Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 39: Nơi lòng bình yên



Khi Khương Ngưng quay lại bên đầu cầu, nàng không nhìn thấy chiếc giường trúc bày hàng của Liễu Minh An, trong lòng thắt lại, đang định đi tìm khắp nơi thì bên cạnh vang lên giọng nói quen thuộc.

"Khương Ngưng!"

Là Liễu Minh An.

Khương Ngưng nhìn theo tiếng gọi, hóa ra chàng đang ngồi xổm bên đường dùng đá dạy một đứa trẻ viết chữ.

Dưới làn gió nhẹ, những cành liễu bên cầu khẽ đung đưa, Liễu Minh An dưới gốc cây cười dịu dàng, nhìn Khương Ngưng với ánh mắt đầy ấm áp.

"Nàng đã đi đâu vậy? Sao giờ mới quay về?" Liễu Minh An vứt viên đá đi, phủi sạch bụi đất trên tay, mỉm cười hỏi.

Khương Ngưng không đáp, chỉ chăm chú nhìn Liễu Minh An, trong lòng bỗng cảm thấy an tâm lạ kỳ. Suốt nửa ngày qua nàng đã đấu trí với Hồ Lão Lục ở sòng bạc, giao tranh chí mạng với Hầu T.ử trong ngõ tối, thần kinh luôn căng như dây đàn, dường như lại quay về thời điểm nàng vẫn còn là sát thủ N.

Giờ đây nhìn thấy Liễu Minh An, nhìn thấy đôi mắt trong trẻo kia, nhìn thấy nụ cười trên gương mặt thanh tú nọ, Khương Ngưng cảm thấy mình giống như một người bộ hành đang đói rét giữa đêm khuya, cuối cùng cũng trở về ngôi nhà có ánh nến vàng ấm áp và thoang thoảng mùi cơm thơm.

Đứa trẻ bên cạnh Liễu Minh An trông khoảng sáu bảy tuổi, chiều cao mới đến thắt lưng chàng. Lúc này thấy Liễu Minh An không dạy mình nữa cũng đứng dậy theo, ngước đầu nhìn Liễu Minh An rồi lại nhìn Khương Ngưng, dùng giọng nói non nớt tò mò hỏi: "Nàng ấy là nương t.ử của huynh à? Sao lại che mặt thế?"

Liễu Minh An sợ Khương Ngưng giận, vội vàng bịt miệng đứa trẻ lại, sau đó hiền hậu cười cười, vỗ vỗ đầu nó rồi đáp: "Đừng nói bậy, đây là muội muội của ta, tự mình đi chơi đi."

Đứa trẻ "ồ" một tiếng rồi tự mình chạy đi chỗ khác.

Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An bước tới trước mặt, hỏi chàng: "Chữ và tranh của chàng đều bán hết rồi sao?"

Liễu Minh An đầu tiên gật đầu, nghĩ một lát rồi lại nói: "Cũng không hẳn là bán hết, lúc nàng không có ở đây, ta có kết giao với hai người bạn tâm đầu ý hợp, bức họa cuối cùng ta đã tặng cho họ rồi."

"Vậy b.út mực của chàng đâu?"

"Ở đằng kia," Liễu Minh An chỉ vào tiệm của Tuệ di: "Tạm thời để ở chỗ Tuệ di rồi, nàng đợi ta một lát, ta vào lấy ra, sau đó chúng ta đi ăn cơm rồi mua đồ nhé, thời gian cũng không còn sớm nữa."

Liễu Minh An nói xong liền bước vào tiệm của Tuệ di, bà đưa cho chàng một bọc đồ, hai người lại trò chuyện đơn giản vài câu, trong lúc đó Tuệ di còn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Khương Ngưng.

"Tuệ di đó là người thế nào của chàng?" Sau khi Khương Ngưng và Liễu Minh An rời khỏi đầu cầu, sóng vai mà đi, Khương Ngưng thuận miệng hỏi.

"Coi như là một bậc trưởng bối đi." Liễu Minh An suy nghĩ một chút rồi nói: "Huệ di là người nơi khác, thời trẻ một thân một mình mang theo hai đứa con đến trấn Linh Sơn, dựa vào việc bán bánh quế hoa và làm nữ công gia chánh để nuôi con khôn lớn. Mấy năm trước, con gái của bà đã gả đến trấn Linh Vân, con trai thì đi làm ăn xa, bôn ba khắp thiên hạ, nên mẫu t.ử hai người thường ít khi được gặp nhau."

