi Liễu Minh An nhắc đến hai người kia, trong mắt luôn mang theo ý cười nhàn nhạt, xem ra hắn rất vui khi được kết giao với họ.
Khương Ngưng và Liễu Minh An đi đến khu vực bán giấy, liền nghe thấy vị Dương ông chủ kia đang hào hứng nói: "... Loại giấy này là Thục Tuyên thượng hạng của Tuyên Châu, trục cuốn này là gỗ Sưa đỏ cao cấp, ngoài Mặc Hương Các của ta ra, không nơi nào có đâu!"
Dương ông chủ vừa nói vừa đưa trục cuốn tranh ra trước mặt bốn người kia, nhưng một người lớn tuổi nhất trong số đó lại đưa tay ngăn lại, khéo léo từ chối: "Chúng ta đã quen dùng Sinh Tuyên rồi, loại Thục Tuyên này của ngài có tốt đến mấy chúng ta cũng không dùng tới, mua về cũng lãng phí, Dương ông chủ cứ dẫn chúng ta đi xem Sinh Tuyên đi."
Dương ông chủ có chút nản lòng "ầy" một tiếng, cuộn trục tranh lại, đặt lên kệ cao nhất, sau đó dẫn khách sang chỗ khác bắt đầu giới thiệu trục tranh mới.
Liễu Minh An bước tới, lấy cuộn tranh đã được cuộn gọn từ trên kệ xuống, hướng ra phía cửa sổ xem xét tỉ mỉ, lát sau nói với Khương Ngưng: "Quả thực là Thục Tuyên thượng hạng, gỗ Sưa đỏ này cũng là hàng thật."
Khương Ngưng: "..."
Gà Mái Leo Núi
Nàng nghe không hiểu.
"Sao giấy mà cũng có phân biệt sống với chín vậy? Bị nấu qua rồi sao?" Khương Ngưng đầy vẻ nghi hoặc.
Khương Ngưng nãy giờ nghe mà cứ thấy m.ô.n.g lung. Mặc dù ở hiện đại nàng có luyện viết lông, nhưng toàn mua bừa trên mạng, đối với mấy thứ này hoàn toàn không có kiến thức.
"Phụt!" Liễu Minh An không nhịn được bật cười thành tiếng, ngay giây sau thấy ánh mắt Khương Ngưng u ám nhìn sang, hắn vội vàng nghiêm mặt nói: "Giấy Tuyên được chia thành Sinh Tuyên, Thục Tuyên và Bán Thục Tuyên theo phương pháp gia công. Sinh Tuyên là loại giấy chưa qua xử lý bằng nước phèn, dày hơn, hút nước mạnh, dễ tạo ra những biến hóa phong phú của mực, thường dùng để vẽ tranh sơn thủy ý cảnh; Thục Tuyên là Sinh Tuyên đã được xử lý qua nước phèn, chất giấy cứng hơn, hút nước yếu, màu mực không dễ bị loang ra, vẽ lên đó sẽ tinh xảo hơn ở những chi tiết nhỏ, bức họa sẽ thêm phần tinh tế tự nhiên; còn Bán Thục Tuyên đúng như tên gọi, nằm ở giữa hai loại trên, hội tụ ưu khuyết điểm của cả hai, thích hợp cho người mới bắt đầu luyện tay."
Lời giải thích này vô cùng súc tích, mạch lạc rõ ràng, Khương Ngưng gật đầu nói: "Huynh hiểu biết thật nhiều."
Liễu Minh An khiêm tốn cười: "Đều là đọc được từ trong sách thôi."