Liễu Minh An ở trấn này dường như khá có tiếng tăm, Khương Ngưng đi cùng y bày sạp chưa đầy một canh giờ đã có ba người đến nhờ y viết thư, còn có một người mua đi một bức họa sơn thủy.
Một bức thư giá mười văn tiền, một bức họa tám mươi văn. Ở triều đại này, một lượng vàng đổi được mười lượng bạc, một lượng bạc đổi được một ngàn văn tiền đồng. Nói cách khác, Liễu Minh An phải viết một trăm bức thư hoặc bán mười hai bức họa mới kiếm được số tiền bằng ba con thỏ rừng.
Khương Ngưng mân mê lượng bạc trong tay áo, đột nhiên cảm thấy mình cũng khá giàu có. Đồng thời, nàng lại nghĩ đến việc Liễu Minh An vì mua mình mà tốn mất ba lượng bạc, xem ra đó chắc chắn là một món tiền khổng lồ, không biết y đã phải tích cóp bao lâu.
Sau khi về phải bắt thêm vài con thỏ nữa mới được. Khương Ngưng thầm nghĩ.
Lúc này Liễu Minh An đang viết bức thư thứ tư trong ngày, Khương Ngưng một tay chống đầu, buồn chán quan sát người đi đường trên phố.
Lần này người đến viết thư là một lão nhân đã lớn tuổi, nói năng lộn xộn, thường xuyên nói câu trước quên câu sau. Liễu Minh An kiên nhẫn trao đổi với lão nhân, tốn không ít công sức mới viết xong bức thư.
Gà Mái Leo Núi
Vừa đặt b.út xuống, Khương Ngưng vốn đang ngồi yên lặng bên cạnh bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một hướng, ra bộ muốn rời đi.
"Khương Ngưng, nàng sao thế? Nhìn thấy gì rồi à?" Liễu Minh An thắc mắc hỏi.
Khương Ngưng quay đầu lại, nhanh ch.óng nói: "Không có gì, ta hơi buồn chán nên đi dạo phố một chút, ngươi cứ lo việc của mình đi."
Liễu Minh An có chút không yên tâm, vừa định dặn dò vài câu thì Khương Ngưng đã chẳng thèm ngoảnh đầu mà rời đi mất rồi.
Tuệ di nhìn thấy hết thảy, quay sang nói với Liễu Minh An: "Muội muội này của con đúng là tính tình nóng nảy thật."
Liễu Minh An chỉ có thể cười gượng.
Khương Ngưng sau khi rời khỏi đầu cầu liền len lỏi vào đám đông, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào nam t.ử mặc y phục màu xám phía trước, đi theo không xa không gần.
Vừa rồi người này đi ngang qua trước mặt Khương Ngưng, nàng liền nhận ra ngay, hắn chính là kẻ hôm đó đã bán nàng cho Liễu Minh An ở trên phố -- Triệu giáo đầu.
Khương Ngưng thật sự vẫn rất muốn biết rốt cuộc mình là ai. Không vì gì khác, chỉ vì đôi bàn tay bàn chân bị bẻ gãy, những vết roi khắp người, cùng với hai vết sẹo bàn ủi trên mặt lúc nàng mới tỉnh dậy.
Nguyên chủ ở thế giới này chắc chắn có kẻ thù, nhưng Khương Ngưng lại không có ký ức của nguyên chủ. Nàng lo lắng là những kẻ đã hại nàng lưu lạc đến mức này sẽ lại xuất hiện, phá hoại cuộc sống yên bình hiện tại của nàng.
Do đó, Khương Ngưng muốn biết mình là ai, muốn biết nguyên chủ đã kết oán với những kẻ nào. Nếu có thể tìm ra những kẻ thù đó, thì có oán báo oán, có thù báo thù, để diệt trừ hậu họa.
Mà ở thế giới này, manh mối duy nhất của Khương Ngưng chính là Triệu giáo đầu trước mắt.