Trong lúc trò chuyện, hai người đi đến một gian hàng, đó là một quán mì do một gia đình kinh doanh. Đôi phu thê đang bận rộn trong bếp, người nhào bột, người kéo mì, thả mì, nêm gia vị, không khí vô cùng náo nhiệt. Bên ngoài, hai vị lão nhân đang chào đón khách, dọn dẹp bàn ghế, còn có một đứa trẻ chừng mười tuổi đang giúp thu tiền.

Bên ngoài quán mì bày bảy tám chiếc bàn gỗ nhỏ có thể xếp gọn, mỗi bàn đi kèm hai chiếc ghế dài, hầu như không còn chỗ trống. Thực khách bưng bát mì nóng hổi, tiếng húp "xì xụp" ngon lành, mồ hôi lấm tấm trên trán thì lấy tay áo tùy ý lau đi, chẳng hề ảnh hưởng đến việc ăn uống. Quán mì tuy đơn sơ nhưng lại tràn ngập hơi thở náo nhiệt của nhân gian.

"Quán mì này hương vị rất ngon, chúng ta ăn ở đây được không?" Liễu Minh An hỏi ý kiến của Khương Ngưng.

Khương Ngưng sớm đã bụng đói cồn cào, lúc này ngửi thấy mùi thơm tự nhiên không có ý kiến gì.

Liễu Minh An nhanh mắt thấy có hai người đã ăn xong đang trả tiền, liền vội vàng chỉ tay về phía đó, bảo Khương Ngưng cùng hắn qua chiếm chỗ.

Cả hai vừa bước đến chỗ trống, một lão nhân đã ngoài ngũ tuần liền tiến tới dọn dẹp bát đũa, thấy họ thì nhiệt tình chào hỏi: "Hai vị đến ăn mì sao? Muốn dùng món gì?"

"Lấy cho ta ba lạng mì sợi nhỏ thịt băm." Liễu Minh An đáp, rồi quay sang hỏi Khương Ngưng: "Nàng muốn ăn gì? Ở đây có mì nước trong, mì thịt băm, mì nước dùng thịt, sợi mì còn chia ra loại sợi nhỏ, sợi bản to, bản lớn hơn, mì đao tiêu và mì phủ cái, nàng xem muốn ăn loại nào?"

"Món ăn cũng thật phong phú." Khương Ngưng có chút bất ngờ, sau đó nói với lão gia chủ: "Ta lấy giống hắn."

"Được! Có ngay!" Lão nhân gật đầu, sau đó quay lưng về phía bếp hô lớn: "Hai bát mì sợi nhỏ thịt băm, đều ba lạng."

Đợi nữ nhân trong bếp đáp lời, lão nhân nhanh nhẹn dọn dẹp bàn sạch sẽ, cười híp mắt nói với hai người: "Hai vị chờ một lát nhé, sẽ có ngay thôi."

"Huynh và Huệ di quen biết nhau thế nào?" Sau khi lão nhân rời đi, Khương Ngưng tiếp tục chủ đề lúc nãy.

"Ừm... chắc là khoảng ba năm trước." Liễu Minh An kỹ càng hồi tưởng: "Có một ngày đi chợ gặp mưa lớn, Huệ di vội vàng tránh mưa, không cẩn thận trượt chân ngã xuống đất, ta tình cờ đi ngang qua nên đã đưa bà về nhà. Bà bị trẹo chân, lại còn va đầu, ta thấy trong nhà bà không có ai, không thể cứ thế bỏ mặc, nên đã làm người tốt đến cùng, giúp bà mời đại phu, còn ở lại chăm sóc hai ngày."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cho nên Huệ di cảm kích huynh, mới cho huynh mượn cửa nhà để bày sạp?" Khương Ngưng gần như đoán được kết cục phía sau.

Liễu Minh An gật đầu, nghe Khương Ngưng cảm thán một câu: "Huynh đúng là thích kết thiện duyên mà!"

Liễu Minh An mỉm cười, không biết nghĩ đến điều gì, trong mắt hiện lên vẻ hoài niệm: "Bởi vì phụ thân từng dạy ta: Một niệm thiện nhuộm tâm, vạn kiếp chẳng tàn phai; trăm đèn cùng soi chiếu, ngàn dặm rạng ánh quang."

Ánh mắt Khương Ngưng dừng trên người Liễu Minh An, nghiêm túc quan sát hắn. Thiếu niên lưng thẳng tắp, lúc này lại hơi cúi đầu, trên mặt thoáng hiện vẻ bi thương.

Hắn dường như đang buồn. Khương Ngưng nghĩ.

Một lát sau, một lời an ủi có chút gượng gạo vang lên bên tai Liễu Minh An: "Huynh đã làm rất tốt rồi, huynh là người hảo tâm nhất mà ta từng gặp, người chắc chắn sẽ rất an lòng."