Triệu giáo đầu đi đi dừng dừng trên đường phố nhộn nhịp, thấy cô nương nào xinh đẹp là dừng lại nhìn một hồi, đi ngang qua sạp bán đồ cũng ngứa tay sờ mó, trên đường thỉnh thoảng còn có người chào hỏi hắn, khiến Khương Ngưng không có cơ hội ra tay.
Khương Ngưng bám theo Triệu giáo đầu đi qua hơn nửa con phố, khi đi ngang qua t.ửu lầu Phúc Sinh, Triệu giáo đầu đứng lại xoa cằm nhìn một lúc lâu. Khương Ngưng nhìn theo tầm mắt của hắn, phát hiện ngoài t.ửu lầu có dựng một tấm biển gỗ, trên đó viết mấy chữ lớn bắt mắt -- "Hôm nay trong tiệm có thỏ rừng, kính mời quý khách".
Kẻ này không định vào trong ăn cơm đấy chứ? Khương Ngưng có chút bực bội nghĩ.
Khương Ngưng chỉ muốn mau ch.óng tìm một nơi vắng người để khống chế Triệu giáo đầu, dùng chút thủ đoạn hỏi ra lai lịch của mình. Để lâu quá, Liễu Minh An chắc chắn lại hỏi đông hỏi tây, phiền phức!
May mắn là Triệu giáo đầu chỉ dừng chân ở t.ửu lầu Phúc Sinh một lát rồi xoay người rời đi. Khương Ngưng tiếp tục theo sau hắn, thấy hắn rẽ qua một góc phố rồi đi thẳng vào một cánh cửa treo rèm vải, bóng dáng biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Nơi này không nằm ở phố chính, có chút hẻo lánh, nhưng lại vô cùng náo nhiệt, ồn ào bất thường. Khương Ngưng còn chưa đến gần đã nghe thấy từ xa những tiếng hô hoán truyền tới.
"Tài!" "Tài!" "Tài!"
"Xỉu!" "Xỉu!" "Xỉu!"
Trong đó xen lẫn tiếng reo hò hoặc ai oán, sóng âm đợt sau cao hơn đợt trước, có người đã gào đến lạc cả giọng, cổ họng khàn đặc vẫn đang khản cả tiếng mà hét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Ngưng ngước mắt nhìn lên, trên cửa có một tấm biển lớn làm bằng gỗ trắc đỏ, trên đó viết ba chữ rồng bay phượng múa: Kim Ngọc Phường. Màu chữ là màu vàng kim, được tấm biển đỏ thẫm làm nền, tuy dung tục nhưng lại cực kỳ nổi bật, toát ra một mùi vị của kẻ giàu xổi.
Khương Ngưng hơi do dự trước cửa một chút, cuối cùng vẫn quyết định vào trong thám thính.
Chỉ là vừa vén rèm bước vào Kim Ngọc Phường, sau cánh cửa đã có hai nam t.ử một trái một phải nhảy ra, chắn mất lối đi của nàng.
"Cô nương, đi nhầm chỗ rồi phải không? Đây là sòng bạc, không phải nơi cô nên đến." Một kẻ trong đó cười hì hì nói với Khương Ngưng.
Gã nam t.ử đang nói chuyện vừa gầy vừa khô, trên trán có một vết sẹo lớn nằm chéo xuyên qua lông mày trái dừng lại ngay sát mí mắt, đôi mắt tam giác xếch lên, khi cười với Khương Ngưng để lộ hàm răng trắng hếu, trông giống như một loài thú.
Khương Ngưng chỉ liếc nhìn gã một cái liền biết người này tuyệt đối không phải hạng lương thiện.
"Hầu Tử, ngươi phí lời với nàng ta làm gì? Nữ nhân này nhìn là biết đến tìm phu quân nát rượu của nàng ta rồi, đuổi ra ngoài là được." Một nam t.ử khác lên tiếng.
Nam t.ử này hoàn toàn khác với Hầu Tử, mày rậm mắt to, lưng hùm vai gấu, cả người toát ra một vẻ khờ khạo của kẻ đầu óc đơn giản. Hắn trước tiên phản bác Hầu Tử, sau đó quay đầu nhìn Khương Ngưng, quát lớn: "Nữ nhân kia, cút ra ngoài!"