Liễu Minh An có chút kinh ngạc, ngước mắt nhìn Khương Ngưng một hồi, rồi bật cười: "Khương Ngưng, nàng không giống người sẽ nói ra những lời này."

Khương Ngưng khẽ nhướng mày, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

"À, phải rồi!" Liễu Minh An nhìn Khương Ngưng, chợt nghĩ đến điều gì, đứng dậy đi ra phía sau nàng, giơ tay định chạm vào đầu nàng.

"Huynh định làm gì?" Khương Ngưng nắm lấy tay Liễu Minh An, khó hiểu hỏi.

Liễu Minh An nhìn quanh quất, thấy không có ai chú ý phía này mới cúi đầu ghé sát tai Khương Ngưng, nhỏ giọng nói: "Lát nữa ăn mì phải tháo mạng che mặt, dung mạo của nàng quá dễ gây chú ý, vạn nhất bị người quen bắt gặp thì khó mà giải thích. Ta giúp nàng chỉnh lại tóc một chút, để tóc che bớt mặt đi."

Hơi thở ấm áp phả vào bên tai, Khương Ngưng vô cùng không thích ứng, nàng nhíu mày định né sang một bên, nhưng tóc lại bị Liễu Minh An giữ c.h.ặ.t, đành phải thôi.

Liễu Minh An tháo dải lụa buộc tóc ra, vì không có lược nên chỉ có thể dùng tay làm tạm, mười ngón tay luồn vào mái tóc đen nhánh của Khương Ngưng, tách ra hai lọn tóc lớn rủ xuống che đi hai bên má, sau đó dùng dải lụa buộc phần tóc còn lại cho gọn gàng.

"Xong rồi." Liễu Minh An ngồi lại chỗ cũ, nói với Khương Ngưng: "Bây giờ nàng có thể tháo mạng che mặt ra rồi."

Khương Ngưng làm theo, gỡ bỏ chiếc mạng che mặt đã đeo nửa ngày rồi cất vào lòng. Vừa vặn lúc này, một lão phụ nhân bưng hai bát mì thịt băm thơm nức mũi lên bàn.

"Hai vị dùng thong thả nhé." Lão phụ nhân đặt bát xuống, theo thói quen nói.

Liễu Minh An gật đầu với bà, sau đó rút đôi đũa ra đưa cho Khương Ngưng trước: "Mau ăn đi, chắc nàng đói lắm rồi."

Gà Mái Leo Núi

Khương Ngưng nhận lấy đũa, gắp vài sợi mì đưa vào miệng.

Sợi mì được nhào và kéo trực tiếp tại chỗ, sợi nào cũng đều tăm tắp, vừa dai vừa trơn, ăn vào cảm giác rất tuyệt. Thịt băm trên mì béo gầy vừa phải, đậm đà vị tương, hòa quyện cùng mùi thơm của hành lá và dầu ớt, khiến người ta không khỏi thèm thuồng.

"Vị thế nào?" Liễu Minh An thấy Khương Ngưng ăn một miếng liền hỏi.

"Rất tốt." Khương Ngưng tâm trạng khá tốt, đáp lại một câu.

Sau khi ăn xong, Liễu Minh An gọi lão nhân đang tiếp khách một tiếng: "Tính tiền."

"Ơi! Có ngay!" Lão phụ nhân đang bưng bát đáp lời, sau đó thúc giục đứa trẻ chừng mười tuổi: "Hổ Tử, bàn bên kia kìa, mau đi đi!"

Một cậu bé trông rất kháu khỉnh chạy đến bên bàn Liễu Minh An, cười hì hì nói: "Khách quan, tổng cộng là hai mươi văn."

Liễu Minh An lấy từ trong lòng ra mấy đồng tiền đồng đưa qua, đứa trẻ dùng hai tay đón lấy, bỏ vào túi lớn trước áo, lại ngọt ngào nói: "Khách quan đi thong thả, lần sau lại đến nhé."

Đứa trẻ nói xong liền "vèo" một cái chạy mất, đi gọi bà nội đến dọn bàn.

Khương Ngưng nhìn theo bóng lưng đứa trẻ, u ám nói: "Đứa nhỏ này dường như tên là Hổ Tử."

"Chắc là nhũ danh thôi, rất nhiều người đều gọi nhũ danh này, có chuyện gì sao?" Liễu Minh An không hiểu vì sao Khương Ngưng tự nhiên lại nói chuyện này.

"Tùy miệng nói vậy thôi." Khương Ngưng nói.