"Hổ T.ử à, ngươi thật là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả." Hầu T.ử lắc đầu, giả vờ giả vịt cảm thán.
Hổ T.ử "hừ" một tiếng, lại nói: "Mặt che kín mít, chắc chắn là một mụ xấu xí. Xấu xí mà còn muốn bản đại gia thương hoa--"
"Nói đủ chưa?" Khương Ngưng lạnh lùng nhìn hai kẻ này lải nhải nửa ngày, thiếu kiên nhẫn lên tiếng ngắt lời.
Hổ T.ử bị nghẹn nửa câu trong họng, cảm thấy bị Khương Ngưng làm mất mặt, đang định nổi khùng thì Hầu T.ử ra hiệu ngăn hắn lại.
Khương Ngưng nhìn Hầu T.ử kia với vẻ đăm chiêu, gã chậm rãi đi vòng quanh nàng một vòng, đôi mắt tam giác nheo lại, không ngừng dò xét trên người nàng, như muốn nhìn thấu tâm can nàng vậy.
"Cô nương, cô có biết đây là nơi nào không?" Hầu T.ử nhận thấy khí độ của Khương Ngưng không giống nữ t.ử thường tình, thu lại vài phần khinh mạn, hỏi khá nghiêm chỉnh.
"Sòng bạc." Khương Ngưng đối mắt với gã, đáp.
"Vậy cô đến là để..."
Hầu T.ử còn chưa nói xong, trước mặt đã chìa ra một bàn tay thon thả trắng trẻo, trong lòng bàn tay là một thỏi bạc.
"Bây giờ, ta có thể vào được chưa?" Khương Ngưng lướt nhìn hai kẻ đó, hỏi.
Hầu T.ử và Hổ T.ử đưa mắt nhìn nhau, Hổ T.ử lùi sang bên cạnh một bước, nhường lối đi đang chắn, Hầu T.ử thì cười cợt làm động tác "mời": "Quý cô nương mời vào, mời vào!"
Khương Ngưng thu tay lại, vừa mới bước tới trước một bước, bỗng nhiên nơi khóe mắt xuất hiện một đạo bóng đen, lao về phía mặt nàng với tốc độ cực nhanh.
Ngay khắc sau, Khương Ngưng giơ tay, túm c.h.ặ.t lấy cổ tay của kẻ đó, hơi dùng lực một chút, cổ tay kia bị vặn ngược lại, trên mu bàn tay gầy giơ xương nổi lên từng sợi gân xanh, chủ nhân của bàn tay phát ra một tiếng kêu đau đớn.
"Hiểu lầm, hiểu lầm thôi..." Hầu T.ử cười bồi, đau đến nhe răng trợn mắt, vội nói: "Ta chỉ muốn, muốn... muốn đập muỗi! Vừa rồi có con muỗi to quá, ta sợ nó c.ắ.n cô nương nên mới giơ tay, đều là hiểu lầm thôi mà ha ha ha..."
Khương Ngưng không nói lời nào nhìn gã diễn trò, thấy gã nói đến đoạn sau chỉ biết cười trừ khô khốc, cảm thấy thật sự vô vị nên hất tay gã ra, đi về phía bàn đ.á.n.h bạc ồn ào náo nhiệt kia.
Đợi Khương Ngưng đi xa một chút, Hổ T.ử nhìn Hầu T.ử vẫn đang xoa nắn cổ tay, ngạc nhiên không thôi: "Hầu Tử, con mụ đó túm ngươi mà ngươi không vùng ra được à?"
"Hừ!" Hầu T.ử nhìn bóng lưng Khương Ngưng với vẻ âm hiểm, cười lạnh một tiếng: "Ả đàn bà này không đơn giản đâu!"
Hổ T.ử định hỏi không đơn giản thế nào, nhưng chưa kịp mở miệng thì Hầu T.ử cũng đã xoay người đi vào trong sòng.